phunu8_news_0.png

Trong tù, chồng giục tôi lấy người khác…

Đến giờ, tôi không mơ mình sẽ được làm cô dâu lần nào nữa vì đã có quá nhiều đời chồng.

Nếu tôi không nói ra, sẽ chẳng ai biết tôi đã từng cưới… 5 ông chồng. Tôi cũng không ngờ cuộc đời mình có thể trải qua những chuyện trái ngang như vậy.

Tôi lấy chồng thứ nhất năm 18 tuổi. Đó là mối tình học trò, vì yêu quá nên gia đình hai bên đồng ý cho cưới dù trong lòng các phụ huynh chẳng muốn. Cưới nhau, gia đình cho ít vốn để hai vợ chồng mở tiệm game. Tuy nhiên, tuổi trẻ non nớt, háo thắng lại thiếu kinh nghiệm nên chúng tôi hay thường xuyên cãi vã nhau. Cuối cùng, tiệm game dẹp và chúng tôi ai trở lại nhà nấy như chưa từng có cuộc hôn nhân. 

Gia đình thấy tôi tan vỡ hôn nhân nên khuyên tôi đi học lại hoặc kiếm nghề gì đó để học. Tôi bèn xin tiền gia đình đi học nghề tóc. Sau đó, tôi xin vào làm ở một tiệm tóc có tiếng của thành phố. Ở đây, một anh thợ giỏi của tiệm đã để ý và tấn công tôi từ tháng thứ 2 tôi vào làm. Mới chia tay chồng nên tôi cũng buồn, chỉ muốn quen anh này để vui chơi thôi. Thế nhưng, nào ngờ, tôi lại dính bầu phải cưới. Sinh con xong, tôi ở nhà chăm con.

14_1.jpg

Trong thời gian vợ nghỉ làm, chồng tôi lại trăng hoa với những cô thợ mới. Cả tiệm ai cũng biết chỉ mình tôi là không. Một ngày nọ, tôi đưa con đi khám bệnh mệt quá nên ghé vào tiệm cà phê để uống nước. Ở đó, tôi bắt gặp chồng mình đang xoa đầu, vuốt tóc với 1 cô thợ mới trong tiệm. Tôi nhào tới lu loa thì chồng tôi bảo chỉ là mệt quá, đi uống nước với đồng nghiệp nên không có gì. Thế nhưng, 3 tháng sau đó, cô gái ấy gặp tôi và bảo cô ấy đã có bầu với chồng tôi. 

Chúng tôi ly hôn, tôi ôm con trở về nhà ngoại, giao con cho ông bà chăm còn tôi đứng ra mở 1 tiệm tóc nhỏ. Lúc này, tôi đã quá chán ngán đàn ông nên chỉ chăm chú kiếm tiền. Vì tôi có tay nghề khá, lại vui vẻ nên nhiều khách hàng rất thích tôi. Ly là một trong những khách hàng thân thiết đó. Chơi với nhau 2 năm, bữa nọ chị dắt tới tiệm tôi một chàng trai người nước ngoài và bảo đó là bạn của cháu chị, đang ở Đức, sang Việt Nam du lịch. 

Sau cuộc gặp gỡ đó, chúng tôi còn đi uống cà phê với nhau đôi ba lần gì đó và tôi chẳng có ấn tượng gì với anh chàng này cả dù anh ta tỏ ra rất ga lăng. Trở về nước ít lâu, thông qua chị Ly, anh tỏ ý muốn cưới tôi.

Về hỏi ý kiến bố mẹ, ông bà chỉ nói tùy tôi nhưng chọn lựa sao để đừng đau khổ như những cuộc tình trước. Tôi suy nghĩ cũng khá lâu cuối cùng cũng bằng lòng đi đến hôn nhân với người đó chỉ vì muốn tạo dựng cuộc đời mới, muốn đi khỏi VIệt Nam. Nhận được câu trả lời của tôi, anh lập tức bay sang Việt Nam làm những thủ tục cần thiết để có thể bảo lãnh tôi sang Đức. Cuộc đời của tôi những tưởng sẽ trở lại màu hồng. 

Thế nhưng, đúng phút 89 thì tôi nhận tin anh qua đời vì tai nạn xe. Trong lúc đi làm về, anh tông phải một chiếc xe khác và do tai nạn quá khốc liệt nên anh tử vong ngay tại chỗ. Thế là mọi ước mơ đổi đời của tôi quay trở lại con số không. Tôi tiếp tục kiếm sống với cái tiệm tóc nhỏ của mình. 

Vài năm sau đó, tôi quen Thịnh trong một bữa tiệc sinh nhật bạn. Thịnh là một chàng trai cao, lớn, đẹp trai, đang làm trưởng phòng ở một công ty. Tất cả các cô gái trong bữa tiệc đó đều hướng mắt đến anh, trừ tôi bởi tôi nghĩ, chàng trai này sinh ra không dành cho tôi. Một cô chủ tiệm tóc nhỏ thì không có “cửa” để sánh với một chàng trai ưu tú như vậy. Thế nhưng, chính sự xa cách của tôi khiến anh lại nghĩ tôi lạnh lùng, tôi chảnh nên anh bắt đầu để ý, muốn chinh phục để… chứng tỏ bản thân. Sau buổi đó, anh tìm mọi cách để tiếp cận với tôi nhưng không thành. Tôi đóng chặt mọi cánh cửa cho đến khi con tôi bị tai nạn, phải nằm viện, anh hỏi thăm bạn bè tôi và vào bệnh viện thăm.

