phunu8_news_0.png

Tôi không được lấy chồng trước khi em trai cưới vợ

Nếu đám cưới không diễn ra, tôi có thể phải ở giá suốt đời vì năm nay tôi đã ngoài 30, không ai có thể kiên nhẫn chờ tôi thêm nữa.

Bài liên quan:

Gia đình tôi làm nông, ngoài tôi thì bố mẹ còn 2 đứa con nữa. Sau tôi là một đứa em trai và một em gái. Giống như bao gia đình nông thôn khác, bố mẹ tôi xem em trai là vua trong nhà.

Từ nhỏ, khi tôi mới lên sáu, tuổi hỉ mũi còn chưa sạch, tôi đã phải trông em. Ngoài giờ đến trường và ra đồng phụ cha mẹ, tôi ẵm em đến chai cả mông.Tất cả những gì ngon, tốt nhất, tôi phải nhường cho em. Cũng có lúc tôi ấm ức, òa khóc thì bố mẹ nạt rằng: “Con là chị hai, phải biết thương em, tị nạnh với em là xấu”.

lam_nail_goi_dau.jpg
18 tuổi, tôi phải đi kiếm sống bằng nghề làm thợ phụ trong một tiệm tóc. (Ảnh minh họa)
 

18 tuổi, trong khi các bạn của tôi vẫn được đến trường thì tôi vào đời để kiếm tiền phụ cha mẹ nuôi em trai, em gái đi học. Tôi làm thợ phụ trong một tiệm uốn tốc gội đầu, tháng nào nhận lương cũng đưa hết cho cha mẹ. Khi em trai, em gái vào đại học, ông bà gửi hết số lương hàng tháng của tôi cho em trai, kèm thêm gạo thóc, thực phẩm ở nhà, còn phần cho em gái là trích từ thu nhập ít ỏi của bố mẹ (vì thế em gái tôi cũng phải đi dạy kèm để đủ sống). Tôi không được phép giữ lại để tiêu xài cá nhân, cần gì thì xin ông bà. Chị chủ tiệm thấy thế làm thương, thỉnh thoảng dấm dúi cho tôi thêm ít tiền để cần mua gì thì mua. Chị cũng bảo tôi phải góp ý cho cha mẹ, bớt bao bọc em trai như thế. Tôi nghe chị, về cũng lựa lời nói với cha mẹ nhưng tôi bị chửi tới tấp, kiểu như “nó sau này là trụ cột trong nhà, phải thờ cúng tổ tiên, không đầu tư cho nó thì nữa lấy ai lo cho nhà này”… Từ đó, không bao giờ tôi dám hé răng nói lời gì tương tự như vậy nữa.

Em trai đi học đại học ở Sài Gòn 5 năm trời nhưng em không hề đi làm kiếm thêm như các bạn khác. Tất cả mọi thứ đã có tôi và gia đình lo. Thế nhưng, nhiều khi em còn vô tâm, cứ hay đòi hỏi cho bằng chúng bạn. Chiếc xe máy  Exciter em đang đi cũng là cha tôi vay tiền ngân hàng để mua cho em. Sau này em có bạn gái, số lần em xin tiền nhà càng tăng. Năm cuối đại học, cha định bán bớt một miếng đất của gia đình để cho em chi phí làm luận văn tốt nghiệp gì đó. Thấy vậy, tôi mới can cha đừng bán, để tôi xin phụ việc nhà cho chủ sau giờ làm để kiếm thêm.

phu_viec_nha.jpg
Ngoài giờ làm ở tiệm tóc, tôi phải phụ việc nhà cho chủ để kiếm thêm cho em trai ăn học. Ảnh chỉ có tính chất minh họa.
 

Ròng rã nhiều năm sau đó, tôi phải làm mỗi ngày hơn 12 tiếng đồng hồ cho đến khi em có việc làm ổn định sau khi ra trường. Lúc này, tôi đã ngấp nghé 30. Cũng có vài chàng trai đến với tôi nhưng vì thấy tôi mải làm việc, không có thời gian hẹn hò, họ cũng chán rồi rút lui. Cha mẹ tôi cũng sốt ruột nhưng rồi đành chịu vì theo ông bà, “hoàn cảnh gia đình mình nó vậy, ai chịu được thì chịu không chịu thì thôi”.

Khi tôi 31, một người đàn ông tốt bụng đã đến với tôi và muốn cưới tôi làm vợ. Dù anh chỉ là một người thợ sửa xe máy thôi nhưng tôi rất mừng cuối cùng, sau khi quen bao nhiêu người, chỉ anh là khá phù hợp với tôi, tính tình lại điềm đạm và thương tôi thật lòng. Yêu nhau được 1 năm thì anh đòi tiến tới hôn nhân.

Tôi hồ hởi về bàn chuyện với cha mẹ, tưởng rằng họ cũng rất mừng vì cuối cùng tôi cũng không trở thành bà cô già cô độc khó tính trong nhà, cũng có người chịu rước đi. Thế nhưng, thật kì lạ, cha mẹ tôi lại không đồng ý, bảo đợi em trai cưới vợ trước rồi tôi hẵng làm đám cưới. Lý do là ông bà không thể lo xuể cùng lúc 2 đám cưới mà trong nhà có 2 đám cưới trong vòng 1 năm sẽ xui. “Thôi con chịu khó ưu tiên cho em con cưới trước”.

lam_nail_goi_dau_1.jpg
Tôi muốn tự mình đi tìm hạnh phúc mà không cần phải được ai cho phép. Ảnh chỉ có tính chất minh họa.
 

Lúc này, nước mắt tôi như cơn lũ tràn đê. Họ có nhớ rằng tôi đã 31 tuổi rồi không, rằng tôi chỉ là đứa thợ làm móng gội đầu không có tương lai sáng chóa, tôi chỉ là đứa con gái tầm thường nhan sắc tầm thường. Nếu vuột mất người đàn ông này, còn ai sẽ đến với thôi, thì thầm vào tai tôi những lời yêu thương chân thành nữa. Còn người nào sẽ vì tôi bị bệnh mà chở tôi đi hàng chục cây số để tìm đúng bác sĩ điều trị trong khi cả nhà cứ bảo bệnh nhẹ thôi, cần gì lo lắng.

Tôi muốn ra đi khỏi cái nhà này, tự mình đi tìm hạnh phúc nhưng chỉ sợ làm cha mẹ buồn vì dù gì, ông bà cũng đã sinh ra tôi…

Mai Hà (quận Thủ Đức, TP.HCM)

 

 

Nguồn: Tổng Hợp

Tin mới trong ngày