phunu8_news_0.png

You are here

13/09/2017 - 15:58

Cái xe hủ tiếu nằm kế bên đường rầy, cứ định kỳ 2 đến 3 tiếng là có 1 chuyến xe chạy qua. Cả cái quán rung ầm ầm, bàn ghế rung rinh, chai nước mắm rung rinh, dĩa chanh ớt cũng rung rinh. Chỉ có chị chủ là vẫn thản nhiên múc nước lèo chan vô tô.

Chị chủ người miền Tây, nói giọng ngang phè phè nhão nhão đúng kiểu mấy bà ở sâu trong ruộng. Dáng người ốm nhom, lúc nào cũng thấy bận 2-3 cái áo bất kể nắng - mưa. Chị đứng bán một mình, thằng con của chị thì đi gõ dạo với bưng hủ tiếu. Mà nó hay trốn đi chơi nhiều hơn. Chị biết, chỉ la con rồi lại cặm cụi làm một mình. Đó là mẹ - con thì vậy chứ nếu là chủ - tớ thì khác. Tôi từng thấy rất nhiều thằng nhóc phụ bưng ốm tong teo. Đôi mắt thâm quầng, tay và chân chi chít những vết bầm, vết thương vừa mới liền da. 

Gọi là quán cho dễ hành văn chứ thật ra gia tài chị hủ tiếu chỉ có chiếc xe bọc nhôm đã cũ. Cái khung mái bằng gỗ tạp đủ thứ hình thù, còn miếng bạt thì vá cũng đã đến lỗ thứ 3. 2 chiếc bàn nhựa dựng thành 1 dãy ngay kế bên xe hủ tiếu. Thêm 1 chiếc bàn riêng để ngay trước xe. Vì để nhiều lỡ trời mưa không đủ bạt che.

phu-nu-8-chuyen-doi-ben-xe-hu-tieu-anh3.jpg
Gọi là quán cho dễ hành văn chứ thật ra gia tài chị hủ tiếu chỉ có chiếc xe bọc nhôm đã cũ... Ảnh minh họa

Ngày trời ráo, khách đến chật bàn, chị vừa múc nước lèo vừa dọn rồi rửa chén liên tục. Thằng con tuyệt nhiên không bao giờ thấy xuất hiện phụ má nó lúc này. Gương mặt của người phụ nữ sạm đen, thấm mệt nên lúc nào cũng đăm chiêu nhìn khách ăn nhiều mà vẫn buồn hiu. Những ngày mưa, quán ế, đi ngang qua thấy gương mặt chị còn buồn dữ dội. Miếng bạt chùn xuống vì nước mưa, mấy cái sào tre chống bị cong oằn, nhìn giống như nó chỉ mong chờ đè người đàn bà có gương mặt hãm tài kia xuống thôi.

Ngày đều đặn hai bữa có cô Đ. đến ăn hủ tiếu. Chiều lúc 5 giờ, tối lúc 1 giờ. Cô Đ. làm nghề gái đứng đường. Chiều ăn một cử để có sức đi khách, tối về bữa nào nhiều tiền thì kêu hủ tiếu thêm tô xí quách nhâm nhi. Bữa nào thấy mặt cô hầm hầm cạnh tranh với chị chủ là biết hôm đó ế độ. Lúc nào 2 người cũng chỉ đối đáp một dạng câu: “Lấy nhiều bánh nha!”. “Cái gì cũng đòi nhiều, hủ tiếu cũng nhiều, giá hẹ cũng bỏ nhiều, mà cái gì bây giờ mua cũng mắc hết trơn”. Miệng nói, mặt khó đăm đăm như chị bán hủ tiếu vẫn lấy nhiều hơn cho cô gái. Gương mặt đầy phấn son, ăn uống điệu đàng, cái nghề không làm mất đi cái nữ tính trong cô Đ.

phu-nu-8-chuyen-doi-ben-xe-hu-tieu-anh5_0.jpg
Ngày đều đặn hai bữa có cô Đ. đến ăn hủ tiếu. Ảnh minh họa

Hồi trước có thằng cha xe ôm hay đến ăn mới đầu ngồi bàn kế bên rồi sau chuyển qua ngồi sát bên cô gái điếm. Đầu tiên là những câu nói bông đùa. Mời thêm tô hoành thánh, khi thì trả tiên tô hủ tiếu giùm cho cô. “Có gì đâu, em đâu biết ngại” người đàn ông vui vẻ mời, cô gái vui vẻ ăn. Nhìn hai người như bất cứ một cặp tình nhân nào.

