phunu8_news_0.png

11/08/2015 - 09:04

Con Lúa không đẹp. Nó sở hữu làn da bánh mật từ hồi mới lọt lòng. Má nó sanh bốn lần, toàn con gái. Đến khi con Lúa khóc oe oe chào đời thì cha nó nói quyết: “Thôi nghỉ”. Vậy là con nhỏ nghiễm nhiên làm út. Cha nó ngẫm nghĩ mãi chẳng biết lấy tên gì đặt cho con út. Nhìn tới nhìn lui đời người nông dân gắn bó với ruộng đồng, quanh năm suốt tháng đổ mồ hôi tưới từng thửa đất cho lúa lên xanh.

Với họ, còn gì quý hơn cây lúa nữa, một nắng hai sương cũng chung quy về đó, chứ đâu. Thế nên, cha nó gọi luôn là út Lúa như muốn nhắn nhủ rằng ông thương ông quý đứa con gái út này biết bao. Con Lúa lớn lên thiệt thòi đủ mọi thứ từ cái tên đến dáng vẻ. Những cái tên nghe hay đã dành cho bốn chị em nó rồi, còn tên nó thì quá ư là thực tế mà ở đời người ta thường chuộng những thứ hoa mỹ, ưa những gì bùi tai chứ mấy ai thích thực tế rất đỗi tầm thường, bình dị thậm chí thô ráp nữa. Mấy chị Mai, Lan, Cúc, Trúc thì trắng tươi như bông bưởi, da dẻ nõn nà giống má, còn con Lúa giống cha, nhìn tối mù. Má nói, hồi nhỏ nó bệnh hoài nên lớn không nổi, mười tám tuổi rồi mà cao chưa đầy thước rưỡi. Lên mười lăm thì cha nó bệnh nặng qua đời. Con nhỏ khóc hết nước mắt. Xong đám tang, nó nghỉ học, cầm trên tay giấy báo điểm tốt nghiệp cấp II cao nhất trường mà mím môi không dám khóc vì sợ má nó buồn. Chị nó được cho lên tỉnh học cao đẳng, đại học hết trơn. Tới khi cha nó mất, nhà suy sụp hẳn đi. Mọi thứ chi tiêu đều trở nên eo hẹp, phải dè xẻn lắm mà vẫn thiếu trước hụt sau. Lúc đó, chị Trúc chị năm nó đang học năm cuối kỹ sư nông nghiệp ở Cần Thơ. Còn ba chị đầu đã ra trường nhưng vẫn thất nghiệp nên cũng không phụ được gì. Nó biết khả năng má nó chỉ còn lo nỗi cho một trong hai chị em nó đi học nên bắt buộc phải chọn thôi. Nó giành quyền chọn và đã chọn phần hẹp về mình, để phần tốt cho chị (chắc nó nghĩ dù gì cũng đã thiệt thòi đủ thứ, giờ ráng chút nữa cũng đâu có sao). Nó nằng nặc đòi nghỉ học:

- Con không đi học nữa đâu, má à. Học chán lắm, con thích làm ruộng hơn, để con phụ má nghen. Má nó ứa nước mắt.

- Con gái ít học, khổ lắm bây ơi! Để má gánh gồng…

- Thôi má à!

- Hay má kêu chị năm bây nghỉ để bây học cho hết phổ thông trung học đi con. Tốt nghiệp 12 rồi về phụ má cũng được mà.

- Hông được đâu má. Còn năm nữa à chị ra trường rồi, bằng đại học hẳn hoi mà, bỏ uổng lắm. Con có giỏi cũng chỉ qua hết cấp III rồi thôi, bắt chị nghỉ chi vậy má. Con cũng đâu có thích đi học đâu, mệt đầu thấy mồ, để mai mốt mấy chị nuôi má, nuôi luôn con có phải sướng hông? Nói là làm, tính con Lúa xưa nay vẫn vậy. (Má thương nó đứt ruột, biểu để chạy tiền cho nó đi học lại) nó lắc đầu quầy quậy. Thấy nó hay lân la ngoài đồng với lũ trẻ chăn trâu, mặt buồn rười rượi… Ngày mùa thì nó phụ má gặt hái rồi lại đốt đồng, gieo mạ. Nhìn cái dáng bé teo của nó, không ai nghĩ con Lúa này tháo vát, giỏi giang đến vậy. Một tay nó gánh vác trong ngoài, thức khuya dậy sớm. Ai cũng phải trầm trồ: “Con nhỏ coi vậy mà đảm đang phải biết”. Rồi cuộc sống gia đình cũng tạm ổn định, không dư nhưng cũng không thiếu nữa. Bốn chị nó lần lượt đi lấy chồng, công ăn việc làm đàng hoàng. Con Lúa thảnh thơi hơn nhờ có các chị phụ giúp kinh tế, nhất là chị năm nó, tốt nghiệp xong ở lại Cần Thơ làm rồi lấy chồng luôn… Anh rể nó cũng con nhà tử tế, ăn học đỗ đạt mà lại tốt bụng. Bữa đó về thăm nhà, ổng cười cười:

      - Nghe chị năm Út kể hồi đó Út một hai đòi nghỉ học, ở nhà phụ má để nuôi chị tới lúc ra trường, anh thấy thương hết biết. Bây giờ anh chị lo cho má được rồi để anh tìm cho Út chỗ học cái nghề, sau này bớt cực nghen cưng.

      - Em mần ruộng quen rồi, có biết nghề gì đâu mà học với hành.

      - Không biết thì mới phải học chứ Út. Chị năm kéo bàn tay chai sần của nó để lên đùi rồi nói tiếp:

      - Hay cưng học may nha!

      Thấy con Út còn lưỡng lự, má nó nói thêm:

      - Má thấy anh chị năm bây tính vậy được lắm đó Út. Con liệu thu xếp rồi đi học may cho có cái nghề. Má coi bộ con khéo tay. Lỡ sau này má chết, cũng an lòng về bây chứ giờ nhìn bây vầy má buồn quá Út ơi! Nghe má nói, con Lúa thương đứt ruột nên vội vàng gật. Mà nó may khéo thiệt, đồ đẹp phải biết, từ đường kim mũi chỉ đều sắc sảo. Ít lâu sau, nó ra nghề, mở tiệm may tại nhà. Xóm giềng đồn nhau, người nọ chỉ người kia kéo tới đặt may rần rần. Má nó khấp khởi mừng, giờ chỉ còn lo chuyện chồng cho nó yên bề gia thất nữa là xong. Ngày nào qua nhà con Lúa cũng nghe tiếng máy may chạy đều đều. Dù ngồi may đến còng lưng, con nhỏ vẫn tươi cười nói: “Kệ, nghề nào cũng phải chịu cực chớ sao”. Vui nhất là tự tay nó có thể may cho má nay cái quần mai cái áo. Nhưng một hôm, con Lúa bất chợt nhận ra thêm cái vui khác là lạ mỗi khi Quốc Em nhà hàng xóm qua lấy đồ may cho dì Năm, rồi trầm trồ khen: Út may khéo ghê! Đồ đẹp quá chừng!

