phunu8_news_0.png

16/08/2015 - 08:13

Con Năm về rồi đó. Hay gì chưa? Nó có bầu…

Cái tin giật gân đó loan truyền nhanh hơn đài phát thanh, chẳng mấy chốc bay cái vèo đến lò kẹo Bảy Thành. Xuyên đang thoăn thoắt xắt kẹo chợt dừng tay, thảng thốt hết mấy giây rồi lại cặm cụi làm như không nghe thấy gì. Con Na tưởng nhỏ Xuyên chưa nghe, sà lại tíu tít:

- Mày biết gì chưa? Sao tỉnh queo vậy? Rồi nó kể cho một thôi một hồi. Nào là dạo này con Năm chưng diện hơn, chửa vượt mặt mà mang đôi guốc cao thấy ớn lạnh. Tự nhiên Xuyên thấy buồn thiu. Tỉnh queo sao được. Ráng lắm mà kẹo xắt ra cái vuông cái dài, nhưng Xuyên vẫn giữ vẻ thờ ơ làm con Na mất hứng.

- Kệ, chuyện thiên hạ mà.

Con Na lườm nguýt dài thượt:

- Chán mày quá!

Xuyên ngồi làm vậy chứ lòng rối nùi. Vậy là con Năm về thật rồi. Hèn chi… Bảy Thành đi giao kẹo về mặt quạu đeo, nói như nạt:

- Xuyên, lên nhà biểu.

Xuyên lên ngồi cả buổi mà chẳng nghe gì, chỉ thấy Bảy Thành đăm đăm uống trà. Dường như hôm nay trà pha đậm lắm, chát lắm. Cái ông này lạ, làm như có thù với tách trà vậy, kỳ cục.

- Mày nghe gì chưa? Chuyện con Năm nó về.

- Dạ, rồi.

- Ừ, hồi trưa này chế ba mày gặp thằng Đực em ngoài chợ Sơn Đông nó lóng ngóng một hồi rồi nói “em đi mua bậy ít đồ về nấu cho vợ em nó ăn, nó mới về lại bầu bì nên mệt”. Tao nghe kể mà lộn ruột. Ngu như thằng đó là nhất hạng rồi, chẳng ai bằng. Mày cũng lo thu xếp cho mình đi là vừa, sau này nhờ tấm thân. Con gái có lứa có thì… Bảy Thành nói tới đó đã thấy mắt Xuyên ươn ướt nên thôi. Nhà có ba anh em nương nhau mà sống, không thương nó sao được. Thương quá nên nới nói, biết nó đau lắm mà vẫn phải nói, nói cho nó tỉnh, chứ để như vậy hoài, được sao… Năm sáu năm nay rồi còn gì, ít ỏi gì nữa.

