phunu8_news_0.png

You are here

27/10/2018 - 11:59

Bạn có bao giờ gặp phải những ngày thọat đầu trông rất bình thường, thế rồi dần dần từng chút một, bạn bỗng nhận ra mình như chỏi nhịp với cả thế giới chung quanh? Đúng như lời David A. Schmaltz đã nói “Cuộc đời như đu quay. Cố gắng ăn in ít trước khi ngồi vào”.

Chuyện kể của cô bé Cynthia Hamond

Trên đường đến trạm xe buýt tôi vấp phải mô đất vỉa hè, đánh rơi tập tiếng Anh vừa đúng lúc một chiếc xe chạy tới tốc cuốn tập lên rồi cán qua. (Không, cán phải tập sách chứ không phải tôi). Điển hình một ngày xui xẻo là như thế đấy!

phunu8-hat-bui-be-bong-va-tuoi-day-thi-hinh-anh 4

Giờ Toán, khi mở sách ra tôi mới biết mình đã vội vàng nhét lộn bài tập của thằng em – gấp rất cẩn thận - vào vở mình. Thế là phải gãy lưỡi giải thích sự cố cho thày giáo vốn đã biết tỏng môn Toán không phải là môn ruột của tôi.

Thày Barner vừa nói vừa nhịp cây bút chì lên quyển sổ điểm gằn từng chữ “Chúng ta bỏ thói quen này đi nhé!”. Làm như tôi đang ra sức chống chế lỗi không làm bài tập ở nhà.

“Em cứ một mực cho rằng mình đã làm bài rồi nên chắc là sẽ không khó khăn gì khi chép lại bài nộp cho tôi trong giờ ăn trưa chứ?” Cái gì? Không khó gì khi chép lại bài giải? Ở nhà tôi đã phải mất cả tiếng đồng hồ cộng thêm với sự kiên nhẫn phụ giúp của bố mới làm xong cơ mà.

Còn cô tiếng Anh thì chấp nhận bài luận nhàu nát xác xơ của tôi mà không quên tặng một bài diễn thuyết về tầm quan trọng của tính sạch sẽ trong nghệ thuật trình bày bài làm. “Hy vọng lần sau em sẽ khá hơn” Lần sau? Lần sau nào?

Tôi phải làm lại bài tập toán, hoàn tất nhiệm vụ ấy ở quán ăn và rảnh rang đôi phút. Phải tự thưởng cho mình chứ. Thế mà quán chỉ còn mỗi món gan, rau bina và hành (cứ như hành là thứ hàng khuyến mãi hào phóng vậy).

Dù tôi đang lo thuyết trình bài địa lý của tôi viết về “Màu xanh trái đất” nhưng Kara, con bạn thân nhất vẫn cứ nhăn nhăn nhá cho tôi thấy hàm răng của nó. Tôi cứ tưởng nó nhắc tôi cười tươi lên một chút khi nói, thế là nụ cười của tôi càng rộng hơn.

Và bạn biết không? Sau khi “trả bài”, đợi tôi ngồi xuống trước mặt toàn lớp, con bé Kara mới nhắc… răng tôi dính rau!

Tôi cố pha trò như chẳng có gì là quê “Tớ biết chứ nhưng cứ để thế. Thêm một chút hình ảnh để minh họa càng thêm ấn tượng chứ sao”

phunu8-hat-bui-be-bong-va-tuoi-day-thi-hinh-anh 6

Vào tiết Khoa học tôi lại bị nấc cụt liên hồi, tiếng nấc phát ra như những nốt nhạc sai của dàn đồng ca… à mà thực ra đó là những nốt đúng, sai là sai ở bài hát, và tôi cứ nhịp nhịp tay lên bàn lấp bớt các âm thô thiển ấy.

Khi giờ học cuối cùng đến tôi nghĩ đúng là mình bị sao quả tạ chiếu. Mẹ chính là diễn giả tình nguyện huấn luyện khóa “Chuyện thầm kín” tháng đó. Tôi nghĩ ít ra bà cũng dễ chịu với tôi.

Cả lớp vừa ngồi xuống vừa cười cợt nói chuyện. Mẹ yêu cầu mọi người tập trung.

Bà mỉm cười “Chào cả lớp, chủ đề chính của chúng ta hôm nay là Tuổi dậy thì”. Bà ngừng lại và nhìn quanh.

Gì thế!!! Không, không, không!!!Đừng! Đừng nhìn về phía này!Không phải mẹ tôi đang nói chuyện về tuổi dậy thì, về hormone trước mặt bạn bè tôi sao! Với đầy đủ biểu đồ hình vẽ! Và trong phòng lại toàn lũ con trai!