Phụ nữ 8 Tình lúa 2

      Con Lúa đỏ mặt thẹn thùng: - Anh Quốc chọc Út hoài. Nhà con Lúa giáp ranh với bên Năm. Dì Năm thương nó như con vì dì mê con gái mà chỉ được hai thằng con trai là Quốc Anh và Quốc Em, lại sanh đôi nên giống nhau như đúc. Nhưng Quốc Anh chỉ học đến lớp sáu rồi nghỉ ngang, ở nhà quanh quẩn với ruộng đồng, bầy heo, đàn gà, thỉnh thoảng rảnh lại lôi cây đàn guita phím lõm ra ngồi đờn ca. Còn Quốc Em thì ra dáng thư sinh chứ không bụi bặm, phong trần như ông anh. Cũng là lẽ đương nhiên, có ăn có học, con người ta phải khác chứ. Thấy bên nhà dì Năm đơn chiếc nên trước giờ mà con Lúa cứ sai nó chạy qua chạy lại hoài chứ gì, riết rồi đâm quen. Bữa nào vắng tiếng nó bô lô ba la tự dưng dì Năm thấy thiếu. Dì Năm thương nó lắm. Có lần dì nói với nó: - Bây chịu làm con dâu tao hôn? Nhìn bây tao ưng trong bụng quá! Hai thằng Quốc đều chưa có mối. Bây chọn thằng nào cũng được.

      - Mèn ơi, dì Năm này kỳ quá à! Con còn nhỏ xíu mà, chồng con gì.

      - Bây lớn tướng rồi chứ nhỏ nhít gì nữa.

      - Thôi, con ở với má con. Tội nghiệp má. Mấy chị con lấy chồng xa hết rồi, giờ con đi nữa để má ở một mình không đành.

      - Bên này gần xịch chứ có xa xôi gì. Bây chạy qua chạy lại cũng được chớ sao.

      Nói vậy mà mấy năm sau đã thấy Quốc Em và con Lúa quấn quýt như cây cau dây trầu. Hai đứa tíu tít suốt ngày. Mấy bận thấy tụi nó đèo nhau ra chợ huyện, bà con xóm giềng hỏi dồn “Chừng nào bây cưới?” Con Lúa bẽn lẽn cái thẹn thùng, e ấp của đứa con gái mới lớn, còn Quốc Em thì cười cười nói đợi lên tỉnh học xong về sẽ cưới, chắc độ bốn năm nữa chứ mấy. Bốn năm thằng Quốc Em đi học là bốn năm con Lúa làm dâu đợi chờ. Chưa thiệt là con dâu, chưa sính lễ cưới hỏi gì nhưng tự dưng con Lúa thấy nó như đã là người nhà bên đó. Cũng phải, trước giờ nó vẫn chạy qua chạy lại phụ hợ, đỡ đần việc nọ việc kia, dù công lên chuyện xuống đến mấy cũng chẳng khi nào thấy mệt. Mỗi mùa hè, Quốc Em về thăm nhà đem cho con Lúa khi cây lược, lúc cái kẹp, nhỏ nhỏ thôi mà sao con Lúa thấy quý giá như tín vật đính ước. Mùa hè thứ ba, Quốc Em dúi vào tay nó cái khăn thêu mà ai đó đã làm rất khéo, rất đẹp. Con Lúa thích lắm nhưng chợt giật mình: - Úi cha, thôi chết rồi.

      - Gì? Gì chết? Quốc Em trố mắt.

      - Người ta nói tặng khăn là chia tay, xui lắm nên… thấy sợ.

      Quốc Em cười xòa: - Tưởng gì, Út làm anh giật mình. Chỉ giỏi tin dị đoan không hà. Năm sau cưới rồi mà còn… Đêm ấy, gió đưa những tàu lá dừa xào xạc, khẽ chuyển mình theo vũ điệu ngọt ngào của nụ hôn đôi trai gái trao nhau. Năm sau đó, đúng như lời dự tính, thằng Quốc Em cưới vợ thiệt, mà lạ chưa, cô dâu không phải là con Lúa. Ai nấy đều chưng hửng khi học xong, Quốc Em dắt về con nhỏ nào lạ hoắc lạ huơ, nhà ở trên tỉnh. Cái bữa nghe báo thằng Quốc Em về, con Lúa khấp khởi mừng, tưởng như chú rể sắp qua đón dâu. Từ tối hôm trươc, nó đã thấp thỏm, đứng ngồi không yên. Bữa sau, nó qua nhà dì Năm bắc cơm, làm gà mà mắt cứ ngóng ra ngoài rào. Trong đến mười một giờ trưa chưa thấy tăm hơi gì, con Lúa nóng như hơ. Nhỏ Thu bên hàng xóm qua chơi, thấy vậy ghẹo: - Coi kìa, có đứa muốn chồng ra mặt rồi. Con Lúa xấu hổ giấu đôi gò má đỏ bừng như say rượu, véo nhỏ Thu.

      - Con quỷ, kỳ quá à! Rồi cũng đến lúc Quốc Em tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh bước vô nhà, theo sau là đứa con gái nào đó xinh tựa trăng rằm, dáng người dong dỏng, thịt da nhìn mát rượi chứ đâu có nhỏ thó như chàng hiu giống con Út Lúa này. Mấy cặp mắt ngỡ ngàng rồi những cái nhìn ngại ngùng chạm nhau, chẳng ai hiểu sự thể ra sao. Chỉ có Quốc Em là tỉnh bơ như không có gì, hồ hởi bắt chuyện nọ chuyện kia. Con Lúa làm thinh xuống bếp loay hoay dọn chén đũa. Không khí chùng hẳn xuống. Ai cũng ái ngại, không dám mở lời. Đứa con gái nọ tên Thi (con Lúa nghe Quốc Em gọi vậy), nghe đâu hai người học chung mấy năm nay. Nhìn thoáng đã biết Thi là con nhà giàu, dung mạo sáng sủa, sang trọng lại sực nức mùi dầu thơm mắc tiền (con Lúa nghĩ vậy vì thứ hương đó ngọt lịm đến ngất ngây, quấn lấy hồn Quốc Em mất rồi chứ đâu có khét nắng hôi rình như con Lúa đây). Mâm cơm dọn lên rồi mà coi bộ nuốt không vô, con Lúa kêu nhức đầu nói về bên nhà nằm. Thấy con nhỏ đung đưa trên võng, mặt mày eo sèo, rầu rĩ, má nó gạn hỏi mấy bận chỉ thấy nó lắc đầu thở dài. Ngó sơ là con Lúa biết ngay nhỏ Thi kia với Quốc Em tình ý dữ lắm rồi. Nó bị thằng Quốc Em phụ bạc là cái chắc. Nếu không nói đến sự nhạy bén của người phụ nữ thì linh cảm tình yêu trong nó cũng biết lên tiếng chứ mà là tiếng cảnh báo mối duyên bấy lâu đang đến hồi nguy cấp, chắc sẽ vỡ tan như bong bóng mưa thôi Lúa ơi!

      Không được, chẳng lẽ chịu vậy, gì thì gì cũng phải nói rõ một lời chứ. Lý nào bốn năm năm nó mong mỏi, đợi chờ giờ y chang, vừa vặn một nỗi đau tình phụ hay sao? Phải hỏi Quốc Em cho ra lẽ. Con Lúa ngồi bật dậy, đi xăm xăm qua bên đó tính tìm Quốc Em nói chuyện. Trên nhà trên trống quơ, nó đi vòng ra sau hè, chỉ thấy con gà trống choai đứng bên bờ rào cất tiếng te te gáy trưa. Đi đâu hết rồi ta? Chắc giờ này dì Năm ngủ trưa. Còn Quốc Em, còn đứa con gái tên Thi nào đó? Con Lúa lính quýnh đi tìm như thể sợ rằng mình sắp mất cái gì cũng nên. Nắng ban trưa đâm toạc cành lá, gay gắt chiếu xuống con đường đất đang  đếm từng bước chân khô khốc, đơn độc của con Lúa. Nó nghe lòng bồn chồn quá. Tới chỗ ngày xưa nó với thằng Quốc hò hẹn biết bao lần, con Lúa nép mình, ngẩn tò te nhìn ra. Dưới bóng dừa hôm nọ, thằng đó đang mải mê hôn nhỏ Thi kia. Bộ tụi nó tưởng trên đời này không còn ai chắc, không còn luôn con Lúa tội nghiệp này nữa chắc. Con Lúa nghe cái gì đó đang sôi ùng ục trong người, chẳng biết là máu ghen hay cái bụng đói meo từ  tối qua đến chừng này chưa có gì bỏ vào. Vậy là Quốc Em phụ nó thiệt rồi chứ còn chi nữa. Ai có dè đâu cái thằng coi hiền như đất mà cũng biết thói sở khanh. Con Lúa nghiến răng, muốn chạy ra tát thẳng vào cái bản mặt trơ tráo kia cho hả lòng hả dạ, nhưng không hiểu sao chân cẳng nó cứ ríu lại, chôn chặt một chỗ như trời trồng. Nó chỉ còn biết đứng nhìn trân trối vào cái sự thật mà mấy năm trời nó đui mù không thấy, đến lúc nhận ra thì lỡ dở, muộn màng hết trơn hết trọi rồi. Nó thấy tay chân mình lạnh ngắt, rời rã, không muốn nghe theo sự điều khiển của cái đầu nữa. Hình như tụi nó giận quá, rủ nhau đình công cũng nên. Không giận sao được, ngay tại cái gốc dừa đó, thằng kia đã nói chẳng biết mấy trăm vạn lời yêu thương giờ lại nỡ đứng hôn người con gái khác đành đoạn. Con Lúa nghe nỗi buồn quay quắt trong từng hơi thở. Nó cất từng bước nặng trĩu ưu tư trở về. Thế là hết thật rồi. Vừa vô nhà, nó đã thấy dì Năm với má nó nước mắt ngắn dài. Nó mím môi, không nói nửa lời, đi thẳng ra ngoài hè nằm võng mà nghe xào xạc gió chiều. Loáng thoáng tiếng dì Năm than vãn thay cho câu xin lỗi, tiếng má nó thở dài bên tai. Nghe đâu bận này, thằng Quốc Em dẫn con nhỏ đó về đòi làm đám cưới rồi lên ở hẳn nhà con nhỏ trên tỉnh luôn. Ngộ vậy ta? Sao bỗng chắc nó nằm chèo queo bên này, nhìn người ta có đôi có lứa bên kia. Quốc Em cũng làm thinh làm thít tựa thể mấy năm trời qua là mây bay gió thoảng. Ừ, mà với Quốc Em có thể là mây bay gió thoảng đi, thì còn nó nữa chi? Với con Lúa này, đó lại là thành tựu lớn nhất của đời nó. Nó ước gì đây chỉ là cơn ác mộng. Có con kiến lửa ở đâu bò lên cắn chân nó đau điếng. Con Lúa giật mình nhưng thấy tất cả vẫn y nguyên, sờ sờ ra đó. Vậy là không phải mơ rồi. nó âu sầu nằm vậy đến chạng vạng tối thì nghe tiếng má kêu “Có thằng Quốc Em qua chơi”. Nó chồm dậy, chưa kịp chạy ra đã thấy thằng nọ dẫn đứa con gái lạ theo tò tò, bước vô. Thay cho lời chào tương ngộ:

      - Út à, đây là Thi. Quốc Em giới thiệu người con gái khác.

      - Tui biết rồi, vợ sắp cưới của anh Quốc chớ gì.

      - Tụi này yêu nhau mấy năm, cũng đến lúc phải tính thôi. À, Út tên gì vậy? Sao hồi trưa không ở ăn cơm cho vui? Con nhỏ xởi lởi lên tiếng.

      - Em tên Lúa, Út Lúa… trưa nay thấy mệt trong mình nên…

      - Tên Lúa nghe ngộ hen anh? Nghe con nhỏ hỏi, thằng Quốc Em ừ à làm con Lúa thấy chướng mắt hết biết. Lần đầu tiên nó thấy giận cha nó. Không biết cha thương, cha quý nó như người nông dân quý cây lúa hay tại cha mong con trai mà nó lại là thị mẹt nên cha giận, đặt đại cho cái tên quê mùa để giờ người ta cười cợt vậy nè.

      - Anh Quốc qua có chuyện gì không?

      - Anh qua chào má Ba, sẵn thăm Út luôn. À, Thi… Quốc Em ngập ngừng nhìn nhỏ kia. Con Lúa chưa kịp hiểu gì thì Thi cười tươi rói, đưa cho nó gói đồ:

      - Đây là quà tụi mình mua tặng Út, cảm ơn Út mấy năm qua đã thay anh Quốc chăm sóc dì Năm để ảnh yên lòng đi học xa. Nhờ vậy mà tụi mình mới có ngày hôm nay.

      Con Lúa tái mặt quay đi. Trời ơi, người ta vừa nói gì vậy? Nó có nghe lộn không mà thấy lùng bùng lỗ tai, xuất mồ hôi hạn. Nó thấy mình như người đang chìm nghe thiên hạ nhởn nhơ miêu tả về nước. Tất cả đều đảo lộn đến choáng váng. Đáng thương hại thay cho nó. Thằng người yêu bỗng đâu dắt về đứa con gái khác rồi nghiễm nhiên đuổi con Lúa ra khỏi cuộc sống của chính nó là sao? Phải, tự dưng con Lúa thấy nó đang bị người ta ném qua một bên hạnh phúc lẽ ra phải là của mình. Người ta cướp bóc nó bằng những lời cảm ơn ra bộ chân thành mà đau thấu tim. Nó thấy ấm ức quá chừng quá đỗi: - Không , không cần đâu.

      - Út nhận cho tụi anh vui. Quốc Em lại vừa nói gì? “Tụi anh”. Con Lúa quay lại nhìn, muốn hỏi một câu nhưng thấy nghẹn đắng ở cổ. À, à, thì ra người ta đã dành đóng vai ơn nghĩa, mình buộc lòng phải giúp người ta diễn hết vở bi hài kịch trò đời này mới mong yên ổn thôi. Đúng là cười ra nước mắt.

Đành vậy, con Lúa vào vai diễn bất đắc dĩ của mình cách vụng về mà nghe lòng đau như cắt: - Dạ, em nhận. Còn gì nữa không?

      - Nghe anh Quốc nói Út may khéo, may giỏi lắm, đồ nào qua tay Út cũng đẹp nên mình định nhờ Út may áo dài cưới. À, sẵn giúp mình may bộ gối thêu này luôn nha! Mình sẽ dùng trong đêm tân hôn để kỷ niệm cái tình của Út. Vải có sẵn đây rồi, số đo nữa nè, đừng từ chối nghen, Út!

      - Hả? Chị Thi, sao chị…

      - Có gì đâu mà Út ngạc nhiên vậy? Anh Quốc nói coi Út như em gái nên mình mới dám làm phiền Út, chứ ở trên đó cũng nhiều hiệu may lắm. Nhưng gì thì gì sao quý bằng chính tay Út làm.

      - Ừ, ừ… thôi được rồi, sao cũng được. Con Lúa chịu hết nổi, ứa nước mắt gật đầu cho xong. Chẳng hiểu nhỏ Thi kia không biết thiệt hay giả bộ làm lơ, cười toe toét ra chiều hả hê lắm.

      - Em muốn hỏi chuyện riêng anh Quốc chút được hôn?

      Nhỏ Thi vẫn làm mặt tỉnh, giọng ngọt như đường phèn:

      - Ừ, được! Cũng lâu rồi không gặp, hai anh em cứ tự nhiên tâm sự đi. Mình về bên đó trước. Em đi nghen chồng yêu! Trời ơi, người ta đã kêu vợ gọi chồng rồi sao? Con Lúa tự hỏi sao người thành thị nói lời yêu đương nghe nó nhẹ tênh, dễ ợt vậy cà. Đúng là ở tỉnh ở thành có khác mà. Quốc Em lại thích. Vậy mới hay chứ, còn con Lúa quê mùa này thì e ngại xấu hổ mấy cái khoản đó lắm. Thi đi khuất dạng rồi, Quốc Em mới lên tiếng:

      - Út hiểu cho anh nghen! Tại Thi cứ một hai đòi tự tay em may cho bằng được hà. Anh…

      - Cái gì đây anh Quốc? Mấy người đem cho tui cái gì? Con Lúa giơ cái gói ra trước mặt Quốc em hỏi rõ từng tiếng một.

      - Là, là xấp vải để Út may đồ mới mặc.

      - Mặc đi đám cưới anh phải hôn?

      - Anh… anh xin lỗi Út.

      - Anh đem xấp vải này qua trả nghĩa cho tui đó sao? Anh đã muốn dứt áo ra đi thì anh cứ đi đi, đừng giả đò gì hết ráo. Ngần ấy năm đủ rồi. Con Lúa nghe mặt mày bừng bừng, nóng ra lên theo dòng nước mắt hôi hổi lăn dài trên má. Thằng Quốc Em cứ đừng tần ngần, im như thóc, hồi lâu mới lên tiếng: - Mình ra chỗ gốc dừa hồi đó nói chuyện nghen Út!

      Hai cái bóng năm nào dưới trăng giờ bỗng lạ hoắc lạ huơ, gần xịch đây mà như xa xôi chân trời góc biền. Trăng hôm nay vẫn là trăng ngày nào, hai đứa vẫn đứng dưới gốc dừa quen thuộc nhưng con Lúa chợt man mán nhận ra thằng nọ không còn là thằng Quốc Em nó yêu thương, chờ đợi bấy lâu nay nữa. Thằng Quốc Em giờ sặc mùi thành thị, không loại trừ cả cái vấn nạn bạc tình.

      - Chuyện đã vỡ lở vậy rồi. Anh xin Út đừng làm khó anh, cho mọi chuyện êm xui. Anh mang ơn Út.

      - Trời ơi, anh nói sao không biết nghĩ. Anh coi ai làm khó ai? Tui khổ vì ai đây nè.

      - Anh biết tại anh mà Út lỡ làng duyên nợ, dở dang cả quãng xuân thì nhưng mình không hợp Út à.

      Con Lúa nghe mắc cười quá. Hình như “không hợp” luôn là lý do chung để người ta kết thúc một cuộc tình, đặt dấu chấm hết cho đoạn cuối của những ngày yêu thương. Thôi, thế là xong. Con Lúa cũng chẳng muốn níu giữ nữa, giữ làm gì, dây dưa làm gì khi cái tình con người ta đã cạn queo, còn đâu. Nó gằng rõ từng lời chắc như đinh đóng cột: - Được. Anh sẽ có điều anh muốn. Giờ thì anh về đi cho khuất mắt tui. Rồi nó quay đi mà thấy đau biết mấy cho thực tế bi đát của đời mình. Dưới ánh trăng, bóng nó càng trở nên nhỏ bé hơn tựa thể bị những cay đắng, khổ sở chèn ép; đè chặt lại. Nó chỉ còn là cái chấm nhỏ mờ nhạt giữa mênh mông tình đời bạc bẽo. Chắc cái số nó vậy.

      Mấy hôm nay, má con Lúa chẳng nói tiếng nào, chỉ chắt lưỡi, thở dài thườn thượt. Còn con Lúa, mặt mày nó vẫn bình thường đến mức không bình thường, chỉ có điều nó chẳng hề nở nụ cười chút nào thôi. Dì Năm nói gì nó cũng à à, dạ dạ. Ai qua lựa lời an ủi, nó cũng nói “hổng sao” rồi cắm đầu may may, cắt cắt như không. Quốc Em gửi thiệp hồng khắp xóm. Bữa nghe thằng nọ sang mời cưới, nó nhổm dậy nhưng rất nhanh lại ngồi xuống, xem như chẳng chuyện gì xảy ra.