Chiều xuống nhẹ tênh, nắng nhạt dần, núp vào những tàu lá dừa cao vút xôn xao. Thỉnh thoảng lại có con chim nhỏ đập cánh chao nghiên bóng chiều, cất tiếng xao xác lọt thỏm giữa chơ vơ nỗi buồn. Xuyên đứng từ ngoài đó từ hồi chạng vạng đến tối hu như cố tình đợi ai rồi lại quay vô. Con đường đất quen thuộc mà sao hôm nay bỗng chông chênh đến nỗi suýt làm vấp chân mấy bận. Giờ này chắc chế ba nấu cơm xong xuôi hết rồi. Vậy là chắc, bữa cơm này thiếu một người. Còn là nhân vật chính nữa. Người gì mà tệ, đằng nào cũng phải nói một tiếng chứ cứ dưng không quay mặt à? Xuyên ngồi ngoài hàng ba, không muốn vô nhà nữa, mặc cho lũ muỗi vo ve kéo tới kiếm ăn. Trong nhà Bảy Thành và chế ba hết nhìn nhau rồi lại nhìn ra thở dài. Tối đó Đực em có qua, qua trễ lắm, không biết nói gì mà loay hoay, luống cuống một lúc rồi vội vã ra về. Bảy Thành nghe không rõ nhưng biết nó có khóc mà Xuyên cũng khóc, rầu thúi ruột. Sáng sớm hôm sau mới mờ trời Xuyên đã xách xe chạy qua Sơn Đông, định bụng quyết gặp tình địch nói rõ một lần nhưng tới nơi rồi lại thôi. Thật ra, Xuyên hiểu chứ. Con Năm làm gì so được với Xuyên. Tóc Xuyên đen dài óng mượt, tóc nó loe hoe, cứng đơ như rễ tre. Xuyên có ăn học, nó thì chưa hết cấp 3. Xuyên giàu, nó nghèo. Ai cũng nói nhỏ đó dở người. Thằng Đực em lấy nó coi như uổng phí cả đời. Chỉ có lấy Xuyên mới xứng. Người ta bàn ra tán vào, nói dữ lắm, nhiều lắm, nói lâu rồi mà Đực em bỏ ngoài tai hết trơn hết trọi, bỏ cả Xuyên qua một bên. Đúng là chẳng ai hiểu nổi. Có người nói thằng đó khùng, người lại bảo con Năm bỏ bùa, chỉ mình Xuyên là hiểu. Hồi đó Đực em với Xuyên học chung trường, chung lớp. Từ quê ra thị xã, mấy năm trời quấn quýt. Ai cũng thấy đẹp đôi tưởng là sẽ thành một gia đình hạnh phúc. Vậy mà bất ngờ Đực em nói lấy con Năm. Người ta cười khì tưởng nó giỡn chơi, ai ngờ có đám cưới thật. Bảy Thành té ngửa, giận lắm, định cho nó một trận nên thân nhưng Xuyên thút thít khóc, kể lại câu chuyện ngày xửa ngày xưa, năm ấy… Nghe xong, Bảy Thành gật đầu: - Ừ, thì làm vậy cũng phải. Món nợ nhân nghĩa là món nợ lớn nhất đời người, không trả được còn ngước mặt nhìn ai.

Tưởng vậy là xong ai dè bao nhiêu đám tới dạm ngỏ, Xuyên cũng lắc đầu, nói suốt đời suốt kiếp này chỉ yêu một người. Bảy Thành đâm hoảng, nói hết lời, khuyên can hết nước hết cái nhưng Xuyên vẫn quyết như đinh đóng cột, khăng khăng đợi. Đám cưới Đực em, Xuyên qua phụ, nép sau hè nhìn ra khóc nấc. Thật lòng, Xuyên chỉ mong người yêu được hạnh phúc. Người ta hỏi Xuyên đợi gì, Xuyên chỉ thở dài. Xuyên cũng không biết mình đợi gì, chỉ là Xuyên muốn sống với kỷ niệm một thời Đực em đạp xe chở Xuyên từ thị xã về, đêm có, ngày có. Con đường nhỏ xíu, qua mấy cây cầu nhỏ xíu rợp bóng dừa, thế thôi. Vậy mà đám cưới chưa được ba tháng, con Năm bỏ đi mất tích. Xóm giềng đồn nó theo trai. Nhà con Năm khăn áo qua vái từ ngoài ngõ. Đực em cười xòa, thằng này khó hiểu. Ai cũng tưởng ba bữa nửa tháng nó sẽ cưới Xuyên. Vậy mà một năm, hai năm, ba năm nó vẫn mình ên. Đàn ông miệt này để tang vợ cũng không lâu như nó. Bà con xóm giềng cứ chặc lưỡi tiếc. Đâu có đáng. Mấy bận Xuyên đánh bạo hỏi “anh định đợi đến bao giờ?”. Đực em chỉ nín thinh mà mắt buồn lắm, buồn thăm thẳm. Hồi đầu năm, Bảy Thành qua tìm Đực em, không biết nói gì mà mấy bữa sau thấy nó chở Xuyên ra thị xã. Mặt hai đứa tươi trong như thuở nào chung trường chung lớp. Dạo đó Đực em làm kẹo chung với Bảy Thành nên cứ qua lại. Bà con nháy nhau “chắc tới luôn quá”. Vậy mà chưa được nửa năm, giờ con Năm vác bầu về ai nghe cũng kêu trời. Mấy người rắn mắc hỏi Đực em “Con ai vậy mậy?”. Nó gãi đầu gãi tao bảo “con tui chớ ai”, mà mặt sượng ngắt. Vậy là hết biết nói, người ta cũng hết kêu trời nổi. Ai đời con vợ bỏ đi biền biệt ba bốn năm chứ ít ỏi gì, giờ về lại mang cái bầu cỡ sau bảy tháng mà thằng này nhận con tỉnh rụi. Đúng là khùng.

Chuyện như giỡn chơi mà đã gần hai tháng qua rồi. Sáng nào Đực em cũng ra chợ thật sớm mua nào thịt, nào sườn, nào khoai tây, của cải đỏ về nấu cho con Năm “bồi bổ có sức sanh con”. Chắc kiếp trước thằng này mắc nợ con nhỏ chứ con đó vừa dở người, vừa xấu nết, mê mệt nỗi gì mà phải nai lưng ra nuôi con tu hú. Bà Tám Hạnh ở sát bên nhà thấy còn tức. Bả ngứa miệng chửi đổng

- Thứ đồ đàn bà hư, đi đã rồi về báo. Sao trời hông đánh nó tợn tắng cho rồi để người ta đỡ khổ. Con Năm biết bả chửi nó nhưng mặt cứ dửng dưng như không. Bên nhà má nó còn chửi nó mặt dày mà, nhằm nhò gì, tai đâu có ai biết… thôi kệ đi.

Gần đây Xuyên hốc hác thấy rõ. Đực em qua làm kẹo cũng lầm lầm lì lì chẳng nói chẳng rằng. Xuyên ở đằng trước thì nó chạy lút đằng sau như sợ dằn lòng không nổi. Đàn ông để người ta thấy nước mắt cũng kỳ. Bảy Thành cứ hối ngày một kêu Xuyên lấy chồng. Xuyên cười:

- Lấy ai bây giờ anh Hai?

- Thì Ba Luôn ở Sơn Hòa đó chớ còn ai. Nó thương mày lâu rồi.

- Thôi, không yêu mà lấy chi để khổ người ta.

- Chứ chế Ba mày hồi đó lấy chồng có thương yêu nổi gì mà giờ cũng con cái, trong ngoài đầm ấm thấy bắt ham.

- Chế khác, em khác, đừng ép em mà.

- Tao có ép uổng gì, nhưng nhìn cảnh mày chướng mắt không chịu nổi. Em tao mà khổ vậy sao.

- Thôi anh hai à, em chịu được.

Thì chịu không được cũng phải chịu đó thôi. Chiều nào con Năm cũng lội bộ qua lò kẹo Bảy Thành kêu mình ơi, mình à, ỏn ẻn là tui thèm sung chấm muối. Vậy đó, toàn thèm mấy thứ ác đạn tìm không ra. Xứ này toàn dừa là dừa, phải chi đòi bưởi da xanh hay nhãn xuồng hoặc ca cao đi còn đỡ. Đằng nay Đực em phải đi xa thiệt xa tìm bở hơi tai tai họa may mới có được vài trái sung đem về cho con Năm chấm muối. Xuyên thấy xốn mắt quá.

Mỗi lần nhìn nó đưa hàm răng xiên kẹo, hô hốc ra cười là muốn lộn ruột. Trên đời dưới thế cũng có người vậy hả trời?

Rồi con Năm sanh con. Đực em tất bật y hêt như cha đích thực của đứa nhỏ vậy. Đầy tháng bữa trước bữa sau con Năm cuốn tượng đi mất tiêu. Đực em ôm thằng nhỏ đỏ hỏn, mềm xèo vô lòng hát ru ầu ơ. Ban đầu còn lọng cọng, ẵm cứ sợ tuột, riết rồi quen, pha sữa, nấu cháo, thay tã gọn hơ. Mới chớp nhoáng đã đến thôi nôi, chẳng nghe Đực em tính gì chuyện đôi lứa. Ai hỏi “Ở vậy nuôi con người ta hông buồn sao mậy?”. Đực em cười nheo nheo “Bậy nè, con tui chớ người ta nào. Buồn gì, bây giờ có thằng nhỏ này, suốt ngày bận bịu, khi nó cười khì khì, lúc nó la làng đòi bú đòi ăn, dễ thương lắm. Đời có vậy là đủ vốn rồi. Mấy cha được như tui hông mà chọc”. Chèn ơi thằng này đúng là ba trợn hết biết. Tưởng như ai chứ được như nó thì hổng ham. Người ta sợ nổi da gà… Có bận Xuyên rầu rầu nói với Đực em:

- Chắc chuyến này tui lấy chồng.

Đực em đang ép nước cốt dừa, dừng tay ậm ù một lúc biểu:

- Xuyên tính vậy được đó, già tới nơi rồi. Nó nói mà mắt nhìn đâu đâu.

- Bộ anh định sống vậy hoài sao? Người ta phụ anh hai lần rồi.

- Xuyên hiểu dùm tui.

Xuyên hiểu chứ. Hiểu nên mới càng yêu, càng quý mà chờ đến bây giờ nè. Xuyên biết món nợ năm nào cứ day dứt mãi không nguôi trong lòng Đực em. Hồi đó bác Sáu, ba con Năm và ba Đực em là chỗ bạn bè thân thiết. Đực em với con Năm được hai ông già hứa hôn từ trong bụng mẹ. Lớn lên một chút, Đực em hay chạy qua nhà chơi với thằng Sậu, em út con Năm. Nhà con Năm có bảy chị em. Ráng lắm mới được thằng Sậu nối dòng nối dõi. Bác Sáu đặt hết hy vọng nhà nghèo vào thằng con duy nhất. Bữa nọ thằng Sậu rủ Đực e đi tắm sông. Cũng khúc sông quen thuộc đó vào cái ngày định mệnh chẳng ai ngờ. Như một trò chơi trớ trêu của tạo hóa, Đực em kêu thằng Sậu bơi thi, hai đứa nhỏ dốc sức bơi tới giữa sông thì mới thấy đuối, không bơi tiếp được mà cũng không trở vô được nữa. Đực em bị vọp bẽ đau điếng. Tới khi ba thằng Sậu đến nơi thì Đực em đã đuối lắm rồi. Nó vẫy vùng, ngoi ngóp lặn ngụp. Thằng Sậu còn khỏe hơn, vẫn đứng nước được. Bác Sáu đem Đực vô bờ trước, đến khi quay ra thì thằng Sậu đã chìm mất rồi.  Bác Sáu nhao nhác lặn tìm, rồi thanh niên cả xóm xúm lại mò vớt đến tối mịt mới đưa thằng Sậu lên. Ánh mắt đau đớn thẩn thờ của bác Sáu lúc ấy mãi ám ảnh trong tâm trí Đực em đến bây giờ và chắc là sẽ không bao giờ thôi rưng rức cứa vào tâm tư nó. Thằng Sậu chết ít năm, bác Sáu cũng sinh bệnh rồi qua đời. Món nợ ân tình ngày càng chồng chất mà có lẽ không khi nào Đực em trả hết được nên nó muốn lấy con Năm, quyết lấy con Năm để giữ tròn lời hứa hồi xưa là vậy đó. Nó nghĩ, nếu thằng Sậu không chết thì bác Sáu cũng còn sống, gia đình con Năm sẽ không đến nỗi đi làm thuê làm mướn, học hành dở dang. Nghĩ thế nên dù con Năm đọc chữ chưa rành, quên trước quên sau, quê mùa xấu xí nó vẫn lấy về để mà bảo bọc, để mà đền ơn. Xuyên biết hết cái nguyên nhân Đực em phụ mình nên không trách. Bảy Thành cũng chẳng trách được chỉ riêng Đực em thấy giận bản thân nó, giận cái số phận trớ trêu, chọc ghẹo chi mình không biết. Nợ này trả chưa dứt lại vướng vào nợ khác, mà nợ người mình yêu thì khó chịu lắm nên dù ngoài mặt cười hì hì hề hề chứ trong ruột đang héo queo héo quắt. Cũng may giờ có thằng con ngang hông này suốt ngày bi bô nói “cha ơi cha à, thương cha lắm”. Ai cũng lắc đầu “con Năm này đã xấu còn đóng vai ác”, chỉ riêng nhỏ Tím bạn con Năm là nén tiếng thở dài “Nó cũng tội nghiệp mà”…

Chỉ có vậy, tưởng chuyện đâu đâu mà bữa nọ lò kẹo Bảy Thành xảy ra xô xát. Xuyên ra thị xã, không hay đến khi về mới nghe chuyện, thấy con Tím đầu cổ bù xù. Xuyên kêu mấy đứa lên hỏi:

- Có chuyện gì mà chị em bạn gái với nhau, lại cùng xóm mà gây cãi, đánh nhau ì đùng vậy?

Con Thu ế trể môi, giọng ra bộ còn ấm ức lắm.

- Chị Xuyên biết hôn, tụi em vừa gói kẹo vừa kể chuyện con Năm, mắc mớ gì mà con quỷ sứ này gân cổ bênh như má nó vậy, nghe ứa gan. Thì nó xấu, nó mất nết tụi này nói có sai đâu. Ai cũng biết, ai cũng nói vậy, giỏi thì bịt miệng thiên hạ đó. Con Tím mày chơi với nó biết đâu cùng một ruột nên mới bênh dữ vậy.

- Thôi, hiểu hết rồi, có vậy thôi mà rùm beng hết trơn. Mấy cưng về đi, mai mốt đừng gây mấy chuyện giống vậy nữa. Xóm giềng ra vô còn nhìn mặt nhau. Mới cười nói cái sột đó giờ quay ra cấu xé người ta cười cho. Tím ở lại chị biểu nghen.

Mấy đứa kia về hết rồi, Xuyên kêu nó ngồi đi. Nó chỉ lắc đầu, đứng khóc. Một lát sau, hình như rất lâu nó mới mở miệng:

- Chắc chị Xuyên không biết chuyện này…

Rồi nó kể như người ta kể chuyện cổ tích, mà là thật. Con Năm đâu có tưng tửng như người ta đồn. Nó hiểu hết chuyện hồi năm nảo năm nao. Nó biết tình yêu giữa Đực em với Xuyên. Nó nhận ra Đực em lấy nó vì trả ơn chứ chưa từng yêu. “Ở lại đây chỉ để khổ thêm một người mà người ta khổ thì có vui sướng gì. Ngày ngày vô ra nghe người ta gọi mình mình tôi tôi mà bụng đã biết tỏng tòng tong người ta yêu ai kia kìa. Chi bằng tự gieo tiếng dữ cho mình rồi ra đi để người ta hạnh phúc, mình cũng thanh thản”. Con Năm lên Sài Gòn đi ở mướn cho nhà đó giàu lắm. Cũng được mấy năm. Bà chủ là người địa vị, sang trọng quanh năm suốt tháng bận bịu với các hợp đồng gì gì đó. Có khi đi công tác ở nước ngoài cả tháng trời, bỏ ông chồng đang độ hồi xuân chèo queo ở nhà. Một lần ông buồn quá nhậu say bét nhè về khóc rưng rức than cô đơn. Vậy là mấy tháng sau con Năm thắt thỏm chờ mà không thấy “ngày ấy”. Biết nó dính bầu, ổng xanh mặt giúi vào tay nó mớ giấy bạc lạnh ngắt biểu phá bỏ đi rồi kiếm chỗ khác làm, đi càng xa càng tốt. Con Năm đi nhưng không nỡ bỏ cái thai. Dù gì cũng con mình mà, mình đẻ mình nuôi. Nó định bụng sinh đứa nhỏ ra mẹ con nương dựa nhau đi hết quãng đời gập ghềnh này cho đỡ hiu quạnh. Ban đầu nó đi phụ bán quán phở, quán nước nhưng càng ngày bụng càng to, đi đứng bất tiện đâu người ta cũng không nhận. Có chỗ còn mê tín “bà bầu xui xẻo lắm”. Nó hết đường sống đành trở về quê. Bao nhiêu năm ròng rã giờ chắc chồng nó và người yêu đã đề huề một mái nhà hạnh phúc rồi. Có ngờ đâu lúc trở về nó mới chưng hửng khi nhà cửa y chang hồi nó đi. Người ta tốt với nó chi dữ vậy để giờ khó ăn khó nói vậy nè. Thôi đành…

Thế là một lần nữa con Năm vào vai ngọt xớt. Dù chẳng qua trường lớp đào tạo nào nhưng mấy đứa diễn viên chuyên nghiệp phải thán phục. Diễn kiểu này thánh cũng chào thua. Đoàn cải lương nào đang ế ẩm mà mời được con Năm là chắc lên như diều gặp gió. Cần gì tổ nhập, cái tình một khi đã thấm thì nó vào vai đào độc khỏi chê, đến đỗi xóm giềng lườm nguýt đã đành. Cái người sinh ra nó, hiểu nó nhất cũng giận không thèm nhìn “con tao đâu có cái thứ đó”. Mà nhìn Đực em càng xót xa hơn. Con Năm đã đoán được cái ý thằng này rồi, coi bộ đóng vai ác mà xìu xìu ễnh ễnh không nỡ lòng cho tới nơi tới chốn là không xong đâu. Vậy là nó diễn, diễn sao cho thật trơ trẽn để người ta tức điên lên vì ghét. Nhưng đoạn cuối là đau nhất. Nếu những đêm trước nó len lén khóc thì ngày đó, ngày nó để con lại ra đi, nó không rơi được một giọt nước mắt nào. Nó không khóc nổi cho khúc đoạn trường này. Nhưng phải làm vậy chứ. Dứt cả tình mẫu tử thiêng liêng để ai cũng thấy con này hết thuốc chữa rồi, vợ thằng Đực em tệ hơn vợ thằng Đậu rồi. Con dứt ruột đẻ ra nó còn bỏ được, huống hồ chi thằng chồng “người dưng khác họ” này. Ừ, cô Xuyên thì tốt lắm lắm. Còn chờ gì nữa. Mà nó tin Xuyên tốt thiệt, sẽ thương con nó bằng chang con ruột mình. Hồi đó giờ ai cũng nói nó khùng khùng, tưng tửng nó tức lắm nhưng giờ coi bộ nó thèm được làm người khùng quá. Chẳng biết những người đó nghĩ gì mà họ cười suốt ngày, cái cười ngây ngô như trẻ con, chắc là vui lắm. Nó đâu biết nó đang khùng thật đây nè chứ cần gì mơ ước viễn vông. Thiên hạ mà biết ra chuyện này thế nào cũng hết luận xanh dờn: con đó điên thật rồi. Vì có ai tỉnh mà lại âm thầm cưới vợ cho chồng mình đâu. Lại là người chồng người ta mơ cũng chẳng được chứ có phải thứ bá vơ cù bơ cù bấc gì đâu nè. Vậy đó mà con Năm làm cái một hay ghê. Còn những lần nó chết lên chết xuống cho khoảnh khắc kết thúc vở diễn, cũng là lúc hạ màn đời mình, một cuộc đời buồn tênh, thì nó có ai hay, ai hiểu. Với nó, để lại đứa còn là đã hết tất cả, mất tất cả. Rồi đây, nó sẽ lưu lạc về đâu trên con đường định mệnh phía trước chằng biết. Cái đó người ta gọi là hy sinh phải không? Xuyên thảng thốt nghe từng lời nhỏ Tím kể. Lòng nặng như đeo đá. Có ai ngờ cái đứa sáng nắng chiều mưa như con Năm cũng biết làm người ta thắt lòng thắt dạ. Tự nhiên Xuyên thấy mình nhỏ bé quá, Đực em mờ nhạt quá, cả mối tình sông cạn đá mòn ngần ấy năm giờ sao cũng lẹt đẹt, èo uột đến lạ. Té ra hết thảy chỉ là con số không tròn trĩnh. Sao kỳ vậy ta? Xuyên nghe bùi ngùi chẳng biết vì thương người hay thương mình! Mà ai cũng đáng thương đó thôi.

Ngày vẫn trôi, mọi thứ vẫn nguyên xi vậy. Má con Năm  ra vào chắc lưỡi “sao con nhỏ đi biệt không thấy về”. Xóm giềng thở dài “ai mà ngờ, Xuyên không kể thì ai mà ngờ… tội con bé Năm… ừ, mà tội cả Đực em, cả Xuyên chớ riêng gì ai”. Thời gian vô tình cứ nhuộm thắm lời thề năm cũ. Chẳng ai nói gì mà sao nghe đau quá vậy cà…?

                                                                                                               TUẤN NGỌC DU 

Nguồn: Tổng Hợp

Tin mới trong ngày