phunu8_news_0.png

Tôi và mẹ ruột khắc khẩu nhiều năm, không thể sống chung

Người ta hay nói cha mẹ, con cái là nhân duyên trong đời. Không biết kiếp trước tôi và mẹ mình có thù oán nhau hay không mà kiếp này, chúng tôi không thể nào ở gần nhau được.

Nghe kể lại rằng, mẹ sinh tôi khó. Sau mấy ngày mẹ đau đẻ chết đi sống lại mà tôi chẳng chịu chui ra, bác sĩ phải đưa mẹ đi mổ. Không biết có phải ám ảnh từ cơn đau đẻ đó hay không hay vì từ khi có mặt tôi trên cõi đời này, gia đình làm ăn ngày càng thất bại mà mẹ trút hết bao nhiêu cay nghiệt lên đầu tôi.

Hồi nhỏ, mẹ hầu như chửi rủa tôi suốt ngày vì những lỗi chẳng đâu vô đâu. Lỡ tay làm bể cái bình nước, mẹ la 3 ngày chưa dứt. Hầu như mẹ chưa bao giờ dành một cử chỉ âu yếm yêu thương gì cho con gái của mẹ. Giao tiếp thường ngày của mẹ với tôi là: Tiền sáng nè, tiền trường nè, ăn cho lẹ đi, ngủ đi…

me_va_con_gai_khac_khau.jpg
Từ khi tôi còn nhỏ, mẹ suốt ngày la mắng, chì chiết tôi. Ảnh chỉ có tính chất minh họa

Mỗi khi đi học được điểm cao, cũng như bao trẻ khác, tôi về khoe với mẹ. Thế nhưng, mẹ chẳng hề khen tôi, trái lại còn “dập” tôi không thương tiếc: “Mày thì chỉ được nước copy nước khác chứ làm gì giỏi vậy” hoặc “học giỏi mà lì lợm như mày thì cũng chẳng được cái nước non gì”… Nhiều lần như vậy, tôi chẳng còn thiết tha “khoe khoang” gì nữa. Tôi rúc mình vào vỏ ốc của mình, nhìn mẹ yêu chiều những người anh chị em khác.

Tôi trở nên buồn bã, ít nói, cộc cằn hơn với mọi người. Mẹ luôn nói xấu tôi với những người xung quanh rằng tôi lì lợm, khó bảo, khó ưa nhất nhà. “Nó là con mình không lẽ mình không nuôi chứ nhìn bản mặt nó là tôi bực mình”, bà luôn nói về tôi như vậy. Mẹ nói tôi là con mẹ nhưng tôi có cảm giá, tôi là đứa con rơi rớt nào đó mà mẹ nhặt được ngoài đường. Nếu không, tại sao mẹ lại không thương tôi như chị hai, chị ba và em út?

Lớn lên một chút, mẹ kiểm soát tôi rất nghiêm ngặt về cách ăn mặc và những mối quan hệ dù tôi đã ra trường, đi làm kiếm tiền tự nuôi sống bản thân. Tôi ngột ngạt, đôi lần phản ứng mạnh, trả lời lại dù sau đó, tôi bị mẹ cầm chổi rượt đánh tới tấp. Đỉnh điểm, lần đó tôi đi chơi về hơi trễ, mẹ nhốt tôi ngoài đường, không cho vào nhà dù đêm đó rất lạnh.

Tôi lủi thủi đi tìm khách sạn để ngủ qua đêm. Sáng về nhà, mẹ thảy hết đồ của tôi ra đường rồi lạnh lùng bảo tôi “hãy ra đường mà sống, đừng về nhà nữa”. Tôi ôm đồ, đi tìm nhà trọ, rồi từ đó tôi không về nhà nữa mặc cho các chị cố gắng giảng hòa tôi với mẹ. Chỉ khi nào nhà có việc gì nghiêm trọng hay lễ tết tôi mới về thăm nhà và lần nào về cũng có cãi vã. Tôi cũng dần chẳng còn thiết tha mình là như thế nào trong mắt của mẹ. Đôi khi tôi có suy nghĩ, chỉ vì mẹ sinh ra tôi nên tôi có nghĩa vụ phải gọi mẹ, phải nhìn mẹ, vậy thôi.

me_va_con_gai_khac_khau_1.jpg
Bao giờ mẹ mới yêu thương tôi như với các chị và em út? Ảnh chỉ có tính chất minh họa.

Tôi có người yêu. Người ấy cũng biết tôi không thuận với mẹ nên cũng chưa lần nào cùng tôi qua chào hỏi mẹ. Quen nhau nhiều năm rồi nên năm nay, nhà người yêu hối cưới. Tôi không biết phải mở miệng thế nào với mẹ vì cũng phải cần người lớn đứng ra lo chuyện đại sự. Mà mở miệng rồi mẹ sẽ chửi mắng, làm nhục mặt tôi với nhà chồng thì tôi biết ăn sao, nói sao… với nhà người ta. Nghĩ đến đó, tôi rất nản lòng, muốn buông tay. Tôi nói dối với người yêu “thôi đừng làm đám cưới, cứ đăng ký kết hôn là xong, em chẳng muốn cưới xin gì đâu”

Thật lòng, tôi rất mong một ngày mình được mặt áo cô dâu, được cha mẹ hai bên chúc phúc. Mẹ sẽ tiễn tôi một đoạn đường để tôi về nhà chồng. Tôi sẽ ôm mẹ cảm ơn công sinh thành của mẹ…

Mà sao mọi thứ với tôi nghiệt ngã quá, khó quá. Có phải kiếp này tôi mãi mãi không phải là con của mẹ nữa hay sao.

Nguyễn

Theo Sparkling.vn

Nguồn: Tổng Hợp