phunu8_news_0.png

You are here

Bài dự thi “Viết về người phụ nữ tôi yêu”
13/10/2015 - 15:50

Mẹ ơi, cảm ơn mẹ vì tất cả những điều vụn vặt mẹ đã vô tư trao cho con và cho cuộc đời này… dù mẹ không hoàn hảo tinh tươm như bao trái tim khác, nhưng con cần, con rất cần trái tim ấy trọn một cuộc đời.

Năm hết tết đến rồi, ai ai cũng hối hả quay về với tổ ấm của mình, chăm lo cho những người mình thương yêu nhất. Tôi cũng không ngoại lệ, những ngày này tuy tất bật với vô vàn công việc không tên, nhưng cũng cố chen chúc đi sắm cho con bộ quần áo mới, cho chồng cái áo tinh tươm, cho ngôi nhà vài chậu hoa cho ngày xuân thêm rực rỡ. À mua cho mẹ chồng cái hũ mắm tôm chua này, vì mẹ rất thích. Mua cho bố chồng hộp trà BắcThái Nguyên này, nhớ lần trước bố cứ xuýt xoa khen mãi. Mua cho ba mình cái dây nịt mới, hôm kia mình thấy dây nịt cũ da boong ra từng mảng rồi. À mua cho mẹ mình cái gì nhỉ? Mà thôi, mình về biếu mẹ ít tiền mẹ muốn mua gì thì mua. Mẹ với con gái mà, bầy vẽ làm gì cho mệt, mua không đúng ý lại bị  mẹ la.

Ảnh minh họa

Đó là một trong những ví dụ trong vô số những ví dụ nho nhỏ trong con, khi con nghĩ và muốn làm cho mẹ. Nhưng lần nào cũng vậy con đều có những lý do mà theo con đó là những lý do đều rất chính đáng, để con có thể chần chừ không làm và có thể mãi mãi không bao giờ làm được cho mẹ như con đã nghĩ và đã làm cho hết thẩy mọi người mà con đã thương yêu. Với con đó là bài học bao dung giản đơn nhất con học ở mẹ . Ai đó cũng có thể nói, đó chỉ  là đức tính chung nhất của hết thẩy những người mẹ dành cho con cái của mình trên thế gian này. Nhưng mấy ai có thể làm tốt như mẹ đã làm với con. Con có con rồi nên con hiểu, vì thương con nên mình dễ có tính ích kỷ mà đã len lỏi những hạt mầm ích kỷ rồi thì mấy ai muốn chia sẻ trọn vẹn yêu thương.

Hôm qua, nhà Bác Hai cúng tất niên, nhìn các dì nấu nướng bày biện các món ăn trong thật hấp dẫn và đẹp mắt. Con cứ loay hoay chạy ra chạy vào cho các dì sai vặt, đã thế còn bị chê “có chồng có con rồi mà không biết làm cái gì hết làm sao mà về nhà chồng cúng kiếng đây”. Con đã  ấm ức thầm trách, giá mà mẹ cũng khéo léo giỏi giang như các dì có thể tự tay chỉ bảo con nấu nướng bày biện cho ra hồn thì hôm nay đâu đến nỗi con phải ê cả mặt như thế này. Nhưng có lẽ hôm qua, điều làm con xấu hổ hơn cả đó là việc mẹ xắn cao tay áo, ngồi lọt thỏm ở phía nhà sau rửa bát đĩa xoành xoạch. Công việc đó đã có các em các cháu làm rồi, dù gì đi nữa mẹ cũng là chị lớn cơ mà, làm như thế thì ai coi ra gì, con đã thầm nghĩ.

Nhà trên bác Hai đang rót nước mời khách,thì mẹ cũng có thể lấy ấm pha trà hay làm những việc na ná khác cũng được ngoài việc rửa chén bát. Con  thấy không “vui lòng” nên chạy xuống nói nhỏ với mẹ những ý nghĩ đấy. Mẹ không nghe, trái lại còn mắng yêu: “Mày cứ suy nghĩ to tát làm gì cho khổ hả con, mẹ không làm những việc khéo léo như các dì thì mẹ phải làm những việc đơn giản hơn thế này chứ”. Rồi mẹ vô tư hát véo von “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ giành phần ai”. Ừ nhỉ lúc này con mới nhận ra thêm một chân lý hết sức giản đơn nơi mẹ. Không có công việc cao thấp, chỉ có những suy nghĩ hết sức thấp mà thôi. Và có lẽ, đâu đó trong mẹ con mãi mãi “có lớn mà chả có khôn”.

Cuối năm tất niên cưới hỏi la liệt, chồng con lại có dịp đi la cà nhậu nhẹt hơn. Ở nhà con nhỏ không ai chăm, công việc nhà cửa cứ rối mù lên. Nhiều khi ức chế quá con đâm ra cáu gắt, đụng đâu nhăn đó, trách gần trách xa, chồng con không nhịn được thế là cãi nhau. Mẹ nghe được, nhẹ nhàng phân tích cho con thấy cái nào đúng và cái nào chưa đúng ở hai vợ chồng và mẹ truyền cho con một “Kinh nghiệm xương máu” bí quyết giữ chồng bao năm nay của riêng mẹ đó là “Hãy biết khóc…” càng nghĩ con càng thấy những lời mẹ nói là đúng, vì trước giờ con chưa bao giờ khóc trước mặt chồng mình vì với con đó là hèn, là yếu đuối là một điều tưởng dễ mà khó vô cùng. Con luôn kiêu hãnh trước anh ấy, luôn thấy những việc mình làm là đúng thì việc gì phải khóc lóc cơ chứ. Nhưng với mẹ, hãy khóc và khóc khi cần thiết đó là một điều cực kỳ quan trọng. Khi đó, người phụ nữ thấy mình nhỏ bé, cần một bờ vai vững chắc để dựa vào. Để người đàn ông thấy mình to lớn cần phải che chở, bảo bọc cho người phụ nữ của riêng mình. Đừng để họ phải đau phải khổ và rơi những giọt nước mắt mặn như muối mà mỗi lần nhìn thấy họ sợ, sợ phải đau… đau đến quặn cả lòng. Nhưng có lẽ, quan trọng nhất từ những giọt nước mắt ấy mà người đàn ông sẽ nhận ra đâu là trách nhiệm của một người chồng, người cha, biết thông cảm thấu hiểu và sẻ chia hơn. Từ đó cuộc sống gia đình mới tốt đẹp được.

Mẹ ơi, cảm ơn mẹ vì tất cả những điều vụn vặt mẹ đã vô tư trao cho con và cho cuộc đời này… dù mẹ không hoàn hảo tinh tươm như bao trái tim khác, nhưng con cần, con rất cần trái tim ấy trọn một cuộc đời.

Võ Hà Thanh Nhi (vohathanhi@gmail.com)

 

Nguồn: Bài dự thi “Viết về người phụ nữ tôi yêu”

Tin mới trong ngày