Rồi anh đưa đón cô, anh vui vẻ chia với cô chai bia khi cô trúng độ. Anh im im khi gương mặt cô lầm lì, cả hai người im lặng lua từng đũa hủ tiếu trong tô. Rồi một hôm thật khuya, hai tô hủ tiếu đã ăn xong mà hai người vẫn còn ngồi ở đó. Giờ đó cũng không có mấy khách ghé ăn. Chị chủ quán tranh thủ ngả lưng. Trong tiếng rầm rì, anh xe ôm ngỏ lời muốn cưới cô Đ. Cô Đ. im lặng, nhìn xuống tô hủ tiếu còn lơ thơ mấy cọng giá dưới đáy. “Lấy làm gì, ở với nhau đủ rồi. Về nhà anh, em dám nhìn mặt ai?”

Rồi hôm sau, hôm sau nữa chị hủ tiếu không thấy cô đến quán. Hôm thứ 3 thì cô lại đến ăn, thằng cha xe ôm cũng vẫn chở cô nhưng hai người ít nói hơn. Sau đó nghe nói cha xe ôm mướn nhà ở chung với cô cũng gần đâu đó. Một buổi chiều mưa. Cô Đ. xách gà mên (cà mèn) ra mua 2 tô hủ tiếu đem về. Chị bán hủ tiếu mặt vẫn… ó đâm, bàn tay thoăn thoắt làm những thao tác quen thuộc: Xé hủ tiếu, bỏ giá, trụng nước sôi, xắc thịt, nêm bột ngọt, tiêu, rắc hẹ, hành phi, chan nước lèo rồi lấy 1 trái ớt hiểm xắt thẳng vô tô. Cô Đ. mặt không phấn son (chắc hôm nay không đi khách) nhìn rõ những vết tàn nhang trên hai má. Chị chủ hỏi xã giao “nó bệnh hả?”. Cô Đ. buông một tiếng “ờ!” rồi quầy quả xách gà mên đi.

Xe hủ tiếu bán hủ tiếu bình dân giá 5.000 luôn chanh, mắm, ớt. Cũng có thịt, có bò viên nhưng miếng nào miếng nấy mỏng tan. Cọng hủ tiếu dai, vốn dài phải xé ra để bỏ vô tô cho gọn. Tô hủ tiếu múc xong thường lấy đôi đũa kê lên để nhìn cho nhiều rồi mới dọn ra. Món hủ tiếu gõ tuy thiếu trước, hụt sau những vẫn đầy đủ sắc - hương - vị. Ai sống trên đời cũng cần có một tình yêu.

phu-nu-8-chuyen-doi-ben-xe-hu-tieu-anh1.jpg
Món hủ tiếu gõ tuy thiếu trước, hụt sau những vẫn đầy đủ sắc - hương - vị. Ảnh minh họa

“Múc vừa phải thôi, ăn gì mà ăn hết cả hủ sa tế của người ta vậy. Ăn cũng phải biết chừa cho người khác ăn nữa chứ. Một tô hủ tiếu bán có 5.000 mà đổ muốn hết nửa hủ sa tế của người ta hà. Mốt tui tính thêm tiền đó nha!”. Chị bán hủ tiếu la người đàn ông có dáng người khắc khổ không thua gì chị đang vét hủ sa tế. Người đàn ông mặc kệ chị chủ đang nói mình vẫn múc thêm 2 muỗng nữa bỏ vô tô. Tô hủ tiếu đỏ au lấp lánh dầu sóng sánh, những miếng sả băm bám đầy thành tô thấm vào từng cọng hủ tiếu, nhìn thấy ghê. Người đàn ông bình thản ăn, gương mặt cúi xuống bàn không hề có biểu lộ gì của việc ăn cay quá mức. Lúc tính tiền chị hủ tiếu cũng không lấy thêm nhưng lườm một cái thiệt là sâu.

“Cho miếng chanh coi, bà chủ!”. Anh công nhân vừa nói vừa nhìn quanh dáo dác. “Không có chanh, dạo này chanh mắc quá, nặn trái tắc vô đi. Vài bữa nữa coi nó có xuống thì mua”. Tô hủ tiếu bình dân cũng không thể nằm ngoài vòng thế sự. Anh công nhân nặn miếng tắc vô tô, trộn đều, húp miếng nước rồi than: “Ăn nó kỳ quá. bà nội ơi!”.

Lê Thanh

Tin mới trong ngày