phunu8_news_0.png

You are here

Bài dự thi “Viết về người phụ nữ tôi yêu”
13/10/2015 - 15:41

Ngoại có biết, đáng lẽ con phải nói hết tất tần tật, những lý do làm con ghét Ngoại từ rất lâu rồi… Nhưng có lẽ vì những mối quan tâm tình cảm khác, làm cho con bị chi phối và đôi lúc quên mất đi.

Nhưng trưa nay thì khác, khi con bắt gặp thái độ im lặng, ánh mắt thật buồn của Ngoại khi biết bài viết con viết về một người khác, không như khi con đọc cho Ngoại nghe bài thơ con viết về Ngoại, Ngoại vui đến mức chạy đi khoe với hết thảy mọi người. Đó chính là lý do con ghét Ngoại đến vỡ òa.

Con ghét Ngoại từ lâu lắm rồi, từ khi con mới lọt lòng, con sinh thiếu tháng, ai cũng nhìn con ái ngại, buông lời thương xót hoặc cầu mong cho con được may mắn sống sót. Riêng Ngoại thì không, Ngoại ghét con nên Ngoại bọc con trên đôi tay ấm của mình thay cho chiếc băng ca lạnh toát các cô y tá vừa bỏ con ở đó. Ngoại  mớm cho con từng thìa sữa bé xíu khi con không thể bú bằng sữa Mẹ, Ngoại kiên trì truyền cho con từng hơi ấm, dù biết hi vọng sự sống trong con rất mong manh. Để rồi con lớn đến ngày hôm nay!

Ảnh minh họa

Con ghét, những giọt nước mắt khi Ngoại nhớ đến đứa cháu bé bỏng dù đã 3 ngày không ăn không uống, chỉ cần nhìn thấy cháu là Ngoại đã “Khỏe” lại rồi.

Con ghét, những lần Ngoại làm như không thấy khi con té lên té xuống trong từng bước đi chập chững trong đời, Ngoại lẳng lặng đặt bên hiên nhà cái chổi con con, bảo con cầm đi theo Ngoại để quét nhà và từ đó con đã biết đi trên chính đôi chân của mình.

Con ghét, hình ảnh Ngoại cố tình như loay hoay công việc mà vô tư để đứa em trai con “Sờ tí Ngoại” khi nó nhớ đến Mẹ. Bất chợt, Ngoại quay đi giấu tiếng thở dài…

Con ghét, những buổi tối ngồi bên Ngoại kể cho con nghe về tuổi thơ đầy niềm vui và yêu thương dù ở đó là những tháng ngày cơ cực thời chiến tranh. Những trò chơi,những câu đồng dao, in sâu vào trí nhớ của con từ bấy đến giờ, để con hoài mơ ước.

Con ghét, chén canh cua mồng tơi rau đay do chính tay Ngoại nấu mà dù có đi đến bất cứ cửa tiệm nhà hàng nào, qua bất kỳ một siêu đầu bếp tài ba trên toàn thế giới… con vẫn không thấy hài lòng như chính hương vị của Ngoại nấu cho con.

Con thật sự ghét, khi Mẹ nói với Ngoại khi có người muốn hỏi cưới con: “Đã có nhà riêng chưa, có lo nổi cuộc sống cho cháu tôi không, có thương yêu lo lắng cho cháu tôi không mà cưới với hỏi”. Với Ngoại con lúc nào cũng chỉ là một đứa trẻ mới lên ba ,cần được yêu thương lo lắng và đùm bọc.

Con ghét Ngoại, như chính câu hỏi ngày xưa con còn thơ dại

“Con có thương Ngoại không” con hồn nhiên trả lời “ Không ạ” . Ngoại hỏi thêm “ Vì sao” con lại vô tư nói “ Con không biết ạ”.

Bây giờ cũng vậy Ngoại à, con ghét Ngoại nhiều nhiều lắm, ghét không cần một lý do, không một ngôn từ nào tả nối và không biết đến mức độ cuối cùng…

Con ghét Ngoại từ sâu thẳm tâm hồn, Ngoại ơi!

Võ Hà Thanh Nhi (vohathanhi@gmail.com)

Nguồn: Bài dự thi “Viết về người phụ nữ tôi yêu”

Tin mới trong ngày