phunu8_news_0.png

You are here

19/06/2015 - 17:30

Không biết vì vận mạng cuộc đời may mắn, hay do duyên định nối tiếp duyên mà tôi luôn được sống trong bầu không khí văn chương nghệ thuật đượm đà, thi vị mông mênh. Trong không gian tuyệt diệu đó, có những tao nhân lại qua, có những mặc khách cận kề kể cho tôi nghe biết bao câu chuyện diễm tuyệt mà tôi hằng ưa thích. Có khi là thông qua tiếng đàn, lời hát; có lúc là hình ảnh, tứ thơ; đôi lúc lại là mùi vị khiến "hương gây mùi nhớ", cũng có khi là tầng bậc những lối kiến trúc gây cho tôi sự ngạc nhiên, mê đắm... Và lần này, một vị tao nhân khác đã làm cho tôi phải ngẩn ngơ, trân trọng bởi một chén "trà khan giọng tình" ướp trong búp sen Tây Hồ đương tươi mọng, được mời khai hương vào một đêm cuối hè thơ mộng lung linh.

Cô Viên Trân - Ẩn Phương Cư - vị tao nhân vừa lạ vừa quen đã cho tôi có dịp nếm mùi vị đặc biệt "phải gắng công và hết sức tế nhị trong hành trình tìm kiếm" của cái chất chát chát, ngọt ngọt, thanh thanh, dìu dịu trong chén trà Sen ủ độ tinh sương từ lúc chuyển ở Tây Hồ - Thăng Long về đất Gia Định. Trà "Ẩn Phương" thơm phủ cuối mùa, chủ nhân cũng như một làn hương thầm kín đang dệt nên sức sống mãnh liệt của hương sen, hương trà, hương thời gian, hương bằng hữu qua tấm tình sâu sắc với giọt Việt trà. Tình rộng xa, hồn tựa hoa, tôi có cảm giác nghe khói sóng mông mênh trải trên đôi tay ướp trà, quấn lụa, tựa hồ phảng phất nét xưa của thú thưởng trà trong giới quyền quý cấm cung mà ngày nay tìm đâu thấy nữa? Trà nhân Ẩn Phương Viên, tình lưu Ẩn Phương Cư...

Tôi lấy chiếc khăn trên khay trà xanh mướt màu lá sen mà chủ nhân kỳ công trang trí, lau đi lớp bụi trần tục chốn đô thành để bắt đầu chạm vào những cánh sen hồng thanh khiết ủ trà của tháng năm. Nhìn thấy người khách trà đối diện ngắt từng cánh sen tả tơi để lấy trà từ phía trong đổ vào ấm mà lòng bỗng dâng lên niềm tiếc nuối và thương xót vô hạn. Một búp sen trà u nhã đang chờ tay người nâng niu, nay lại cánh, nhụy phương trời. Trà rụng xuống thềm. Tình rụng êm đềm u uẩn như cái cách mà hoa phai hết "ẩn phương". Sen ơi, có đau chăng? Tôi nhẹ nhàng tách cánh sen để hoa còn dính trên cành, từ sen búp thành sen mãn khai chứ không phải sen rụng tơi bời. Những đọt trà ủ tình người trà chủ bắt đầu lấp ló. Tôi trút nhẹ trà đã ướp hương vào một chiếc dĩa nhỏ, và đặt búp sen vừa mở bên cạnh để làn hương quấn quýt không phai. Nước đã sôi rồi! Chén đã ấm tay! Thôi thì rót mời nhau một chút tình cuối hạ cho hương sen vương mãi trên áo suốt đêm dài...

Vào thu sen tàn 2011

Gia Định thành nhớ chén "Ẩn Phương"

Phước Giảng

Tin mới trong ngày