phunu8_news_0.png

18/09/2018 - 17:05

Lầm lỗi là chiếc cầu quen thuộc giữa thiếu kinh nghiệm và khôn ngoan _ Phyllis Therous

Tự sự của cô nữ sinh Karen Lombard

Hồi học lớp bảy tôi đã bị té gãy chân vì trượt tuyết. Bác sĩ cho biết vết thương khá trầm trọng - chỗ xương chày bị rạn đến ba khoảnh - và điều may duy nhất là tôi không phải giải phẫu để đặt vài các đinh ghép trong đó. Bù lại, tôi phải bó bột suốt từ háng đến các đầu ngón chân trọn bốn tháng, riêng tháng đầu phải ngồi xe lăn.

Thời tiết cứ luân phiên thay đổi, hết những cơn bão tuyết lại đến cái lạnh sụt sùi gây sổ mũi, vì thế bố mẹ cứ phải thân hành đẩy tôi lăn tới những nơi tôi muốn. Vì ngoài chuyện ngồi ván lướt, trượt băng, kéo đến của hàng McDonald địa phương và rông chơi những địa điểm tôi và lũ bạn thích, chính tôi cũng chưa biết nhiều nơi lắm.

phunu8-khi-co-nu-sinh-trung-hoc-phai-long-trai-bi-ho-hinh-anh 4

Thế là giờ đây có cả một quỹ thời gian cho tôi một mình ngồi mơ mộng và phát triển tình cảm thương nhớ của mình với anh chàng mới vào học chung lớp. Tên anh ta là Jimmy, trông anh rất bảnh. Mái tóc nâu dày, đôi mắt đen mơ mộng, nước da hoàn hảo và thể hình lý tưởng. Giọng phát âm hơi nhẹ khiến mọi người bị cuốn hút khi nghe anh tán chuyện. Phải nói anh thật dễ thương. Giá mà anh để ý đến tôi! Nhưng làm sao có thể? Hiếm khi tôi có cơ hội gặp anh ngoài giờ lớp, và xem vẻ anh chàng đang thích Kim, một trong những đứa bạn gái của tôi. Hơn nữa, rất khó đoán kiểu thích dạng con gái như tôi của lũ con trai, vì trong bọn tôi cao nhất. Tôi hy vọng Jimmy không để ý đến chiều cao này vì lúc nào tôi cũng ngồi trên xe lăn hay chống nạng. Tôi không dám kể cho ai nghe chuyện “phải lòng trai” của mình, kể cả với đứa bạn thân nhất. Tôi không muốn phải đau khổ vì bị chọc ghẹo. Mối tình đơn phương của tôi với Jimmy là một bí mật lớn.

Thế rồi một tối thứ Bảy tôi nhận được cú điện thoại đời người. Jodie, con bạn thân nhất tiết lộ trong máy rằng, có người trong lớp thích tôi, muốn mời tôi đi chơi, nhưng trước nhất anh chàng muốn biết tôi có thích anh chàng không.

Tôi hỏi Jodie “Mà là ai?”

Câu trả lời không thể tin được, “Jimmy”.

phunu8-khi-co-nu-sinh-trung-hoc-phai-long-trai-bi-ho-hinh-anh 6

Tôi có cảm giác như kiến bò từ gáy lên đến đỉnh đầu, sững sờ suýt đánh rơi cả điện thoại.

“Sao? Cậu có thích anh chàng không? Có muốn đi chơi nếu anh ta mời không?”

Bất chợt một tia nghi ngờ lóe nhanh trong ý nghĩ. Tính đa nghi trỗi dậy. Coi chừng đây lại trò con bạn thân gài để dò cho ra tôi “kết” anh chàng nào. Mà nói chung làm sao Jimmy thích tôi được? Chúng tôi đã nói chuyện được bao nhiêu với nhau đâu!

Tôi trả lời kiểu thăm dò “Hình như là thích”, bụng bắt đầu đánh lô tô chờ cú chọc ghẹo bắt đầu.

“Hình như? Thích hay không thích anh chàng? Nói một mà thôi.”, Joddie sốt ruột.

Tôi trả lời, lần này nhiệt tình hơn từ nãy một chút, coi như cuối cùng đã tiết lộ bí mật, “Ừ tớ thích anh chàng”.

Jodie hào hứng “Vậy thì tuyệt. Bây giờ mình gặp nhau nhé? Jimmy muốn rủ cậu đi chơi tối nay”.

