phunu8_news_0.png

You are here

28/04/2019 - 08:14

Đành rằng suy nghĩ muốn ly hôn ngay tắp lự của cô là chính đáng. Nhưng cô quên mất một nguyên tắc thật sự quan trọng: Khi có ý định từ bỏ, hãy nghĩ về lý do mình đã bắt đầu!

Người ta thường nói, 3 năm đầu hôn nhân là khoảng thời gian hạnh phúc nhất nhưng cũng khó khăn nhất đối với vợ chồng. Bởi đây cũng là thời điểm nhiều người vỡ mộng về đối phương và luôn cảm thấy bế tắc, ngột ngạt như thể mình đã lựa chọn sai. 

Có cô gái trẻ mới kết hôn chưa đầy 1 năm đã tìm đến hội chị em tâm sự: “Đến lúc này, mình chỉ thương bố mẹ chứ không tiếc nuối gì người chồng ấy nữa. Mình đã cố gắng hết sức, thấy mệt mỏi. Chắc là anh ấy cũng đã cố gắng nhưng không hợp nhau. Mình định kiên nhẫn đợi đến cuối năm lấy xong bằng đại học thì sẽ đi du học, rời bỏ mọi thứ để tránh tai tiếng cho bố mẹ và bản thân mình”.

Chuyện đáng nói là vợ chồng cô đã yêu nhau hơn 10 năm rồi mới cưới. Để đi được đến hôn nhân, cô gái đã phải đánh đổi rất nhiều thứ, trong đó có sự ngăn cấm từ bố mẹ, bỏ ngang việc du học, làm tốn nhiều tiền bạc và khiến bố mẹ đau lòng. Ngày vu quy, ba cô khóc 2 lần, cô vẫn khăng khăng khẳng định với ba rằng con sẽ hạnh phúc, sướng khổ con chịu vì đó là quyết định của con. Nhưng rồi sau đám cưới, những ngày tháng hạnh phúc chẳng kéo dài lâu.

Cô không đi làm, chỉ quanh quẩn trong nhà. Cô cũng không chấp nhận được người chồng U40 mặc định tất cả việc nhà là của vợ mà không có sự trợ giúp nào. Bên cạnh đó, chồng lại còn gia trưởng, vũ phu, không quan tâm, lấy lòng ba mẹ vợ.

cung-nhau-xay-mot-to-am.jpg
Ảnh minh họa.
 

Đành rằng suy nghĩ muốn ly hôn ngay tắp lự của cô là chính đáng. Nhưng cô quên mất một nguyên tắc thật sự quan trọng: Khi có ý định từ bỏ, hãy nghĩ về lý do mình đã bắt đầu! Người chồng ấy chính là người cô đã lựa chọn. Cô chọn và yêu tất cả những thứ thuộc về anh ấy trong suốt hơn 10 năm trời, dù bây giờ chồng cô có khác đến thế nào, thì vẫn là anh ấy. Những biểu hiện, thái độ hiện tại chắc chắn đã có “mầm mống” từ xưa mà cô vô tình lướt qua chỉ vì yêu. Rồi cô dám liều lĩnh bác bỏ cơ hội tốt hơn trong sự nghiệp và bất chấp những giọt nước mắt của ba mẹ để chọn anh ấy.

Một khi đã lựa chọn, hãy ngừng than vãn. Tập trung vào những điều tốt đẹp ở chồng thay vì săm soi vào những điểm xấu để kêu ca, “ghi sổ”, đòi quyền lợi và sự thay đổi trong ngày một ngày hai – là điều cô nên làm.

Cô muốn một người chồng biết san sẻ việc nhà, để tâm vào các việc nhỏ trong nhà và chấp nhận phân chia các công việc cùng với mình. Nhưng cô quên mất từng ấn tượng bởi chồng vì “là một người đàn ông có ý chí, tự thân lập nghiệp ở Sài Gòn và nay đã có công việc kinh doanh riêng ổn định”. Cô từng nhìn anh ấy như một cây tùng, cây bách để mình dựa vào và đương nhiên sau khi cưới, chồng cô chẳng hề thay đổi gì so với trước đây. Anh ấy vẫn đảm bảo lo được cuộc sống cho vợ, khi cô ở nhà, đi học mà không đi làm. Việc của cô chỉ là làm một người vợ tốt, xuất phát từ sự chấp nhận sự “chuyên môn hóa” và phân công trong căn nhà của mình.

Thêm vào đó, ngay từ điểm xuất phát cố gắng làm mọi việc chỉ để vừa lòng người khác, là cô đã sai. Cô học nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, cô nâng khăn sửa túi cho chồng vì hy vọng chồng yêu mình hơn, trả cho mình những điều tương tự ngược lại. Nói cách khác cô đặt kỳ vọng vào việc chồng sẽ ghi nhận kết quả, nên khi chồng không thể hiện gì, cô bất mãn, trách cứ và quy kết anh ấy vô tâm.

cung-nhau-xay-mot-to-am1.jpg
Ảnh minh họa.
 

Đành rằng gia đình là một tổ ấm cần được đôi tay của người đàn bà chăm sóc, nhưng nó phải xuất phát từ tình yêu thương và mong muốn xây dựng thật sự, chứ không phải là nghĩa vụ để kể lể hay chứng minh. Chăm sóc tổ ấm vì mình thích ở trong một không gian đẹp và thoải mái. Nấu bữa cơm thịnh soạn vì điều đó khiến mình vui, thương chồng nên mình làm vậy. Thì khi xong tất cả những việc đó rồi, mình cũng đã thu nhận đủ niềm vui, thái độ của đối phương như thế nào là việc của anh ấy, đừng trông đợi sự ghi nhận từ chồng, vô tình mình sẽ nhận được những điều xứng đáng.

Chìa khóa cho mọi cuộc hôn nhân luôn là sự đối thoại. Có một giảng viên piano, người đã đi qua 25 năm hôn nhân tiết lộ trong một bài phỏng vấn về bí quyết hạnh phúc: “Vợ chồng tôi cho đến thời điểm hiện tại, để giữ được sự hòa hợp vẫn không ngừng đối thoại mỗi ngày. Những cuộc đối thoại thực sự như những cuộc họp vậy. Hai vợ chồng cầm sổ và bút, ghi lại những điểm chưa được của nhau, đưa ra lập luận, cùng thống nhất để phấn đấu vì mục tiêu chung. Nguyên tắc đối thoại luôn đặt tiêu chí cất cái tôi đi và chọn lắng nghe lên hàng đầu. Phải như thế thì vợ chồng mới có thể thấu hiểu được nhu cầu, mong muốn của nhau và không bị mất kết nối”.

Vậy mới nói, dù ở lâu với nhau đến bao nhiêu, cũng vẫn cần sự siêng năng chia sẻ nỗi niềm, băn khoăn mới có thể tìm được tiếng nói chung. Những cuộc đối thoại sẽ giữ đúng tính chất của nó, không quy chụp, phán xét, không đòi hỏi, không bạo lực và hoàn toàn tôn trọng những suy nghĩ của đối phương. Thời điểm đối thoại thích hợp đương nhiên cũng là khi những cơn giận, những cảm xúc tiêu cực đã lắng lại. Muốn gì hãy nói ra, nhưng hãy biết lựa lời mà nói.

cung-nhau-xay-mot-to-am2.jpg
Ảnh minh họa.
 

Khi bạn chì chiết: “Anh có biết tôi vất vả thế nào không? Anh là cái thể loại chồng vô tâm khi vợ mệt vẫn ngồi lướt điện thoại! Tôi thật sai lầm khi lấy anh!”... thì lòng tự trọng, cơn thịnh nộ của đàn ông tăng cao tột độ. Khi ấy sự vung tay hay những hành động mất kiểm soát cũng là điều hoàn toàn có thể xảy ra mà chẳng liên quan gì đến việc tình yêu còn hay không. Bí quyết giữ gìn tình yêu và hôn nhân, chính là đừng đẩy đối phương lên đến cơn đỉnh điểm tiêu cực ấy. Bởi trong cơn giận dữ, người ta chẳng biết mình sẽ làm gì.

Đàn ông và đàn bà vốn dĩ đã rất khác nhau trong mọi suy nghĩ. Đàn bà có thể vừa rửa bát vừa trông con, vừa ngắm cảnh ngoài cửa sổ, thậm chí có thể vừa ngó xem chồng mình đang làm gì. Nhưng đàn ông thì ngược lại, họ chỉ tập trung được việc mình đang làm và họ sẽ làm khi được nhờ vả với sự thoải mái, tin cậy chứ không phải là trách móc, chì chiết. Muôn đời mưa dầm thấm lâu, những sự chuyển hóa tích cực và chân thành từ người vợ chắc chắn sẽ tạo được một bầu không khí thoải mái trong ngôi nhà. Người vợ là phong thủy trong gia đình, hãy bắt đầu mọi chuyện từ người vợ trước tiên.

Nhưng một khi đã trở thành một người vợ mềm mỏng, uyển chuyển như nước mà người ở bên vẫn cảm thấy khó chịu, hằn gắt và không có ý thức cùng xây nên tổ ấm, thì hãy chấp nhận rằng duyên tình đã hết.

Cuối cùng, hôn nhân như thế nào thì vẫn luôn là sự lựa chọn của chính mình. Dù muốn kết thúc đi nữa cũng phải nghĩ về lí do mình đã bắt đầu và cố gắng đi hết lựa chọn, để biết mình đã không bỏ lỡ cơ hội để được hạnh phúc. Chuyện ly hôn ở cuối đường, nếu bắt buộc phải xảy ra, nên coi như là điều tự nhiên chứ không phải hối hận, oán giận, thù hằn bất cứ điều gì nữa. Dù chẳng ai mong mối tình đứt gãy, nhưng có những khi, đó lại là cánh cửa giải thoát duy nhất cho cả hai người.

Theo phunuonline.com.vn

Tin mới trong ngày