phunu8_news_0.png

You are here

06/11/2018 - 17:25

Đừng hài lòng ngồi chờ xem điều gì sẽ xảy ra mà phải quyết định làm cho những điều đúng phải đến _ Peter Marshall

Hồi ức của Brooke Harrison, 9 tuổi

Lúc tôi lên 6, cô em họ 5 tuổi Juliana bị bệnh. Khi tôi và anh trai đang xem TV trong phòng khách thì mẹ đến và báo cho anh em tôi tin buồn này. Lúc ấy, thật sự tôi không chắc mình đã hiểu hai chữ “ung thư”, nhưng cũng lờ mờ biết đó là điều không hay. Sự lo lắng và những giọt nước mắt hiện rõ trên khuôn mặt bố mẹ, và chỉ chừng đó thôi cũng đủ làm tôi bật tiếng khóc theo.

Tôi hỏi mẹ, “Juliana bị gì thế mẹ? Ung thư là gì?”. Mẹ cho biết bác sĩ chẩn đoán Juliana bị bạch cầu, một căn bệnh ung thư máu và xương. Tôi và anh trai sợ lắm, thậm chí chúng tôi cũng không biết nghĩ thế nào nữa.

Khi cả nhà đến bệnh viện, Juliana nằm trên giường, chung quanh lủng lẳng ống dây và đủ thứ dính vào người, trông thật đáng sợ.

phunu8-ung-thu-va-cuon-sach-nau-an-hinh-anh 4

Vẫn tiếp tục được điều trị nhưng dường như Juliana ngày càng yếu. Mỗi lần tôi ghé thăm, Juliana lại khác hơn trước. Những loại thuốc Juliana uống càng khiến nó tăng cân thấy rõ, còn mái tóc dài mượt mà hầu như đã rụng gần hết. Tôi không thể hiểu được bác sỹ đang làm gì, xem chừng họ đang khiến con em tôi thêm tồi tệ hơn chứ chẳng thấy khá chút nào.

Gặp cô em họ trong hoàn cảnh quá đỗi đau khổ như thế khiến tim tôi như thắt lại. Cần phải làm một điều gì đó. Tôi biết mình muốn giúp em khỏi bệnh nhanh hơn, nhưng chỉ là một đứa bé 6 tuổi, tôi làm được gì bây giờ ngoài ý nghĩ là phải làm gì đó để giúp Juliana.

Một đêm, sau khi chúng tôi đến thăm Juliana trở về. Trên đường về nhà, tôi không thể nào ngăn được những ý nghĩ về nó cứ lởn vởn trong óc. Bệnh viện có lẽ là nơi thật  lạnh lẽo, thật sợ hãi. Tôi tưởng tượng, Juliana phải cảm thấy cô đơn đến cỡ nào khi phải nằm một mình suốt đêm ở đó. Về đến nhà, ngồi ở chiếc bàn trong phòng bếp. Những đêm khác tôi thường bắt đầu làm các công việc theo sở thích riêng, đó là viết truyện và vẽ tranh. Còn đêm nay tôi chỉ nghĩ về Juliana. Giá mà  bán được những bức vẽ. Được không nhỉ! Tôi sẽ trả tiền cho bác sĩ để giúp Juliana bình phục nhanh hơn, và ra khỏi cái bệnh viện lạnh lẽo ấy.

Khi nghe tôi thổ lộ ý này cả bố lẫn mẹ đều rất tán đồng và cho đó là một ý tưởng tuyệt vời. Chúng tôi còn đi đến một dự kiến thậm chí hay hơn nữa. Đó là, cả nhà sẽ thực hiện một quyển sách dạy nấu ăn. Thực sự ngoài việc viết lách và vẽ tranh, tôi cũng rất thích nấu nướng. Quyển sách này sẽ là một sự kết hợp của tất cả những tài vặt ấy.

phunu8-ung-thu-va-cuon-sach-nau-an-hinh-anh 6

Hôm sau tôi bắt tay vào việc ngay. Tôi đề nghị tất cả những thành viên gia đình, bạn bè và người thân gửi đến cho tôi công thức các món ăn họ ưa thích. Thật ngạc nhiên làm sao! Mọi người đều góp tay giúp tôi thực hiện. Mẹ thì sắp xếp mọi thứ, bà ngoại đánh máy các công thức theo thực đơn trong khi tôi hí hoáy vẽ, minh họa theo từng phần quyển sách. Ý tưởng về một quyển sách nhỏ của tôi đã nhanh chóng vượt xa ngoài dự kiến. Quyển sách lên đến hơn 100 trang.

Câu lạc bộ trượt băng địa phương đã mua số sách của lần xuất bản đầu tiên. Ngay trong tuần lễ đầu chúng tôi đã bán được 300 quyển. Tôi không thể tin lại được hưởng ứng nhiệt tình như thế. Thật là một cảm giác sung sướng mà tôi chưa từng có được.

Giờ đây, quyển sách tựa đề “Nấu ăn trong bếp của Brooke” đã được in đến lần thứ 4. Và, do có nhiều người yêu cầu, tôi lại bắt tay vào một quyển sách dạy nấu ăn thứ 2. Mong ước giúp đỡ cô em họ cuối cùng đã giúp được cho nhiều người. Tất cả số tiền bán sách tôi tặng hết cho Quỹ nghiên cứu bệnh bạch cầu Canada. Tôi cũng may mắn gặp gỡ nhiều bệnh nhân bạch cầu được cứu sống, và chia sẻ với tôi những câu chuyện của họ. Nghe chuyện họ kể tôi cảm thấy mình trở nên quan trọng và cảm thấy việc mình làm đầy ý nghĩa.

phunu8-ung-thu-va-cuon-sach-nau-an-hinh-anh 5

Juliana giờ đây đã 8 tuổi. Tôi thường nhớ lại những giờ phút hai chị em ngồi trên giường bệnh viện kết hàng cây số dây chuyền giấy để giết thời gian. Chúng tôi đã trang hoàng gần kín các phòng bệnh viện lạnh lẽo ấy. Điều vui nhất là Juliana đã nói, tôi là người bạn thân nhất và cũng là người chị họ thân thiết nhất.

Giờ đây Juliana đã hoàn toàn bình phục, ngay cả tôi cũng thế. Sự đau lòng mà tôi đã cảm thấy khi nhìn Juliana trên giường bệnh chính là một phần trong tình yêu thương của tôi dành cho gia đình. Tôi vui sướng không chỉ vì đã có thể chữa lành vết thương gây đau đớn cho chính ngôi nhà nhỏ của chúng tôi, mà còn vì đã góp tay giúp cho những gia đình khác đối phó với những gì xảy ra nữa. Tôi nghĩ  cuộc sống cũng chẳng khác gì một món ăn được pha trộn hoàn hảo các nguyên liệu – cân bằng giữa tình yêu và hành vi, làm thế giới tươi đẹp hơn.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

 

Tin mới trong ngày