phunu8_news_0.png

You are here

31/05/2018 - 10:07

Tôi đã chuẩn bị sẵn cho mình một sinh nhật đầy thất vọng vì cảm thấy mình không xứng đáng với thứ gì hơn điều đó. Thế thì tôi gặt hái được gì? Sự thất vọng, thế đấy!

Chuyện kể của cô bé Allison Ellis 13 tuổi

Khi sinh nhật thứ mười ba của tôi gần đến, tôi đã không báo với ai về dịp này và cũng không chuẩn bị gì cả.

Mẹ hỏi “Con muốn sinh nhật tổ chức ra sao?”

Tôi đáp “Con không muốn làm gì hết”

“Con có muốn mời bạn bè đến chung vui?”

“Bạn nào ạ?”

Kỳ vọng của tôi dành cho dịp sinh nhật này là rất thấp. Theo cách đó, dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ được bất ngờ thích thú khi thấy có người, dù bực mình hay bình thản, cũng phải quan tâm.

phunu8-muoi-ba-cay-nen-nuoc-mat-va-nu-cuoi-hinh-anh 4

Ở trường, đúng như dự đoán, không ai đề cập đến ngày sinh nhật của tôi trừ những người bạn cũ tôi quen biết từ hồi mẫu giáo. Sự thật có nhớ đúng ngày sinh của tôi họ cũng chẳng kiếm thêm được điểm nào. Ý tôi muốn nói có đứa con gái sành điệu nào lại muốn làm bạn với tôi? Một đứa mặt đầy mụn, răng niềng và tóc qưăn tít.

Ở nhà, buổi tối đến như những buổi tối khác, trừ một khác biệt, có một chiếc bánh g-tô ăn tráng miệng và một vài món quà chờ tôi mở. Hai cô em gái tặng bà chị vài thứ không đáng giá, bộ dụng cụ học sinh, kẹo và thiệp vẽ bằng tay. Mẹ tặng tôi một hộp lớn. Trên tấm thiệp có ghi “Yêu thương từ Bố Mẹ”, nhưng tôi biết bố không nhúng tay chút nào vào chuyện này. Ông có bao giờ đi mua sắm. Sự thực hiếm khi bố có mặt ở nhà. Như hầu hết các buổi tối ông vẫn còn làm việc tại bệnh viện, lo vài ca giải phẫu nào đó hay dăm việc đại loại.

phunu8-muoi-ba-cay-nen-nuoc-mat-va-nu-cuoi-hinh-anh 5

Tôi vói tay lấy chiếc hộp bọc giấy kim màu vàng to tướng. Khi thử lắc tôi biết trong đó có quần áo. Tôi tự nghĩ Cám ơn Chúa.  Có lẽ sinh nhật lần này cũng không đến nỗi “bèo”. Phải đi học ở trường trung khiến tôi rất mất tự tin vào cách ăn mặc nên hy vọng là gói nhỏ này có thể chứa thứ gì đó thần kỳ vừa vặn với tôi. Tôi mở hộp, rút ra một chiếc quần lửng màu quýt và một áo sơ-mi sọc vải cotton cũng màu qúyt. Màu quýt! Thật tởm. Trong đời tôi chưa bao giờ xài thứ gì màu qúyt và ngay bây giờ cũng vẫn vậy. Tôi cười gượng gạo.

“Chà! mẹ”. Một nụ cười sung sướng giả tạo “Cám ơn bố mẹ nhiều lắm”.

Mẹ đã dợm đón lõng ý tôi, bà càu nhàu “Con không thích nó”

Tôi nói dối “Không, con thích chứ. Con thực sự thích bộ đồ”.

Nhưng tôi ghét nó. Chưa bao giờ tôi lại nhận được món quà xấu xí và vô duyên đến thế. Hơn nữa hẳn mẹ cũng phải biết tôi mặc đồ màu quýt không hợp cơ mà.

Bà bắt đầu bực bội, nổi đoá “Con không thích trả đây cho mẹ”.

Lỗ đen lòng tự trọng của tôi bị như bị đào sâu hơn, tôi đốp chát “Vâng, mẹ cứ lấy lại đi. Con không đáng nhận món quà nào cả”.

