phunu8_news_0.png

You are here

19/06/2015 - 21:17

Con Người - quảy gánh đời qua chốn hồng trần:

“Vỗ gươm mà hát

Nghiêng bầu mà hỏi

Trời đất mang mang ai là tri kỷ

Lại đây cùng ta chung cạn một hồ trường” (1)

Đỉnh cao văn hóa rượu: bậc sỹ phu, quan liêu, trí thức cùng chung chiếu với tay hảo hán, kẻ giang hồ - chén tạc chén thù hỉ hả hi ha.

Một chén trà Việt, uống càng thật giản đơn. Nền văn hóa vốn trọng tình, lấy đâu chấp nhặt!

phụ nữ 8 Thăm thẳm trà sen 3

Thế mà nâng chén Trà Sen, không dưng hồn ta xao xuyến. Vội len lén sửa lại một tướng ngồi tĩnh lặng, ý thức nơi hai tay đỡ chén, tự dọn lòng mình tha thiết với bát ngát tinh trà đượm vị sương mây.

Thú uống Trà vài năm trở lại đây đã thành nét son văn hóa giao tế. Nhất là từ độ người Việt quyết tâm gầy dựng lại văn hóa Trà Hòa, chọn ngày thần tiên lên ngôi quốc hoa Việt Nam cho Sen trắng Sen hồng thanh khiết, Trà Sen có một đời sống hằng cửu với người Việt Nam, ắt sẽ vươn tầm thế giới không xa.

Ở đời, không phải mọi thứ lấp lánh đều là vàng. Trà Sen là vàng thật. Giá trị nằm ở hai mặt vật chất lẫn tinh thần. Trong kỷ nguyên tinh dầu hóa chất đánh lừa giác quan nhân loại, vật chất cất nên được ký Trà Sen thương phẩm cần cả ngàn “bông Sen trăm cánh” cho “hạt gạo nhụy sen” đẫm ngát hương sương hồ đêm thanh thoát, đắm say. Đâu phải Sen nào cũng cho ta “chuẩn gạo sen” và nếu không “hái” chúng đúng giờ! Cái vồ chụp tinh túy đất trời hoàn hảo chốn đồng bằng sẽ đem phối ngẫu linh khí bao búp trà Shan-tuyết hay trà Mạn li ti hái chơi vơi miệng vực, nơi “cổng trời” nắng dịu luênh loang tuyết giá.

Giá trị tinh thần Trà Sen trao người có cơ duyên thưởng lãm tự cảm khi nâng chén lên ngang mày lâng lâng. Thấp thoáng nhân ảnh người phụ nữ Việt Nam ẩn hiện cuối chân trời xa ngái.

Đọt Trà trên núi cao hội cùng nhụy Sen đầm nước dung tải minh triết sử truyền văn cỗi nguồn văn hóa “cha Lạc, mẹ Âu”, nòi giống Tiên Rồng. Trà Sen lặng thầm câu chuyện cổ tích kể xưa xa cuộc hôn phối hai tộc người ưu việt để hợp nhất định cư theo hình thế đất - nước, núi - sông có tên gọi Việt Nam thương mến. Dọc chiều lịch sử Việt dựng nước và giữ nước gian nan, vẫn toát yếu nhân dáng cha ông ta bình thản thưởng trà lúc chùa đất, hốc núi cao hay chốn kinh thành minh lệ. Một hóa thân đẹp nữa của Trà Sen ấy chính là mối gắn kết keo sơn Vua, Sư hòa hội vương quyền, thúc liễm chính pháp.

Trà Sen “quốc hồn quốc túy” tựu thành qua nhiều công đoạn “đồ ủ sấy ướp” gỡ đến xốp tơi chất chát của Trà, mặc từng xiêm áo hương Sen mới cho vị chè ngọt mát, lung linh sắc nước hổ phách là tinh hoa Hà thành một thuở, độc tôn. Có thêm Trà Sen “hương sống” là Trà nhờ Sen thiên nhiên ru giấc giữa mênh mông sương hồ thầm thì, sóng nước vỗ về. Giọt “vô căn thủy” lung linh tinh phận trời đất giao hòa không giấu được mình bị bắt gặp sõng xoài trên lá nguyện vui theo bước ai về chưng bát trà thơm xứ Huế. Duyên tình cờ một lần trộm ngắm thiếu nữ nhón Trà, buộc Sen khi chiều xuống - tự khi nào, bàn tay ấy “nở đóa sen trà thương nhớ” trong ta!

Trà Sen tuyệt bích. Bộ chén uống Trà Sen đẹp đẽ là cả một kỳ quan để ta chiêm bái, tương tư gốm Việt nhu mì ủ nét vân tay con gái! Đôi tay nào nặn xoay hoa đất gốm, tiếp uyển chuyển điệu múa dân gian như búp sen mở khép dưới trăng thanh, đôi tay ấy cũng vừa rót chiêm bao hư huyễn Trà Sen ra chén tống, chén quân trao trọn quà đời mỗi ai không thiên vị. Không có quy định trà lễ nào vẫn tự nhiên đan chén Trà Sen mỏng mảnh giữa mười ngón tay ký ức. Dường như nghe ra tay mình tiếp nắm vô hình với tay người nặn gốm trong cõi xa xăm, hương trà nương theo đó cũng vừa len lén vào hồn, hồn hóa nên thơ: “Tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi”. Chén trà uống cạn còn thơm mãi niềm chi tịch diệt, an lạc vô bờ.

Trọng nhau cho Chữ trên giấy Hồng điều. Trà Sen gói giấy đỏ đơn sơ ấy là gói trọn vẹn một chữ Tình tri âm tri kỷ tặng trao. Dĩ tâm truyền tâm! Khi chữ nghĩa rẻ rúng, văn nhân thi sĩ mất uy, người đời hồ nghi cứ như sợ gặp sẽ bị họ mượn tiền không trả. Hỏi còn có mấy ai có tâm tư lắng đọng thưởng ngoạn Trà Sen thanh cao, không nỡ phụ công người sao chế? Thoáng nghe “người sành Trà Sen” thời nay đòi hỏi các nghệ nhân giữ thêm vị chát cho Trà Sen theo thói uống quen “Chè Thái” cố hữu, chợt giật mình chao chát thương những công thức bí truyền Trà Sen phải tự rối loạn nguyên ủy. Khi ấy, cánh lá không còn nhẹ bơi tự do sau khi nhả hết vị trà hương sen nữa bởi sẽ vương cẳng trà nằng nặng; vị mát sen và hương thơm quyện ẩm lá sẽ chẳng thể đủ đầy nếp bám gấp gãy thời gian, ươm non khứu giác người thực tỏ sành … Trà Sen ơi, sẽ có chút gì tiếc nuối?

Tôi vẫn thường thỏa hiệp dối gian với đời sống bề bộn - huyễn hoặc chính mình - chợt sáng nay đối diện chén Trà Sen ấm nóng do một kỳ nữ Sài Gòn kỳ công đồ trà, lẩy gạo, sấy ủ và pha chế trao mời, thấy lòng chùng lại như chiếc lá sen mùa Thu chớm tai tái khô giữa bàn nước rồi bùng vỡ trọn vẹn theo cơn mưa năm ngoái tưới tắm vị - cam - lồ - đời - sống mát lành cổ họng khát khô. Không tin được Trà Sen diệu kỳ tự lúc nào đã theo về trú xứ miền Nam, khép kín một - dải - biên - cương vẹn toàn đến thế. Rưng rưng.

Thăm thẳm Trà Sen!

---------

"Hồ Trường" – Nguyễn Bá Trác

Trương Đình Bảo Long

Tin mới trong ngày