phunu8_news_0.png

You are here

31/10/2016 - 10:59

Hai đứa con trai cùng mẹ khác cha của chị Lê Thị Thu (SN 1987, ngụ xã Quỳnh Thuận, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) là kết quả của hai cuộc tình chóng vánh giữa chị và hai người đàn ông đã có gia đình.

29 tuổi, một nách 2 đứa con thơ không cha

Bé trai 6 tuổi Trần Văn Phúc (SN 2010, con trai lớn của chị Thu), dáng người gầy gò, yếu ớt, khuôn mặt ngơ ngác, phía trán có một khối u nhô cao, chân tay teo tóp, thẳng đuột nằm bẹp trên chiếc giường cũ nát. 

Ngồi bên cạnh là người phụ nữ chưa đầy 30 tuổi với khuôn mặt khắc khổ, nước da đen sạm. Chị đang cần mẫn đút cho đứa con tàn tật những thìa cháo loãng. Một công việc mà 6 năm nay chị vẫn làm hàng ngày.“Lọt lòng, nó đã mắc phải căn bệnh bại não. Suốt 6 năm qua, nó chỉ biết nằm một chỗ như vậy", chị Thu buồn rầu nói.

Chỉ đến khi hỏi về cậu con trai út Hoàng Văn Hà (SN 2013) đang ngồi chơi dưới góc nhà, khuôn mặt chị như vui hơn.

phunu8-29-tuoi-chiu-canh-khong-chong-2-con-1.jpg
Chị Thu bên hai cậu con trai của mình.

Phúc và Hà là kết quả của hai cuộc tình chóng vánh giữa chị và hai người đàn ông đã có vợ. Chỉ vì nhẹ dạ, chị nhanh chóng ngã vào vòng tay của những người đàn ông này mà chưa hề hay biết gì về họ. 

Đến khi mang thai, chân tướng những gã sở khanh dần lộ diện thì đã quá muộn. Nuốt tủi nhục, chị Thu chỉ biết ở vậy, chờ đến ngày sinh nở rồi một mình nuôi con.

Chị Thu sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo khó, có 5 chị em. Vì hoàn cảnh gia đình nên chị cũng như đàn em của mình đều không được đến trường, ngày hai buổi theo chân cha mẹ ra đồng cào muối.

Năm 18 tuổi, chị quyết định kết hôn với người đàn ông làng bên. Thế nhưng, khi mọi thứ đã sẵn sàng thì anh người yêu tuyên bố hủy hôn vì lí do nhà chị quá nghèo lại vô học. 

Không lâu sau đó, chị nén nỗi đau khi phải chứng kiến cảnh đám cưới của người yêu nhưng cô dâu không phải là chị.

Để rời xa nơi đau khổ, chị Thu quyết định vào Sài Gòn làm thuê. Xin làm công nhân nhưng chẳng công ty nào nhận vì trình độ học vấn không có, chị Thu đành xin vào làm phụ hồ trong các công trình xây dựng. Công việc vất vả, cực nhọc nhưng đổi lại, chị có một khoản tiền gửi về phụ giúp cha mẹ đều đặn hàng tháng.

Năm 2009, chị nhận lời yêu một người đồng nghiệp tên là Trần Văn Hoàng (SN 1983, ngụ huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh). Khi yêu, chị sẵn sàng hiến dâng cái quý giá nhất của đời con gái cho người yêu. Biết tin mình mang thai, chị Thu vui mừng báo tin cho người yêu để cùng đi đến hôn nhân.

“Nghe tin, anh ta cũng tỏ ra rất vui mừng, hứa hẹn sau này sẽ đưa tôi về quê sinh nở kết hợp việc ra mắt gia đình, đăng ký kết hôn, sau khi sinh sẽ làm đám cưới. Tôi đã tin và không chút nghi ngờ.

Nào ngờ, khi vác bụng bầu theo anh ta về quê, tôi chết sững khi bị anh em họ hàng của người yêu chửi bới, xua đuổi. Họ bảo tôi là người đàn bà hư hỏng, đi phá hoại gia đình của người khác. Khi hiểu ra sự việc thì đã quá muộn. Anh ta đã có vợ và hai đứa con (1 trai, 1 gái). Chỉ vì bản tính siêng ăn nhác làm, gái gú nên vợ anh này chán nản mà bỏ nhà ra đi, để hai đứa con lại cho ông bà nội nuôi dưỡng", chị Thu nhớ lại.

Nuốt tủi nhục vác bụng bầu tìm về nhà bố mẹ đẻ chờ ngày sinh nở. Từ ngày vượt cạn đến lúc con trai được gần 2 tháng tuổi, bố đứa trẻ tìm đến một lần, lén lút đưa con trai về quê làm giấy khai sinh để được mang họ bố. Cũng từ đó đến nay, con trai chị đã 6 tuổi nhưng chưa một lần gặp lại cha mình.

Bị người yêu lừa dối, hi vọng cuối cùng chị dành trọn cho con. Trớ trêu thay, con trai chị khi được 3 tháng tuổi thì lên cơn sốt cao, gây co giật, dẫn đến bại não. Cũng từ đó, cậu bé sống trong cảnh tật nguyền.

phunu8-29-tuoi-chiu-canh-khong-chong-2-con-2.jpg

phunu8-29-tuoi-chiu-canh-khong-chong-2-con-3.jpg
Vì căn bệnh quái ác, con trai lớn của chị Thu phải nằm một chỗ suốt nhiều năm liền.

Nhắc đến cậu con trai thứ 2, chị Thu cho biết bé Hà là kết quả cuộc tình ngắn ngủi, vụng trộm của chị với người đàn ông hành nghề lái xe ôm. Một lần ôm cậu con trai lớn đi bệnh viện trong cơn mưa tầm tã, đang loay hoay tìm xe ôm thì người đàn ông xuất hiện.

Khi lên đến bệnh viện, chị Thu khóc nức nở khi nghe bác sỹ kết luận con trai chị bị viêm phổi nặng, đã quá yếu. Thấy chị khóc, Khánh (tên người đàn ông) đã tình nguyện thay chị bế con vào phòng bệnh. Sau khi biết rõ hoàn cảnh của người phụ nữ đơn thân, anh xe ôm này đã từ chối lấy tiền công, hàng ngày tìm đến bệnh viện hỏi thăm sức khỏe con trai chị.

Và rồi không hiểu vì muốn trả ơn người lái xe ôm tốt bụng hay vì cô đơn, chị Thu nhanh chóng ngã vào lòng người đàn ông tốt bụng này, dù biết anh ta đang sống hạnh phúc bên vợ con. Rồi một lần nữa chị bất chấp, yêu người lái xe ôm trong lén lút.

Rồi cũng như lần lầm lỡ trước, chị lại mang thai. Gạt bỏ ngoài tai những lời ong tiếng ve của người đời, chị quyết định giữ lại đứa bé dù người tình đã nói rõ không thể vì mẹ con chị mà buông bỏ mái ấm gia đình.

“Khi thằng bé được 8 tháng, tôi cũng bế nó tìm đến nhà anh Khánh. Tôi không cần họ phải có trách nhiệm với thằng bé, chỉ xin họ công nhận để thằng bé được mang họ cha. Thế nhưng, mẹ của anh ta đã lớn tiếng tuyên bố "khi nào tao chết thì mày muốn làm gì thì làm. Còn khi tao còn sống, mày đừng hòng rước những hạng người như vậy về cái nhà này. Tao cũng không đời nào nhận cháu hoang bừa bãi", nuốt nước mắt, một lần nữa, chị Thu lại bế con về nhà bố mẹ đẻ. Cũng từ đó, mẹ con chị không một lần được Khánh đến thăm.

Chỉ vì nhẹ dạ

Vượt qua cánh đồng muối chát mặn, qua từng con ngõ ngoằn ngoèo, đất đá lổm chổm mới tìm được nhà chị Thu. Vì không có tiền mua đất, xây nhà nên hiện tại, ba mẹ con chị đang phải sống cùng bố mẹ đẻ.

Hai đứa con của chị còn quá nhỏ, đứa lớn lại tàn tật nên hàng ngày, chị chỉ biết ở nhà trông con, mọi sinh hoạt hàng ngày phụ thuộc hoàn toàn vào số tiền ít ỏi của cha mẹ từ việc làm muối. Cứ vài tháng, chị lại đưa con lên bệnh viện điều trị một lần vì bệnh tật. Cha mẹ bận rộn với việc làm muối, đàn em đi làm ăn xa nên một nách chị hai đứa con thơ thêm phần vất vả.

“Chúng khỏe mạnh còn đỡ, đằng này, đứa thì tàn tật, đứa lành lặn lại thường ốm đau. Khi một trong hai đứa bị ốm, nằm viện thì tôi phải đưa đứa kia theo cùng để tiện chăm sóc", chị Thu trải lòng.

phunu8-29-tuoi-chiu-canh-khong-chong-2-con-4.jpg
Cứ mỗi lần đứa này nằm viện chị lại phải đưa đứa kia đi cùng để tiện chăm sóc.

Nhắc đến tương lai của ba mẹ con, chị Thu hướng đôi mắt nhòa lệ nhìn xuống cậu con trai đang nằm trên giường nghẹn ngào. “Chỉ vì quá nhẹ dạ, tôi đã nhanh chóng ngã vào lòng những người đàn ông đã có gia đình. Để rồi giờ đây con tôi phải mang phận không cha, sống trong bệnh tật, nghèo khó.

Một nách hai đứa con thơ, nhà cửa không có để ở thì nói gì đến chuyện tương lai. Tôi chỉ ước các con khỏe mạnh để tôi đi làm, kiếm tiền rau cháo nuôi con qua ngày".

Chỉ thương hai đứa trẻ lớn lên không biết mặt cha, kết quả của sự vụng dại, đang phải lớn lên trong khó nghèo, bệnh tật bên người mẹ vẫn còn hoang mang trước cuộc đời, chưa biết làm thế nào để cho con 1 cuộc sống tốt đẹp hơn...

* Tên nhân vật trong bài viết đã được thay đổi*

Theo Trí thức trẻ

 

Tin mới trong ngày