phunu8_news_0.png

You are here

16/05/2015 - 10:42

Mới đây một cô bạn hỏi tôi sao chẳng bao giờ cô nghe tôi nhắc đến mẹ. Câu hỏi khiến tôi bất ngờ vì mẹ tôi đã chết đã hơn 20 năm và cũng ít người hỏi tôi về bà. Có lẽ họ cảm nhận đó là một vết thương chẳng thể lành da nên lảng tránh nó.

Phụ Nữ 8 Tôi chưa bao giờ nói yêu mẹ 2

Mẹ mất năm tôi mười sáu và tôi mới bắt đầu hiểu rằng bà còn hơn một người mẹ, một phụ nữ mạnh mẽ tin vào bản chất hơn danh hiệu, tin vào sự liêm chính hơn tiền bạc và coi trọng sự thẳng thắn hơn sắc đẹp. Bà là người đàn bà hình thành nên tuổi thơ và thời vị thành niên của tôi. Anh hưởng của bà ăn sâu hơn gien di truyền tôi thừa hưởng từ bà. Cốt lõi hình thành nên con người tôi, đầy những mâu thuẫn và phức tạp, như vẫn đang thì thầm gọi tên bà mỗi ngày. Bà đã qua đời mà vẫn như còn mãi sống trong tôi.

Bà dạy tôi lái xe bằng cách gạ tôi là tài xế đưa bà đi vòng thị trấn trong chiếc Chevy Vega. Tôi cố gắng hết sức để giả như tính mình con trai hậu đậu lơ đãng trong khi bà nghiêm túc chỉ vẽ khi nào đạp ly hợp và cầm cả tay tôi hướng dẫn cách sang số. Tôi còn nhớ sự ấm áp khi bà chạm tay tôi và sự nhạy cảm vang trong giọng bà nói. Tôi nhớ đến làn tóc, ánh mắt đen và kiểu bà chăm chú nhìn tôi những lúc làm bà thất vọng. Khi tôi lên lớp năm, hiệu trưởng gửi tôi về nhà vì tội đánh nhau, tôi không dám giáp mặt bà. Bà chẳng cần nói gì. Đôi mắt ấy đã nói lên hết những buồn phiền mà tính khí nóng nảy của tôi đã làm bà tổn thương.

Mẹ tôi bị ung thư bạch huyết nhưng chẳng bao giờ bà cho tôi biết và tôi không nhớ bà bị bệnh. Một hôm bà đến bệnh viện và ít ngày sau thì qua đời. Cái chết của bà đột ngột đến nỗi tôi không bao giờ còn được hỏi mẹ mình, người đàn bà đã từng là người bạn tâm giao của tôi, là tại sao bà không cho tôi hay về căn bệnh của mình. Tôi không bao giờ tỏ lộ tình yêu sâu sa dành cho mẹ và bây giờ tôi cũng không thể nói tôi nhớ bà biết bao. Tôi chẳng làm được gì để đem mẹ trở lại với mình, người đàn bà đã nằm trong tâm điểm đời tôi suốt mười sáu năm.  

Câu hỏi của cô bạn đã khơi dậy trong tôi sự xung đột phức tạp giữa ký ức và cảm xúc. Chẳng hạn tôi như thấy mình lại là một đứa trẻ và mẹ tôi đang ru tôi ngủ bằng những chuyện đọc trong sách về những vùng đất xa xăm nào đấy. Khoảnh khắc qua đi tôi lại cảm thấy khó chịu vô cùng và nhận ra mình không thể trả lời được câu hỏi đó. Tôi chỉ có thể chống chế bằng một câu “đã lâu rồi không được gặp mẹ”.

Câu hỏi của cô nàng lại đánh thức trong tôi nỗi e ngại một ngày nào đó, Francesca, đứa con gái 4 tuổi sẽ hỏi về mẹ tôi - bà nội nó. Con bé hẳn phải lờ mờ ý thức rằng biết cả hai ông bà ngoại nhưng chỉ biết mỗi ông nội. Tôi sẽ nói gì khi nó xoắn lấy quyết hỏi cho được? Có lẽ tôi sẽ kể rằng bà nội nó thích ru nó khi nó mới sinh, giống như bà đã ru tôi,  hơn bất cứ thứ gì trên đời, kể rằng bà muốn nhìn cháu tập đi và yêu cháu như bà đã từng yêu tôi. Có lẽ phải cần nhiều can đảm lắm tôi mới thốt ra được những lời ấy. Tôi không muốn Francesca hiểu rằng bé sẽ chẳng bao giờ biết được về bà nội theo mức độ thân thiết mà tôi có với mẹ.

Phụ Nữ 8 Tôi chưa bao giờ nói yêu mẹ 3

Tốt nhất may ra là chỉ giữ được những trầm tích của quá khứ trong khi giúp Francesca hướng đến tương lai. Quá khứ và tương lai sẽ giao thoa nhau khi bé đến với tôi cùng nỗi khao khát bà nội của nó cũng sống động với nó như bà đối với tôi. Cùng với nhau. Francesca và tôi sẽ đào xới ký ức và cảm xúc là tuổi thơ tôi, và cuối cùng bé sẽ biết được bà nội khi bé hiểu được chính mình. Tôi cũng đã thấy những dấu vết mẹ tôi ở chính Francesca, cô bé sao hiền lành và đĩnh đạc đến thế. Bé có ánh mắt của mẹ tôi, tối và sôi nổi với dự cảm đam mê chưa được đánh thức. Giọng bé cũng mang âm sắc và cung độ đầy ẩn ý như của mẹ tôi: nhanh, đầy lực và luôn luôn thăm dò để hiểu biết chứ không để phán xét. Francesca có tài thiên bẩm và sự nồng nhiệt không chút cố gắng cuốn hút người khác về phía mình. Đó cũng là sự nồng nàn mà tôi được hưởng khi còn bé.

Phụ Nữ 8 Tôi chưa bao giờ nói yêu mẹ 4

Mùa xuân này, Francesca giúp tôi trồng đậu và khoai tây trong vườn. Với một cái cuốc tôi rẽ luống trong đất, ngay sát cạnh tôi con bé thả giống đậu và khoai tây theo hàng. Nó làm công việc này với độ chính xác và cẩn trọng cao độ mà người ta hẳn nghĩ là không tưởng đối với một đứa bé bốn tuổi. Trong đôi ủng da tí hon và chiếc áo in hình chú chuột Minnie, cô bé là gạch nối giữa một người làm vườn và một chú lùn. Bà nội của bé hẳn phải rất tự hào về đứa cháu nội này.                                       

                                                MINH TRUNG (phỏng dịch theo Christopher Cumo)

Tin mới trong ngày