phunu8_news_0.png

You are here

30/08/2018 - 08:25

Người ta thật sự trở nên đặc biệt khi họ bắt đầu nghĩ rằng họ có thể làm điều gì đó. Tin tưởng vào chính mình nghĩa là đã nắm được bí quyết đầu tiên để thành công. Norman Vincent Peale

Hồi ức về mẹ của Alicia Nordan

Ở đáy ngăn kéo chiếc tủ gỗ óc chó của mẹ có một chiếc đầm dài ren bằng nylon kiểu nữ diễn viên Joan Crawford từng mặc. Nó màu xanh, được gói cẩn thận trong lớp vải mỏng trắng kèm thêm một túi thơm nhỏ mùi hoa lavender nhét vào nếp gấp.

phunu8-chiec-dam-dai-cua-me-hinh-anh 4

Năm được mẹ lần đầu cho xem chiếc áo, tôi mới lên 10 hay 11 gì đó. Theo tôi đó là tấm áo đẹp nhất, sang nhất tôi từng thấy. “Bố tặng mẹ đấy; mẹ sẽ giữ gìn nó cho đến một ngày nào đó mẹ phải nằm viện”, bà lặng lẽ thì thầm, như thể đang nói với chính mình. Cứ mỗi lần thấy tôi lảng vảng gần ngăn kéo tủ quần áo đang mở, bà đều để tôi ngắm cái áo. Tôi nhẹ nhàng đưa ngón tay mân mê, và có lúc hai mẹ con lại nói đùa về những cơ hội hiếm hoi được mặc nó.

“Mẹ sẽ không bao giờ ốm, mẹ à. Mẹ sẽ không bao giờ mặc cái đầm dài này nếu mẹ chờ nhập viện” Tôi trách khéo bà.

Mẹ chỉ cười và nói cách quả quyết, “ Ngày nào cũng mặc thì phí quá”.

Thật sự cũng chẳng có cơ hội nào đáng gọi là đặc biệt để mẹ được mặc một chiếc đầm dài như thế – dù có nhập viện hay không. Cuối cùng, tôi cũng hiểu không phải mặc chiếc đầm dài quá uổng mà là vì mẹ nghĩ mình không có quyền mặc nó. Bà hiểu điều ấy từ khi biết rằng làn da bà không xứng với nét sang trọng của chiếc áo.

phunu8-chiec-dam-dai-cua-me-hinh-anh 6

Tôi nghĩ hẳn trước khi tôi sinh ra đã có lúc bà tin tưởng ngược lại. Đó là thời gian mẹ còn là hoa khôi trường, kẻ làm tan nát bao trái tim những chàng trai. Cứ nhìn vào album hình kỷ yếu hồi trung học của mẹ khắc biết. Tôi hình dung ra cảnh hồi năm 1936: mẹ khiêu vũ, quay cuồng trong tấm đầm dài mỏng màu xanh làm chết mê chết mệt ông bố trẻ đẹp trai của tôi, khi ánh mắt nâu to và nụ cười ngọt ngào của mẹ khiến ông đắm đuối. Tôi tưởng tượng chất giọng trung cao đầy đặn của mẹ đang diễn tấu cho bố nghe một bài tình ca, hoặc cảnh bà yên lặng ngồi cầm tay người yêu chia sẻ những giấc mơ. Mẹ hồi ấy trẻ trung thanh thoát như chưa từng bị tổn thương, dù đã phải chịu những cơn giận dữ vì say của bố bà và cái chết bất thần của mẹ mình trong chỉ một năm. Và bà có bố tôi, người cũng có những nỗi đau riêng như biến cố ly hôn của cha mẹ, cái nhục vì nghèo luôn đeo đuổi. Họ đã đến với nhau và tôi ngờ rằng thứ quyền ấy đã len lỏi vào tâm trí bà.

Chiếc đầm dài vẫn nằm yên dưới đáy tủ suốt ba mươi mấy năm, chỉ duy nhất một lần bị phá rối khi nó được gói lại đưa đi đâu đó vài lần. Cuối cùng, nó được chuyển đến một căn hộ nhỏ và được nằm yên dưới đáy chiếc tủ quần áo kiểu đời đầu, được chuyển vào phòng ngủ bố mẹ tôi. Nhưng giờ, lâu lắm rồi mẹ không còn khiêu vũ và tán tỉnh nữa. Những năm tháng đầy sự phản bội lẫn mâu thuẫn đã làm mờ đi nét rạng ngời trong đôi mắt nâu. Lá đơn ly dị đã biến mẹ thành cô đơn, chán nản và cay đắng. Bà vẫn hoàn thành tốt bổn phận mình - tìm việc làm, chung quanh cũng có những bà bạn, thỉnh thoảng đi du lịch thăm mấy cô con khác, thậm chí cũng nhanh chóng tái hôn. Bà yêu lũ cháu ngoại, yêu đội bóng bầu dục thị trấn và dành hết tình cảm cho một hai chú mèo cưng. Nhưng rõ ràng là bà đã từ bỏ hẳn việc quan tâm đến cuộc đời và những giấc mơ của mình. Chính từ nỗi dày vò khôn nguôi và vẻ cam chịu này mà căn bệnh ung thư của mẹ được đà bùng phát.

phunu8-chiec-dam-dai-cua-me-hinh-anh 5

Tôi nghĩ lại những khoảnh khắc tuyệt vời sau khi chúng tôi rời khỏi bệnh viện đêm tháng Tư ấy. Khi chúng tôi đã ra được đến khoảng cách an toàn, tôi đẩy mẹ vào bãi đậu xe của một nhà hàng bán thức ăn nhanh, và hai mẹ con cười rũ ra, mặt đầm đìa nước mắt. Tôi hào hứng ngốn ngấu bánh rán và mẹ ráng nuốt cốc sữa trứng, chúng tôi như thức suốt đêm, thưởng thức từng phút từng phút men chiến thắng – chiến thắng cơ thể, thậm chí cả cái chết và, dù không một ai nói ra, tôi nghĩ chúng tôi cũng nghiến ngấu trong khoảnh khắc ngắn ngủi này cả giờ phút rạng rỡ, gặm nhắm hương chiến thắng của mẹ vì mẹ đã vượt qua cả thất vọng lẫn cay đắng, vượt qua tất cả những nỗi đau mà những thế hệ đi trước bà không chinh phục được.

Một năm sau ngày mẹ mất, tôi tìm thấy chiếc đầm dài màu xanh dưới đáy tủ của bà. Đã lâu rồi, sợi dây buộc dường như chặt hơn hồi trước thì phải, lớp vải mỏng cũng đã vàng đi nhiều, nhưng mùi nước hoa lavender vẫn còn nồng khi tôi áp lên mặt. Sau đó, tôi đặt nó vào chiếc túi rác bằng nhựa dẻo dành cho việc từ thiện.Tôi không muốn giữ thứ vật kỷ niệm mà mẹ cho rằng mình không xứng nhận.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày