phunu8_news_0.png

Người cũ, đã buông thì buông cho trót

10/08/2018 - 11:07

Đêm qua, em nằm bên cạnh tôi thủ thỉ “Người cũ lại nhắn tin cho em, muốn hai đứa quay lại. Em khó nghĩ quá”. Tôi hỏi, em có còn thương không? Em chần chừ mãi rồi mới đưa ra một đáp án lơ lửng “Em cũng không biết nữa, dù gì cũng từng thương”.

Tôi bảo “Đã không còn chắc chắn thì buông đi. Vì chút nghĩa mà bắt đầu lại liệu em có hạnh phúc không hay chỉ còn lại sự day dứt thương không trót mà buông cũng không nỡ”. Em không nói gì, chỉ lặng lẽ quay mặt vào tường đeo đuổi suy nghĩ riêng của mình. Thỉnh thoảng, em trở mình hay buông tiếng thở dài.

Tôi biết, em vẫn còn thương!

PhuNu8HinhAnh/u5190/phu_nu_8_nguoi_cu_da_buong_thi_buong_cho_trot_anh_1.jpg
Tôi biết em còn thương nhưng sẽ không khuyên em hãy quay về bên người cũ. Ảnh minh họa
 

Nhưng tôi sẽ chẳng khuyên em, còn thương thì quay về. Bởi tôi không muốn sẽ thêm một lần nữa nhìn thấy em giấu những giọt nước mắt trong căn phòng kín bưng, cuộn mình trên chiếc giường và tự mình vuốt ve những vết thương do hai chữ “yêu đương” hằn lên tâm can em.

Thời điểm ấy, khi em phát hiện người yêu phản bội, còn thẳng thừng tuyên bố “Chỉ xem em như người thay thế”, em đã thật sự gục ngã. Em như biến mất giữa thế giới loài người, nhốt mình trong những cơn đau và giằng xé. Em gầy rộc đi trông thấy, em đòi bỏ thành phố để đi nơi khác. Thậm chí em đề nghị muốn lấy một người em không có cảm xúc gì chỉ để khỏa lấp cơn đau.

Những tháng năm thanh xuân đổ gãy ấy của em, tôi là người chứng kiến tất cả. Nhìn em từ một cô gái nhanh nhẹn, đáng yêu, lúc nào cũng đầy sức sống và niềm tin vào tình yêu, bỗng chốc một ngày thức giấc biến thành một kẻ mộng du, tự làm mình bị thương cũng không biết đau, đôi mắt như kẻ vô hồn. Rồi cũng chính em từ những đớn đau tưởng chừng chẳng thể khép miệng ấy, em tự chữa lành cho mình và đứng dậy. Nụ cười lại một lần nữa trở về trên đôi môi nhợt nhạt của em nhưng nó không còn hồn nhiên như trước đây nữa.

Tôi không muốn nụ cười ấy lại biến mất vì cùng một người.

Người cũ… như một chiếc áo mặc đã sờn nếu mình không bỏ đi, vẫn treo trong tủ lâu ngày bất chợt nhìn thấy cũng muốn mặc lại chiếc áo mình từng rất thích nhưng cảm giác sẽ không còn như ban đầu. Sẽ có chút chật chội, có chút lỗi mốt và đặc biệt không tạo cho mình cảm giác tự tin như diện một chiếc áo mới.

Người cũ… như cuốn sách để đọc một lần. Nhiều lúc muốn đọc lại cũng chỉ tìm những đoạn tâm đắc, hấp dẫn nhất mà không phải là tỉ mỉ lật giở từng trang từ đầu. Cảm xúc hồ hởi, tò mò muốn nắm rõ hết nội dung cuốn sách đã không còn nữa.

Người cũ… đã là câu chuyện của ngày hôm qua. Dù có cố gắng đến mấy đi chăng nữa, dù đánh đổi bằng bất cứ thứ gì đi nữa, ngày hôm qua cũng sẽ không bao giờ lặp lại thêm một lần trong đời. Những cảm xúc, yêu thương trọn vẹn của ngày hôm qua sẽ không đến thêm một lần nào nữa, khi chính mình đã bỏ qua.

PhuNu8HinhAnh/u5190/phu_nu_8_nguoi_cu_da_buong_thi_buong_cho_trot_anh_2.jpg
Người cũ, như chiếc áo mặc đã sờn... Dù thích mặc lại nhưng sẽ có cảm giác chật chội, lỗi mốt.Ảnh minh họa 
 

Vậy còn luyến tiếc gì những điều đã qua, vấn vương gì những điều đã cũ, đã từng làm mình đau và xô mình té ngã.

Người cũ, đã buông thì buông cho trót

Đàn ông, chung quy lại cũng chỉ biết nghĩ cho cảm xúc của chính họ thay vì nghĩ cho người mình yêu thương. Họ bất chấp mọi thứ để đến với người thứ ba và khi đã chán ghét thứ cảm xúc mới lạ từ người thứ 3 ấy mang lại, họ lại muốn tìm về cảm xúc yêu thương thật sự với người đã thật lòng với mình.

Đàn ông, vốn dĩ ích kỷ như vậy.

Họ luôn nghĩ rằng, đàn bà cần họ. Nhưng họ quên mất, không có họ, đàn bà vẫn tồn tại và vẫn luôn được yêu thương.

Đàn ông, để đạt được mục đích của mình, nói đôi ba câu hoa mỹ, làm một vài hành động lãng mạn lấy lòng cũng chẳng mất mát gì. Nhưng đã là đàn bà, đừng để những thứ giả dối ấy làm mờ đi cảm xúc thật sự.

Nếu người đàn ông đã thật sự yêu thương và tôn trọng, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào họ vẫn sẽ tôn trọng và tin tưởng người con gái mình đã chọn. Họ sẽ không vì một chút cảm giác mới lạ, không vì “bản chất” thích chinh phục mà “xô ngã” người con gái mình yêu để đi bên một người không xứng đáng.

Vì thế, một khi đã buông tay, đã trở thành người cũ, xin đừng làm phiền đời nhau thêm lần nào nữa. Tình yêu một khi đã đánh mất, dù có lấy lại cùng chẳng thể nào lành lặn như ngày đầu, trừ phi tình yêu ấy đủ bao dung và vĩ đại.

 Lê Nguyễn