Bà vẫn lạnh lùng đứng đó như thể chỉ bàn luận về thời tiết. Tôi đoán, đúng là cách bà nói về thời tiết – bất chấp tôi có chịu đựng nổi hay không.

Giả dụ ánh mắt tôi vô tình tiếp xúc với cái nhìn của ai đó thì sao nhỉ? Mà người đó lại là một tên con trai? Để an toàn tôi cứ trừng trừng nhìn xuống nền nhà. Kim đồng hồ sao đi chậm thế. Tôi cố gắng ép thời gian trôi qua mau bằng cách mơ tưởng đến những nơi hấp dẫn có mình ở đó.

Những mũi tiêm dị ứng. Cấm túc. Ở nhà lau chùi buồng tắm. Tíc…tắc…tíc…tắc… Bà có bắt buộc phải nói hết những gì mình biết không nhỉ? Bà có buộc phải biết hết mọi thứ?

Cuối cùng mẹ tôi cũng gút lại bài thuyết trình “Có ai có thắc mắc gì không? Cứ hỏi đừng ngại”

Đúng! Nói thế thì cũng như đừng ngại đi qua một cơn lốc xoáy hay chọc ghẹo một con bò tót đang nổi xung thiên, hoặc nhảy ra khỏi máy bay với chiếc dù thủng lỗ.

Cả lớp yên lặng.

Tôi vừa nén thở vừa thì thầm, hết sức cố gắng trấn tĩnh “Nghĩ đến chỗ nào thú vị đi! Nghĩ đến một chỗ nào thú vị đi!”

phunu8-hat-bui-be-bong-va-tuoi-day-thi-hinh-anh 7

Tíc…Tắc…Tíc….Tắc…

Mẹ tôi vẫn chỉ mỉm cười “Được, tuần tới các trò sẽ có dịp viết câu hỏi của mình ra giấy và cả lớp sẽ bàn luận “

Tuần tới! Có lẽ tôi phải ngủ trần không đắp chăn cả đêm để giờ này tuần tới sẽ nằm trong bệnh viện vì bị sưng phổi quá. Liệu cầu nguyện cho mẹ “bị” chuyện gì không thể có mặt tuần tới ở lớp có phải là một điều quấy không nhỉ? Xấu hay không xấu? Cũng khó cho Thượng đế đây?

Chỉ khi chuông reo tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Đợi cả lớp tuốn ra hết tôi mới dám ngửng mặt lên. Mẹ đang nhìn tôi mỉm cười.

“Cưng à, con khéo bình tĩnh lắm. Qua phản ứng của con mẹ chắc chắn là con đã hiểu chủ đề hôm nay”. Chúng tôi đẩy chiếc ghế dưới bàn ra sau “Sáng nay mẹ cứ lo cho mẹ của Kara đến nỗi nói không hoạt bát như bình thường.”

“Mẹ của Kara? Có chuyện gì sao? Con chẳng nghe Kara nói gì”

“Kara nó không biết. Con bé vừa ra khỏi nhà đi học thì mẹ nó được xe cứu thương gấp rút đưa đến bệnh viện vì cơn choáng tiểu đường nặng”

Tim tôi như đông cứng “Người bị tiểu đường có thể chết vì choáng phải không mẹ?”

“Đúng. Rất nguy hiểm nhưng may là bà đã qua khỏi”. Nghe thế nhịp tim tôi trở lại bình thường.

Ra khỏi cửa lớp hai mẹ con đi trong ráng vàng chiều thu đang rọi qua các tán lá rợp bóng hai bên đường. Trông mẹ như có hào quang vây chung quanh.

“Con yêu, một ngày của con ổn chứ?”

“À, mẹ à, cũng không ổn lắm” Tôi ngập ngừng một giây rồi tiếp “Nhưng bây giờ, sau khi biết hôm nay Kara súyt mất mẹ, con mới thấy dường như những chuyện nhỏ nhặt ấy chẳng sá gì nữa”

phunu8-hat-bui-be-bong-va-tuoi-day-thi-hinh-anh 5

Mẹ choàng tay qua vai tôi rồi hai mẹ con vào xe “Cưng à, lúc con vào lớp mẹ muốn nói với con một chuyện”

Tôi trả lời “ Vâng” cảm giác sự thân mật như có ma lực.

“Cưng à, đũng quần con dính cục chewing gum to tổ bố kìa”

“Gì? Con à?” Tôi vặn người quay lại hết bên này đến bên kia nhưng làm sao thấy được phía sau mình. Đành chịu thua.

Sá gì một hạt bụi bé nhỏ trong cả một thế giới lắm điều trọng đại. Dù sao cuộc đời vẫn đẹp.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày