phunu8_news_0.png

Ký ức bể dâu

Trong cái không khí ấm áp, yên tĩnh và bình an lạ lùng ở đây, tất cả mọi thứ dường như rất thân quen. Từng chi tiết nhỏ hiện lên rõ ràng như được lấy ra từ trong ký ức, và được sắp xếp một cách cẩn thận. Thậm chí ngay cả không khí cũng được phủ bởi cái màu xưa cũ đó.

Từng góc bàn, từng đường nét trang trí, từng sợi mành nhỏ bên ô cửa sổ, cho đến cả cái nét phác mơ hồ của không gian, đỏ mờ huyền ảo, lung linh hư thực.

Ta dường như đang ngồi trong cái ký ức cổ xưa nhất của chính mình, say sưa chiêm ngắm sự tao ngộ kỳ lạ này.

Có lúc mắt ta khép hờ, lắng nghe tiếng thì thầm trên môi em, có lúc mắt ta mở ra đau đáu nhìn một đường sáng hắt ra từ chiếc đèn lồng đỏ. Mái tóc dài rủ xuống che một phần khuôn mặt, che cả cái tia mắt trống rỗng và đơn độc. Bàn tay có lúc đưa lên, nâng tách trà ngang mày, đắm chìm trong suy tư, có lúc khe khẽ gõ xuống mặt bàn, để cảm giác cái âm ba dội lại từ hiện thực.

Rõ ràng ta ngồi đó, sống động, rất thực.

Thi thoảng, ta rời mắt khỏi em để ném một cái nhìn qua khung cửa sổ, để thấy ngỡ ngàng hơn nữa vì cái hình thù của tán cây bên ngoài, một nỗi ngỡ ngàng quen thuộc, vọng về từ tiền kiếp. Đây là lần đầu tiên ta đến đây, nhưng dường như ta đã chờ ở đây từ lâu lắm rồi. Những đường nét này dường như đã thuộc về ta đã lâu lắm rồi.

Ta đã ở đây từ khi nào nhỉ? Và đã ở đây từng ấy thời gian để chờ đợi điều gì? Cái sự tái hiện này dường như đã khơi nguồn cho mạch ký ức cuồn cuộn chảy về.

Ký ức này là của ai?

Những khuôn mặt, những lời nói, những xúc cảm cứ thay đổi liên tục, biến hóa liên tục rồi mất đi nhanh chóng không để lại vết tích gì.

Em ngồi đó, ánh mắt mông lung. Khuôn mặt em ẩn hiện đằng sau đường nét, đằng sau mớ vật chất phù phiếm, đằng sau mớ tình cảm chóng vánh, vô thường. Đó là khuôn mặt của sự thống khổ và thống khoái, của niềm vui và nỗi buồn, của bình yên và bất hạnh, của sự cô đơn cùng cực và ấm áp khôn nguôi.

Đó là em, là ta, hay là nhân gian đang trở về tự soi lại. Em là vợ, là người tình, là quan tòa và là người bào chữa. Ta yếu đuối và run rẩy khi nhìn vào. Bởi khuôn mặt em chập chờn bóng dáng thọ vật và đấng sáng tạo, chập chờn tiên nga và ngạ quỷ.

Ta thèm khát được ghì chặt em vào hồn, được hòa quyện với em, trong cái không gian này, trong vùng ký ức này, để một lần được đứng hoàn toàn trong cái nỗi cô đơn của chính mình, một lần được viên mãn trong cái định mệnh của chính mình, được thành toàn trong cái nỗi khát khao yêu thương của chính mình, để đóa hoa lòng một lần nở rộ.

Sự trở lại đầy những ám chỉ, nhưng ta hoàn toàn lạc lối không tìm bắt được cái thông điệp đằng sau nó là gì, hay đây chỉ là thoáng ảo ảnh về mái nhà ta đang mong mỏi khát khao, chợt hiện ra khi đứng giữa ngã ba đường của thế giới, mãi mãi cũng chỉ là một niềm ủi an trong cơn tuyệt vọng, phi thực. 

Sói Đồng Hoang

Nguồn: Tổng Hợp

Tin mới trong ngày