7_8.jpg

Sau lần này, tôi mới he hé mở cánh cửa cho anh. Qua lại một thời gian rồi tôi cũng rơi vào lưới tình của anh. 1 năm sau, anh ngỏ ý cưới tôi. Ngày cưới, tôi rơi nước mắt rất nhiều vì nghĩ những gì đắng cay trong cuộc đời đã có thể buông tha tôi. Sống với anh được 1 năm, tôi có bầu và đó là một bé trai. Nhưng chẳng may, đứa con tôi bị một bệnh bẩm sinh rất nặng. 
Sau khi chào đời, hầu hết thời gian tôi ở trong bệnh viện với con. Cuộc sống vợ chồng lạnh nhạt hẳn vì Thịnh không chịu nổi cảnh con đau bệnh như vậy và anh còn có thế giới lấp lánh ở bên ngoài. Không được chồng chia sẻ, tôi như người không hồn, sống vật vờ vì con. Sau một thời gian vật lộn với bệnh tật, con tôi qua đời và Thịnh đưa đơn ly hôn cho tôi ký. Anh bảo giữa chúng tôi không còn tình yêu mà đứa con thì đã mất rồi. Thôi thì giải thoát cho nhau.

Tôi khăn gói về lại nhà bố mẹ, trong đầu trống rỗng. Tôi bị trầm cảm một thời gian dài và gia đình phải đưa tôi đi bệnh viện điều trị. Được một thời gian, gia đình gửi tôi lên Đà Lạt, sống nhờ nhà một người quen để khuây khỏa nỗi buồn. Mỗi ngày tôi phụ người quen chăm cây, tỉa cành nên theo thời gian, nỗi u uất cũng nguôi ngoai phần nào. Một lần đi uống nước, tôi đã tông xe trúng một người đàn ông và anh ấy đưa tôi vào viện.

Tôi bị gãy xương, phải bó bột chân trái. Trong thời gian tôi nằm viện, Đức – nạn nhân của tôi – rất hay tới thăm hỏi. Có lẽ xa nhà, dễ mủi lòng nên tôi mau chóng ngã đổ trước sự chăm sóc ân cần của Đức. Tuy nhiên, tôi cũng thành thật kể hết chuyện quá khứ của mình và khuyên anh nên rời xa tôi vì thiên hạ hay nói tôi có số “sát chồng”, ai đụng vào tôi rất nguy hiểm. Thế nhưng tôi càng xua anh thì anh càng tiến gần đến. Anh nói: ”Ai nói gì em, anh mặc kệ, miễn anh vẫn thấy em đáng yêu, xứng đáng để yêu là được”. Nghe những lời như vậy, tôi không cầm cự được bao lâu và cuối cùng lại gật đầu làm vợ Đức.

Lần này để tránh họa, tôi không làm đám cưới rình rang, chỉ làm mâm cơm nhỏ ra mắt người thân. Sống với Đức, tôi mới hiểu được cảm giác sung sướng, thăng hoa của một người phụ nữ khi đươc một người đàn ông yêu cuồng nhiệt là như thế nào. Anh chăm sóc, yêu chiều tôi không thiếu gì. Trời cao cuối cùng cũng có mắt, cho tôi một người đàn ông đúng nghĩa để yêu thương. 

Tôi có với Đức một đứa con gái, bé xinh xắn, giống ba như đúc. Đức yêu con hết mực, luôn dành cho con những điều tốt đẹp nhất. Khi con được 6 tuổi, một ngày nọ, tôi bàng hoàng khi cảnh sát ập vào nhà, đọc lệnh bắt anh vì anh là tội phạm bị truy nã. Tôi khóc hết nước mắt nhìn anh bị cảnh sát còng tay đưa đi.

44.jpg

Vì trước đó anh phạm tội nặng nên phải thụ án 20 năm tù. Trong lần thăm nuôi đầu, anh bảo đưa đơn đi, anh ký để tôi có thể làm lại cuộc đời, đừng chờ anh vì không biết khi nào anh mới được ra. Nghe anh nói xong, tôi bảo nếu anh nói thế thì tôi không còn thiết tha gì để sống, để yêu ai, cưới ai nữa. Nghe tôi nói vậy, anh lạnh lùng quay lưng….

Đến giờ, anh thụ án tù được 5 năm, tôi vẫn thường xuyên đi thăm chồng và được anh nhắc nhở nên tìm một người để nương tựa. Thế nhưng, tôi không còn tâm trí, mơ tưởng được làm cô dâu lần nào nữa vì tôi quá sợ 2 chữ cưới hỏi, có chồng. Vả lại, tôi còn yêu Đức rất nhiều….

Nguyễn Thục Lan (Đà Lạt)

Nguồn: Tổng Hợp

Tin mới trong ngày