“Ừ… được. Cứ đến.”

phunu8-khi-co-nu-sinh-trung-hoc-phai-long-trai-bi-ho-hinh-anh 7

Khoảng 15 phút sau – khỏanh khắc như bất tận- chuông cửa reo và tôi thấy lũ bạn đang chờ ở cổng trước. Mấy tên con trai tụ lại một góc đợi, chỉ để một mình Jimmy tiến lên. Tôi đóng cửa trước và khập khiễng nạng lê từng bước ra hướng cổng. Lũ bạn ngó nhau cười như tự chúc mình đã hoàn thành vai trò làm mai mối, cảm thấy hào hứng đã góp phần vào kỳ tích ghép đôi được tôi với người bạn trai đầu tiên.

Đám con gái để tôi một mình ở cổng cho Jimmy có cơ hội mở lời mời đi chơi riêng. Tôi đứng đợi, bồn chồn, lo lắng lẫn bối rối. Bụng tôi nhờn nhợn, liệu đây có phải là một trò chọc ghẹo. Lần đầu tiên từ khi tôi bị gãy chân, tôi mới thấy mang ơn cặp nạng đã giúp tôi đứng vững trong những tình huống như thế này.

Mặt tôi trắng bệch ra một bóng ma, hồi hộp như chưa bao giờ có trong đời. Jimmy đi vòng rồi tiến đến cổng trước. Ô. Không. Tôi muốn tháo lui, lủi vào bên trong và đóng sập cửa lại. Tôi đang tự dấn thân vào trò gì vậy? Sao tôi ngu ngốc đến thế? Tôi đã sa vào thế giới mơ mộng với Jimmy mà bỏ qua một câu hỏi quan trọng với Jodie “Jimmy là ai?”

Jimmy đứng đó, dịu dàng, nụ cười hơi gượng và ánh mắt thật say mê. Khuôn mặt vốn đầy mụn đỏ nay càng đỏ ửng lên. Đây không phải là Jimmy của tôi. Không phải chính Jimmy mà tôi mê muội. Cũng không phải Jimmy mà tôi mơ tưởng cả ngày lẫn đêm. Một Jimmy khác trong lớp, là người tôi thích như một người bạn, nhưng nhất quyết không giống như thứ gọi là say đắm.

Tôi nghe như mình đang lẩm bẩm gì đó không thành tiếng “À cũng được” khi anh chàng lên tiếng mời đi chơi. Tôi còn có thể làm gì khác? Làm sao tôi có thể lật lọng khi anh chàng đã mở lời đề nghị qua Jodie?

phunu8-khi-co-nu-sinh-trung-hoc-phai-long-trai-bi-ho-hinh-anh 5

… Chúng tôi không rề rà lâu trước cổng. Tôi vội vã tìm cách nhanh nhất xin lỗi phải quay vào nhà, viện cớ bố mẹ đang lo không biết tôi đi đâu.

Khi đã một mình ở bên trong tôi bối rối chẳng biết kế tiếp sẽ làm sao đây. Chắc chắn không thể hé môi cho ai biết về sự tưởng hão này. Chưa bao giờ tôi thấy quê đến vậy. Tôi quyết định dấu mình sau cái cớ bị gãy chân và sẽ sống đời ẩn dật, xa lánh xã hội cho đến khi nghĩ ra cách đối phó. Và đã có một giải pháp. Tôi sẽ chỉ gặp Jimmy ở trường và chỉ trong lớp học, nơi hai đứa không thể nói chuyện với nhau và nhất là nơi rất khó hôn nhau. Ở thế gian này liệu còn những tình huống nào khó xử như chuyện của hai chúng tôi?

Tôi đợi một khoảng thời gian xem chừng như đã đủ thích hợp (khoảng ba ngày), nói một câu xin lỗi với cô bạn Jodie, và nhờ nó thay mặt tôi chuyển tới Jimmy lời chia tay giùm. Tôi nghĩ , chính nó “giúp” tôi rơi vào vụ lấn cấn này thì cũng phải góp một tay kéo tôi ra chứ. Jimmy tìm giáp mặt tôi, khuôn mặt đầy giận dữ, tra hỏi cho ra lẽ chuyện chia tay Jodie nói có phải là sự thực. Gập mình thấp hơn trên đôi nạng gỗ tôi chỉ nói được vài câu “Xin lỗi. Em hy vọng như vậy sẽ tiện cho anh hơn”. Lý lẽ què quặt, không ra đâu vào đâu cả.

Lời đồn thổi quanh chuyện tôi đồng ý đi chơi với Jimmy đã lan ra nên xem như mình đã tuyên bố có bạn trai. Chuyện tôi chia tay với Jimmy cũng rộn khắp với lý do chỉ vì tôi sợ phải hôn một đứa con trai. Tôi im lặng chịu đựng những tiếng cười chọc ghẹo và không bao giờ kể cho ai nghe về chuyện tôi lầm lẫn giữa hai Jimmy. Lần phải lòng lớn nhất trong đời tôi vẫn là bí mật số một, mối tình đầu thực sự của tôi.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày