phunu8_news_0.png

You are here

Bí mật dành cho mẹ mùa Lễ Thánh

06/12/2017 - 06:36

Nếu ai may mắn, một tưởng tượng đơn thuần cũng có thể biến thành hàng triệu điều hiện thực. Maya Angelou

Khi ngồi suy tưởng về những dịp lễ sắp đến, tôi luôn nghĩ về những Giáng Sinh ấm cúng và tuyệt vời hồi còn bé, rồi cảm giác như mình đang nở nụ cười. Chúng thực là những khoảnh khắc đáng nhớ. Lớn hơn một chút, những hồi ức Giáng Sinh trở nên kém sống động đi, nỗi buồn và sầu muộn chồng chất nhiều lên… cho đến tận năm ngoái. Chính vào thời khắc ấy, tôi mới thực tin là mình đã biết cách chụp bắt niềm vui và vẻ diệu kỳ ấu thời để thấy mình như còn nhỏ dại.

phunu8-bi-mat-danh-cho-me-mua-le-thanh-hinh-anh 4

Năm nào tôi cũng lúng túng không biết nên chọn quà gì tặng mẹ dịp Noel. Một chiếc đầm, đôi dép, nước hoa hay áo lạnh? Tất cả những món quà ấy đều dễ thương, nhưng chúng không nói lên được lời yêu thương như mong ước. Tôi muốn một thứ gì đó thật khác, thứ gì đó mẹ sẽ qúy đến suốt đời. Thứ gì đó khiến nụ cười xinh đẹp trở lại trên khuôn mặt mẹ và mang sự nhanh nhẹn trở về trên mỗi bước mẹ đi. Mẹ sống một mình, và dù có muốn dành nhiều thời giờ cho mẹ, tôi cũng chỉ thu xếp đến thăm mẹ được lâu lâu một lần theo lịch trình. Thế nên, tôi quyết định trở thành cô tiên Tuyết bí mật của mẹ. Điều tôi chẳng hay biết là từng ấy niềm vui này cũng chính là mong muốn mà bác sĩ riêng của mẹ muốn bà được hưởng.

Tôi ra phố mua thật nhiều món quà nhỏ rồi trực chỉ những gian hàng đắt tiền hơn trong siêu thị. Tôi chọn mãi, tìm những thứ biết rằng chỉ mẹ mới thích. Rồi tôi dùng máy tính làm cho mỗi món quà một tấm thiệp. Rất trùng hợp với bài hát 12 ngày của lễ Giáng Sinh, tôi bắt đầu chuyến phiêu lưu. Ngày đầu tiên thật là hồi hộp, tôi rảo qua lén bỏ quà sau rèm cửa nhà mẹ. Rồi tôi hối hả về nhà gọi điện cho bà, giả như chỉ hỏi han sức khoẻ. Bà mừng quýnh lên khoe có ai đó tặng quà và ký tên “Cô tiên Noel bí mật”.

phunu8-bi-mat-danh-cho-me-mua-le-thanh-hinh-anh 5

Ngày hôm sau cảnh ấy lại tái diễn. Sau chừng bốn năm ngày tôi đến nhà mẹ và tim tôi như vỡ tung. Bà bày hết các món quà lên bàn bếp, khoe với mọi người sống cùng chung cư. Từng món quà được mở gói, trưng ra, mỗi thứ đều có đính kèm một mẩu giấy. Trong suốt thời gian tôi ghé thăm, mẹ không ngừng huyên thuyên nói về một người hâm mộ bí mật nào đó. Đôi mắt bà long lanh ngời sáng, giọng bà nhịp nhàng du dương. Bà như ở tầng trời thứ bảy.

Mỗi ngày mẹ đều gọi điện khoe một món quà mới vừa khám phá ra mỗi sáng thức giấc. Thế là bà quyết định bắt tại trận con người bí mật. Bà ngủ ngay tại ghế sofa, canh đến từng tiếng kẹt cửa. Thế nên hôm ấy tôi phải rình đặt món quà trễ đi khiến bà cứ lo quà sẽ không còn đến nữa. Bà làm chính tôi cũng hồi hộp không kém. Vào ngày cuối cùng, mảnh giấy yêu cầu bà vào thứ Bảy phải đóng bộ đến tiệm Applebee ăn tối. Tại đó bà sẽ được gặp “Cô tiên Noel bí mật”. Bà mừng như phát cuồng. Mảnh giấy còn ghi bà phải rủ cả cô con gái Susan (tức là tôi) đi cùng. Trong giấy cũng viết rõ bà sẽ nhận ra Cô tiên Noel bí mật qua dải ruy băng đỏ cô ấy thắt. Thế là tôi đến đón mẹ và hai chúng tôi lên đường.

phunu8-bi-mat-danh-cho-me-mua-le-thanh-hinh-anh 6

Khi đến nơi, chủ quán xếp bàn cho hai mẹ con, mẹ cứ đảo mắt nhìn quanh dõi tìm. Nụ cười bà chùng xuống rồi dáo dác hỏi khi nào mới được gặp Cô tiên Noel bí mật. Tôi từ từ cởi áo choàng, để lộ ra giải ruy băng đỏ. Mẹ bắt đầu khóc và rối rít hỏi xem tôi đã tốn bao nhiêu tiền và đã thực hiện trò ú tim này ra sao. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ vui như vậy.

Khi mọi chuyện đã lắng, chính tôi cũng cảm thấy lòng mình thật hạnh phúc và bất chợt nhớ ra một điều thật hệ trọng. Khi còn bé chính mẹ đã dạy tôi rằng cho thì tốt hơn nhận. Thực tế đã khiến tôi sững sờ. Tất cả những năm tháng qua tôi luôn thấy buồn mỗi dịp lễ đến là do cứ trông ngóng để được “nhận” thay vì “cho”. Tôi thấy xấu hổ vì cảm nghĩ này, và bây giờ chắc chắn tôi đã biết một điều, Mẹ là người hiểu rõ nhất…

Khăn Choàng Xanh

(Theo Susan Spence)