      - Hôm đó Út có qua phụ bật gì hôn?

      - Để coi đã… Nó trả lời thằng Quốc Em vậy chứ mấy ngày bên kia lo dọn nhà, che bạt, dựng cổng hoa, nó vẫn chạy qua chạy lại lăng xăng. Đụng mặt, thằng Quốc Anh hỏi:

      - Sao Út mét chẹt vậy? Bệnh hả? Nó ngước nhìn thằng Anh giống hệt cái thằng bạc bẽo kia, chẳng muốn trả lời.

      - Em sao vậy Út? Bệnh rồi phải hôn?

      - Đâu có, em mạnh cùi cụi chớ có bệnh hoạn gì. Phải rồi, tại mấy bữa nay nó thức may cho kịp đồ cưới người ta đó mà. Từng đường kim mũi chỉ đều chứa đựng nỗi buồn thấm thía nhưng còn biết làm sao trước cái sự thể chán chường này. Nhiều lúc nhìn lại mình, nó thấy sao chẳng giống con giáp nào.

      - Út, em nghĩ gì vậy?

      - Dạ! Dạ… đâu có.

      - Thằng em anh thiệt tệ quá! Chẳng nói chẳng rằng gì… đời thuở nào anh nghĩ nó dám cư xử vậy. Thiệt thương cho em, giận quá!

      - Thôi, em còn phải xuống dưới mần mấy con gà.

      Con Lúa bỏ đi te te một nước. Thằng Quốc Anh nhìn theo thấy thương đứt ruột. Số con nhỏ sao mà lao đao, bọt bèo thế không biết. Rồi đám cưới cũng xong. Hôm đó, con Lúa không qua. Nó bệnh nằm bẹp dí ở bên nhà. Quốc Em lên trên tỉnh ở từ dạo ấy. Mấy năm trời chẳng thấy tăm hơi, không rõ thời gian có làm con Lúa nguôi ngoai chăng mà thấy nó vẫn qua lại bên nhà dì Năm, có điều ít nói, ít cười. Vài năm qua, rồi thêm vài năm nữa, nó cũng chỉ đi sớm về khuya một mình, mà nào phải đã hết duyên gì cho cam, có điều nó ngán ngẩm quá xá, không muốn (hay là không dám cũng nên) thử yêu thêm lần nữa. Buồn buồn, nó kêu Quốc Anh lôi cây guita ra đờn ca tình tang. Thằng Quốc Anh ca vọng cổ xuống xề mùi phải biết. Con nhỏ ngồi nghe, nhìn xa xăm. Nó cũng xấp xỉ ba mươi rồi, còn gì ham hố mấy chuyện yêu đương. Mà không hiểu sao Quốc Anh cứ ở vậy hoài không chịu đi lấy vợ. Không ai dám nói tình ý gì. Mấy bận dì Năm với má nó đốc vô mà thấy tụi nó cứ im ỉm. Con Lúa biết Quốc Anh thương nó tự khi nảo khi nao, ý nhị lắm, kín đáo lắm. Nó cũng mến mến nhưng ai đời làm vậy, kỳ chết. Vả lại, nó chưa thể xác định rõ được là nó có tình với Quốc Anh thiệt hay tại còn nhớ cái thằng trời đánh kia. Vì trong Quốc Anh phảng phất cái gì đó quen thuộc, giống mà khác. Khó lắm. Cũng chẳng biết đến bao giờ hiểu ra nên nó cứ khăng khăng ở vậy cho xong.

Tuấn Ngọc Du

Nguồn: Tổng Hợp

Tin mới trong ngày