phunu8_news_0.png

You are here

09/02/2019 - 15:04

Anh đâu biết rằng, bài tập làm văn của cô giáo cho con trai đã khiến tôi phải nhìn lại chính mình. Người lớn trưởng thành cũng vẫn phải học. Học cách làm mẹ, học cả cách làm con...

Tôi dọn phòng cho con trai nhỏ, vô tình trên bàn rơi ra một bài tập làm văn. Có lẽ đó không phải là bài kiểm tra lấy điểm mà là một bài tập nhỏ cô giáo yêu cầu. Bài tập kể về một ngày của mẹ. Rất đỗi tò mò, tôi cầm lên xem. Và càng đọc tôi càng ngỡ ngàng khi nhận ra con không phải là một cậu bé vô tâm như mình vẫn từng nghĩ.

Bằng lời văn còn vụng về, non nớt, con kể tường tận về những việc tôi vẫn làm hàng ngày. Cảm nghĩ được đan cài trong từng chi tiết con đưa ra. Chuyện tôi dậy rất sớm, đi ngủ rất muộn. Chuyện mẹ tất bật luôn tay, luôn chân. Chuyện cáu giận của mẹ con cũng nhìn theo chiều hướng: “những lúc đó, con thấy sợ, nhưng con biết rằng đó là lúc con chưa ngoan, còn mẹ thì đó là lúc thấy mệt nhất nên đã không kiềm chế được...”. Tôi lặng người. Con không chỉ quan sát mà còn hiểu những việc mẹ làm, nhưng có điều con chưa có dịp để bộc bạch mà thôi. Con kết bài bằng cảm nghĩ chân thật: "Con thương mẹ và con nghĩ rằng nếu là con, con sẽ không hoàn thành được nhiều việc trong một ngày đến thế. Con chỉ mong mẹ con luôn khỏe và vui mà thôi...". Những dòng chữ cuối khiến lòng tôi nghẹn lại. Không phải là những hứa hẹn sáo rỗng, mà là lời nói rất thật: con chỉ mong mẹ khỏe và vui...

mot-ngay-cua-me.jpg
Ảnh minh họa
 

Ôi, một cậu bé mười tuổi vẫn thường bị mẹ mắng vô tâm khi mẹ vừa dọn nhà xong con lại bày bừa bộn, vẫn bị mẹ la mẹ vất vả nhường này mà con không thương mẹ sao?... Sao tôi lại buồn cười đến vậy? Chính tôi còn bao nhiêu lúc không hài lòng với chính mình, vậy thì một đứa trẻ, cốt lõi biết yêu và thương mẹ thành thực thì tôi còn đòi hỏi gì? Chồng tôi biết bao lần đã góp ý rằng em đừng la con nhiều quá... Còn tôi thì cho rằng anh chiều con vậy, con sẽ hư... Vợ chồng tôi đôi khi bất đồng chỉ vì điều đó. Tôi kiệm những lời khen cho con, thậm chí còn hay so đo với con nhà người với mong muốn đó là tấm gương để con noi theo. Nhưng hình như tôi quên mất rằng điều ấy khiến con trở nên tự ti.

Con biết gọi điện cho ba khi thấy mẹ nằm mệt. Con biết nhờ hàng xóm đi mua thuốc giùm khi thấy trán mẹ nóng bỏng. Đứa mười tuổi khi ấy bỗng như một người đàn ông thực thụ trong nhà. Biết lăng xăng chạy tới chạy lui, biết lo nghĩ cho mẹ khi ba đi làm xa. Đứa trẻ ấy sao tôi vẫn chưa hài lòng mà vẫn so sánh với con nhà người?

Cái cuối cùng trong đích đến của những đứa con là sự thành công và yêu thương ba mẹ, gia đình. Cha mẹ nào cũng hi vọng như vậy, tôi có ngoại lệ đâu. Những dòng con viết trong bài tập kia, đâu phải chỉ là viết cho có. Rõ ràng con biết quan sát, con có yêu thương. Lòng tôi chùng lại. Tôi, đúng là một bà mẹ yêu và dạy con theo cách chưa hoàn hảo.

mot-ngay-cua-me1.jpg
Ảnh minh họa
 

Tôi nghĩ đến má chồng ở quê. Một mình lặng lẽ trong căn nhà nhỏ sau khi ba mất.  Hàng ngày hai vợ chồng chú út đều đi làm từ sáng tới tối mịt mới về. Sáng chiều má làm gì với sự cô đơn? Nhà dọn mãi cũng xong, chuyện trò với hàng xóm rồi người ta cũng đi việc người ta. Chúng tôi đòi đón má ra ở cùng thì má nói má còn bàn thờ của ba, má không đi đâu hết... Vậy một ngày của má là những gì? Tự nhiên tôi thương quá chừng.

Tôi thua con trai khi nó biết một ngày của mẹ là vậy, còn tôi và chồng một ngày của người già cô đơn là gì chúng tôi không biết. Và có lẽ cũng đã đến hơn một tháng bận việc nọ việc kia chúng tôi không ghé về... Sao tôi cũng thấy tôi vô tâm quá chừng. Nhìn lên tờ lịch treo tường, tôi gọi cho chồng: “Anh à, mai mới mùng Năm, còn đến hai ngày nữa mới đi làm lại, anh thu xếp đi để cả nhà mình lại về thăm nội”. Tôi thấy anh im lặng. Rõ ràng anh ngạc nhiên, tám năm sống bên nhau hình như đây là lần đầu tôi chủ động giục anh về thăm má. Hình như có cả sự cảm động bất ngờ...

Anh đâu biết rằng, bài tập làm văn của cô giáo cho con trai đã khiến tôi phải nhìn lại chính mình. Người lớn trưởng thành cũng vẫn phải học. Học cách làm mẹ, học cả cách làm con...

Theo phunuonline.com.vn

Tin mới trong ngày