phunu8_news_0.png

You are here

03/06/2015 - 18:28

Phụ Nữ 8 Đem nước mùa xưa tắm cho hoa 2

Hoa Nhi thích nhất là được làm trà sen với ông Cố!
Làm trà sen có cái thanh tao, thú vị riêng của nó. Hương sen không u hoài như hoa cúc, không phiêu dật như hoa mai, càng không phô trương như hoa lài, hoa sói.
Gió thoảng hương sen, không gian nhẹ dường tơ, thanh thản tựa tiếng chuông chùa âm ba trong làn sương sớm.
Mọi phiền muộn có thể tan biến trong ngọn gió thơm sen, bao phiền não như sương tan trên đầu ngọn cỏ.
Mai trang đã vào mùa sen rộ.

____________________________

Cả không gian chìm đắm trong sương thơm. Nàng không chèo xuồng đi hái sen lúc bốn giờ như bác Tần, nhưng nàng không thể bỏ lỡ những buổi lấy gạo sen lúc bảy giờ sáng với ông Cố.

Bình minh gõ nhẹ vào song cửa, tiếng chim sẻ chim chíp bên máng xối dưới mái ngói rêu phong thật bình an. Cả sạp gỗ chất đầy cả hơn chục rổ lớn chất vun những bông sen hàm tiếu đã được ngắt sát cuống hoa.
Không gian tịch mịch chỉ có tiếng chim sẻ và mùi sen thấm đẫm vào từng hơi thở.
Mấy vò trà mạn ủ lá chuối khô gần hai năm trong góc khuất của kệ sách đã được bác Tần bê ra đặt ngay chân sạp.
- Năm nay mình làm mấy ký trà sen hả Ông?
- Chắc khoảng mười ký con ạ. Có người quen bên Pháp đặt tám ký rồi.
- Dạ, vậy cũng như năm trước.
Hoa Nhi ngồi xếp bằng trên sạp đối diện với ông rồi đặt một cái tráp gỗ tròn lớn ngay trước mặt. Trên tráp nàng lót lên một cái lá sen tươi thật lớn rồi bắt đầu tách gạo sen.
Bác Tần lại khuân ra một khạp nước lớn để xuống cạnh sạp ngay chỗ Hoa Nhi và Lâm lão ngồi tách gạo sen.
- Nước này dùng làm chi vậy Ông?
- Con tách gạo xong giữ nguyên bông sen như thế nhận vào trong khạp nước này
- Ồ, để làm gì hả Ông?
- Đây là nước mưa đã trữ hai năm, hôm nay ông đem tắm cho bông sen để lấy phần hương còn lưu lại trên cánh hoa. Ngâm một buổi, tối nay vớt bông ra, lọc nước lại thật kỹ rồi trữ đó. Hai ngày nữa nấu Hương Nương tửu con ạ!
- Hương Nương tửu là rượu nền của Hà Hoa tửu phải không Ông?
- Ờ, đúng rồi con.

Phụ Nữ 8 Đem nước mùa xưa tắm cho hoa 3

_________________________

Gạo sen là những túi thơm của nhụy đực, có hình thuôn, trắng ngà như hạt gạo nếp nên được gọi là gạo sen. Mỗi bông sen lớn chỉ có thể tách được khoảng hai gam gạo mà thôi.
- Vì sao năm nay Ông định ướp trà sen chỉ có một ngàn năm trăm bông cho mỗi ký trà thôi hả Ông? Con nhớ năm rồi Ông ướp hai ngàn bông cho một ký lô trà!
- Tùy theo chất lượng gạo sen và thời tiết con ạ! Năm rồi mưa trái mùa, thời tiết thất thường nên bông sen nhỏ, gạo sen ít. Năm nay nắng ấm, không mưa sớm nên bông sen lớn, gạo sen dày, một ngàn rưỡi bông là đủ hương cho một ký trà rồi con!
- Dạ!
Hoa Nhi thoăn thoắt gỡ gạo sen, lá sen trên tráp đã gần đầy gạo thơm trắng muốt. Nàng lấy dây vải túm lá sen để sang một bên đợi làm xong hết hoa sen rồi mới ướp trà một lần, nếu không gói lại e hương sẽ bay đi mất.
Bác Tần đã đem thêm hai khạp nước nữa ra ngâm hoa.
- Nước này mai con lấy một ít pha trà sen nghen ông Cố!
- Như vậy là nhứt rồi! Nước hương sen chế trà hoa sen. Thật là hay! Tự nhiên ông nhớ hai câu viết về trà rất hay.
” Tảo lai Trúc diệp phanh Trà diệp
Phách toái Tùng căn chữ Trà căn”
- Nghĩa là sao hả Ông?
- Quét lá Trúc, nấu trà lá Trúc
Chặt rễ Tùng, đun trà rễ Tùng.
Chữ Trà của người Việt Nam mình bao la như vậy đó con! Phàm cây hay hoa, lá, rễ, trái gì mà có thể phơi khô hoặc sao, sấy để nấu nước uống giải khát hoặc uống cả ngày thay nước để trị bệnh thì được gọi là “Trà”. Không nhất thiết phải là Ô Long, Tuyết Shan... mới được gọi là Trà con ạ!
- Nghệ thuật ẩm thực và y thuật của mình phong phú và tinh tế quá phải không Ông!
- Ờ, ngay cả cây sen, con cũng biết rồi đó. Lá sen xắt nhuyễn phơi khô được gọi là Hà Diệp trà, tua nhụy sen phơi khô thì được gọi là Liên Tu trà, cánh bông sen trắng phơi khô nấu nước uống trị ho thì được gọi là Bạch Liên biện trà....
- Con thấy trái Khổ qua xắt nhỏ phơi khô được gọi là Trà Khổ qua Ông ạ. Rồi nào là Trà Ôỉ, Trà Nhàu, Trà Cỏ ngọt, Trà Nhân Trần...
- Ừ, nhiều lắm!

Phụ Nữ 8 Đem nước mùa xưa tắm cho hoa 4

_______________________

Mãi nói chuyện mà hai ông cháu đã gỡ xong hết gạo sen lúc nào không hay. Bác Tần dùng mấy cái sàn thưa đậy ba khạp nước lại rồi bưng hai vò trà lên để giữa sạp.
Hoa Nhi lau lại cái tráp gỗ thật cẩn thận. Tráp này năm nào cũng dành riêng để ướp trà sen nên nền gỗ phảng phất hương thơm khe khẽ.
Nàng nhẹ nhàng bốc từng nắm trà trong vò ra rắc vào tráp tạo thành một lớp dày khoảng một phân.
- Mình ủ lá chuối trong vò trà để hai năm chi vậy Ông?
- Trà mạn từ ngoài Bắc chuyển vào chưa thể ướp sen được ngay con ạ, phải ủ mấy lớp lá chuối khô để trà mềm cánh ra, lâu ngày mất đi chất tanin đắng chát. Quá trình đó chậm và rất lâu, phải mất khoảng hai năm. Lá chuối tuy bình thường nhưng không thể thiếu được! Vì sao con biết không?
- Dạ không ông Cố!
- Vì trong lá chuối có rất nhiều chất kháng sinh diệt vi khuẩn, chống nấm mốc... Điều đó giúp cho trà đang ”tu luyện” trong vò không bị hư con ạ!
Người Việt Nam mình biết được tính chất đó của lá chuối nên những người bán hàng ở chợ quê hay gói tôm, cá, thịt bằng lá chuối. Thịt gói lá chuối cả ngày vẫn tươi như mới.
Những thiếu nữ ở nông thôn đến tuổi dậy thì mặt thường nổi mụn thì sáng sớm hay chạy ra bụi chuối sau nhà kiếm lá chuối non còn đọng phấn trắng và sương sớm đem chà lên mặt, mấy ngày sau là da mặt mịn màng không có hạt mụn nào.
- Trời! Hay dữ vậy Ông! Con chưa từng nghe qua!

_______________________

Hoa Nhi rắc một lớp gạo sen lên lớp trà, rồi lại một lớp trà, một lớp gạo sen... cứ như thế đến khi gần đầy tráp. Nàng giấy bản đậy thật chặt lên trên rồi đậy nắp tráp lại.
- Ủ đến chiều mai rồi sấy nghe con!
- Dạ!
______________________

Bác Tần đã dùng giấy dó trắng dán thành nhiều bao nhỏ độ hai ngón tay. 
Hoa Nhi và Lâm lão khui tráp trà sen ra dùng muỗng nhỏ múc đổ vào mỗi túi giấy hai muỗng đoạn se túi giấy lại thật kỹ rồi để sang bên.
Làm thế miệt mài gần cả tiếng mới xong.
Bác Tần lãnh phần sao trà. Giữa sân bác đã nhóm một bếp than cháy đỏ, trên bếp than là một chảo đồng lớn chứa gần đầy nước nấu sôi sùng sục. Trên mặt nước thả một thau đồng mỏng đang trôi qua trôi lại theo nhịp nước sôi.
Lâm lão mang tất cả những túi giấy chứa trà cho vào thau đồng rồi ngồi nhìn bác Tần dùng tay không đảo các túi giấy thật đều trong thau.
- Sao phải cách thủy thế này hả Ông?
- Cách thủy là để trà không áp lửa quá mà bị khét , túi giấy mỏng là để giữ mùi sen không bị bay đi mà từng phút, từng phút trà càng khô sẽ càng hút hết hương sen. Sao trà sen khó nhất là làm sao trà đã thành phẩm phải thật thơm, thật đẹp, không gãy cánh, không khét lửa. Khi pha ra phải giữ được màu xanh của trà, mùi thơm tự nhiên của sen.
Để hoàn thành một ký lô trà sen phải lặp đi lặp lại các quá trình từ lấy gạo, ướp trà, vô bao, sấy lửa.... như thế năm lần thì mới xong!
- Như vậy cũng xứng đáng Ông ạ. Vì trà sen là quý nhất trong tất cả các loại trà ướp hương của Việt Nam mình mà Ông!

_________________________

Hoa Nhi vớt hết hoa sen từ trong mấy khạp nước ra. 
Nước thơm lừng, thơm như hoa sen vẫn đang tiếp tục nở trong ấy. Khạp nước hầu như không có cặn vì hoa vẫn tươi chưa héo, chưa rụng cánh nào nên bác Tần đậy lại mà không lọc.
Nước năm trước, tắm hoa năm nay
Hoa dẫu tàn, hương vẫn còn lưu lại
Có mà Không
Không mà Có
Nước vô Hình Tướng
Chảy qua bàn tay.

Viên Trân

( TRÀ SEN VIỆT NAM - Trích trong TRÀ - TỬU- THỦY - HƯƠNG)

Các bài viết cùng nội dung (bấm vào tên bài viết để xem):

- Sen Trời Nam

- Trà Sen Thơm Sen Sớm

- Trà lá sen ( hà diệp trà)

- Món ăn sen

- Uống chén trà sen kể chuyện cũ

Tin mới trong ngày