Nghe vậy mẹ càng nổi tam bành “Đồ đứa con vô ơn. Mày không biết mẹ mày đã làm mọi thứ vì mày ư? Tao phải đi chọn hàng, phải nấu nướng, phải cố gắng làm tất cả cho buổi tối này đặc biệt và đây là cách mày trả ơn mẹ đấy hả?”.

phunu8-muoi-ba-cay-nen-nuoc-mat-va-nu-cuoi-hinh-anh 6

Tôi tròn mắt nhìn bà, không nói câu nào, cứ đợi cho cơn giận của bà dập xuống tôi như một cơn bão. Lũ em gái tôi thấy to chuyện vội rời bàn im lặng, mạnh đứa nào đứa nấy lủi về phòng. Mẹ vẫn tiếp tục gào thét - nào là tôi đã làm hỏng một ngày của bà, nào là chẳng bao giờ tôi biết mở miệng nói một câu cám ơn hay khen những gì bà đã làm, nào là chẳng bao giờ tôi động tay động chân giúp việc nhà, nào là tối nay bị kẹt xe trên cầu và tất cả thái độ của tôi là thế…

“Thế.. thì…lấy…lại.. quà… đi!”. Tôi vừa dằn từng tiếng vừa đầm đìa nước mắt. Những từ thoát ra giữa từng tiếng nấc cụt lẫn tiếng sụt sịt cố “nuốt” mũi dãi thò lò ngược vào họng. Mẹ lúc nào cũng biết đúng cách làm tôi khốn khổ.

Sau khi la hét cho đã, mẹ cắt nửa chiếc bánh thành 5, 6 lát đặt vào đĩa rồi tự pha cho mình một ly cocktail như thói quen. Rồi bà tuyên bố trỏng, chẳng biết định nói với ai “Mẹ vào phòng đây, đừng đứa nào quấy rầy mẹ”.

Tôi cẩn thận gấp chiếc quần và cái áo màu quýt, gói chúng vào giấy và đặt vào bên trong chiếc hộp màu vàng kim loại “Đấy”, tôi cũng nói trống không “Một sinh nhật bị phá hỏng hoàn hảo. Đúng như đã mong đợi”.

phunu8-muoi-ba-cay-nen-nuoc-mat-va-nu-cuoi-hinh-anh 7

Sáng hôm sau, cái hộp màu vàng có bộ quần áo màu quýt được gấp cẩn thận bên trong vẫn còn nằm trên bàn bếp. Khi tôi làm cho mình một chén sữa cháo mạch, trông chiếc hộp nằm chơ vơ bỗng thấy thật lố bịch, rồi nhớ lại hành động tôi làm đêm trước tôi lại càng thấy mình lố bịch hơn. Tôi cho quay lại hình ảnh những sự kiện đáng tiếc tối qua trong đầu. Khốn khổ hoàn toàn do tôi gây ra. Tôi đã chuẩn bị sẵn cho mình một sinh nhật đầy thất vọng vì cảm thấy mình không xứng đáng với thứ gì hơn điều đó. Thế thì tôi gặt hái được gì? Sự thất vọng, thế đấy.

Tôi tháo lớp giấy bọc chiếc hộp, lấy ra bộ quần áo màu quýt. Tôi nghĩ mình có thể mặc chiếc quần này với cái áo đen có sẵn và diện chung chiếc áo này với quần jeans. Có ai bắt tôi phải mặc cả bộ màu quýt đâu. Sau khi nghĩ đã thông, tôi nhận ra món quà hoàn toàn có thể cứu vớt được, và thấy vui hơn nhiều sau từng ấy sự cố đã xảy ra.

Mẹ từ lầu xuống bếp. Bà vẫn còn mặc áo ngủ, khuôn mặt hơi sưng. Bà nhìn tôi, rồi nhìn bộ quần áo và tô cháo mạch trên bàn, ngập ngừng “Mẹ xin lỗi chuyện hôm qua, cưng à”.

Tôi nói “Con cũng xin lỗi mẹ”.

“Chúng ta bắt đầu với một ngày sinh nhật chứ?” Hai mẹ con cùng thốt lên và cùng cười xoà.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày