phunu8_news_0.png

20/08/2018 - 09:10

Một ngày, phố mưa tầm tã, em gặp lại anh. Kỳ lạ thay, trái tim không còn rộn ràng nữa, ánh mắt không còn muốn dõi theo nữa, đôi chân cũng không muốn chùn lại nữa và cái quay lưng năm nào cũng dưới một ngày mưa, em cũng không muốn dành cho anh nữa.

Em nhận ra, sau tan vỡ là trưởng thành!

Hai năm trước, anh là tất cả cuộc sống, là hơi thở của em. Ngày của em bắt đầu bằng tiếng chuông tin nhắn chào buổi sáng của anh và kết thúc bằng cuộc gọi facetime cùng cái mi gió chúc em ngủ ngon. Ngày ấy em luôn tin rằng, chỉ cần mình đủ yêu thương, đủ sẻ chia, đủ mạnh mẽ thì tình yêu của chúng ta sẽ bền vững.

Em tuy không phải là mối tình đầu của anh nhưng anh chính là tình yêu em đã gặp gỡ trong thanh xuân của mình và lựa chọn nắm lấy. Vì thế, trong suy nghĩ của em, nếu một ngày nào đó anh rời đi, em sẽ chết!

PhuNu8HinhAnh/u5190/phu_nu_8_sau_tan_vo_la_truong_thanh_anh_1.jpg
Em nhận ra, sau tan vỡ là trưởng thành! Ảnh minh họa
 

Và thực sự em đã chết! Theo đúng nghĩa đen vào cái ngày anh nói “Mình chia tay đi”. Ngày đó em mạnh mẽ đến mức bình thản mà chấp nhận rời ra anh với câu nói “Chúc anh hạnh phúc” thật sự là giả dối. Giả dối đến mức chính anh cũng tin là thật mà buông một câu “Anh nghĩ chưa hẳn em đã yêu anh nhiều đến mức không để rời đi”.

Đó là một ngày phố cũng mưa tầm tã. Em tạm biệt anh và quay lưng đi. Nhưng anh không biết, chính em đã quay đầu lại. Trong cái giây phút ấy em đã nuôi hy vọng sẽ nhìn thấy ánh mắt của anh đáp lại. Nhưng đáp lại ánh mắt chờ mong của em là tấm lưng quen thuộc của anh. Anh đi vào giữa màn mưa, rồi leo vội lên một chiếc taxi đã gọi sẵn. Mưa khiến bóng anh nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt em như thể mọi thứ giữa anh và em vốn dĩ đã không tồn tại.

Trên cổ tay em hiện còn hằn lại vết sẹo, mà phải để ý thật kỹ mới phát hiện được. Lúc đó, em nghĩ mình sẽ chết đi, quên đi hết thảy. Nhưng đến lúc mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt lo lắng của người bạn cùng phòng, em biết mình phải sống tiếp.

Một năm tiếp theo đó, 365 ngày. Em sống trong day dứt và dằn vặt. Mỗi ngày, tiếng chuông tin nhắn cũng khiến em giật mình. Em hồi hộp đến mức tay chạm vào bàn phím cũng run lên lẩy bẩy. Nhưng chưa hề có một tin nhắn nào được gửi đến từ người em mong chờ.

Mỗi ngày, khi em nhốt mình trong căn phòng trọ chật chội, nghe tiếng gõ cửa tim em cũng nhộn nhạo lên. Nó bảo rằng, sau cánh cửa ấy chắc chắn là anh. Nhưng không. Là cô chủ, là người bạn cùng phòng, là chị hàng xóm, là cậu bé bán kẹo kéo em hay mua giúp đồ… Chưa một lần, gương mặt em chờ đợi, nụ cười em mong nhớ, xuất hiện sau cánh cửa phòng ấy.

Mỗi ngày, em đều vào facebook của anh. Chờ  mòn mỏi những tấm ảnh anh up lên, muốn đọc những dòng status của anh để tự huyễn hoặc rằng ẩn ý đằng sau nhưng câu chữ ấy là anh đang nhớ em. Nhưng từ khi chia tay, facebook của anh không cập nhật thêm bất cứ thông tin gì. Hình ảnh của chúng ta ngày còn vui vẻ bên nhau anh vẫn để nguyên ấy, không xóa cũng không có thêm bình luận gì. Anh như biến mất khỏi mạng xã hội và trở nên vô hình trong tầm mắt em. Thêm một lần, trái tim em bị bóp nghẹt.

PhuNu8HinhAnh/u5190/phu_nu_8_sau_tan_vo_la_truong_thanh_anh_3.jpg
Em và anh, cuối cùng vẫn chỉ là những người dưng ngược lối. Ảnh minh họa
 

Rồi đến một ngày, sau 365 ngày ấy, em tỉnh dậy với một trái tim nhẹ bẫng. Em không còn muốn hoài niệm về anh nữa. Anh như một mảng ký ức đã từng tồn tại và đã đến lúc em khóa chúng lại nơi sâu thẳm trái tim. Và có lẽ sẽ không bao giờ muốn lục lại những nhớ thương ấy nữa.

Bạn bảo, mừng em đã đi qua một cuộc tình! Chẳng ai có thể thương một người không thương mình được mãi. Khi vẫn còn tình cảm, hãy cứ đau đi, tự làm chính mình tổn thương đi. Một khi đã vượt qua giới hạn, cảm xúc đã tràn trề thì mọi thứ sẽ quay lại quỹ đạo ban đầu. Bình yên và tình lặng.

Em tìm được công việc mới, có những mối quan hệ mới. Em học cách trang điểm và chọn cho mình những bộ quần áo em thực sự thích. Em đến những quán café em muốn đến, đọc những cuốn sách em muốn đọc và lang thang khắp mạng xã hội, kết bạn với những bạn bè mới… Em, đã trở về chính em, ngày chưa gặp anh nơi phố nhỏ. Chàng trai đã vô tình làm đổ màu vẽ lên váy em chỉ vì muốn tránh một chiếc xe chở hàng cồng kềnh.

Gặp lại anh, giữa thành phố quen thuộc, giữa những con người quen mặt nhưng cảm xúc đã mới. Em và anh, cuối cùng vẫn chỉ là những người dưng ngược lối. Quen biết nhau nhưng chẳng nhất thiết gửi một câu chào. Bởi chẳng cần thiết khi trái tim đã thật sự bình yên!

A.T

Tin mới trong ngày