phunu8_news_0.png

You are here

Mẹ, con, đôi tim chùng nhịp

07/12/2017 - 06:53

Cuộc sống thú vị đáng sống biết bao khi ai cũng gắng làm được một nửa những gì họ mong người khác làm. William J.H.Boetcker

Khi một giây phút thoáng chốc nào đó tôi không nghĩ đến mẹ, mà có ai hay điều gì đó bất chợt gợi cho tôi nhớ đến bà, tôi đều thấy mẹ y như hình ảnh tôi nhìn bà hồi tôi mới mười tuổi. Vẫn là bóng dáng đang lùi lũi trên phố về nhà, mặc áo bành sọc carô, hay tay hai xách đồ ăn. Tôi đứng trong phòng khách ngắm mẹ qua ô kính cửa sổ và khi mẹ đến gần trông rõ mặt, tôi mới nhảy bổ ra khỏi nhà đón mẹ. Bà cười đáp trả khiến tim tôi lâng lâng. Có lúc tôi đỡ giỏ cho mẹ, có khi bà không để tôi giúp. Dù giúp được mẹ hay không tôi vẫn quàng vào khuỷu tay mẹ đang khuỳnh, và hai mẹ con cùng đi nốt bên nhau vài bước còn lại vào nhà.

phunu8-me-con-doi-tim-chung-nhip-hinh-anh 4

Hình ảnh ấy bao giờ cũng chiếm hồn tôi thật nhanh, vì nó biểu lộ đúng bản chất của mối liên hệ mẹ con chúng tôi: cả hai bên nhau, cùng vượt qua mọi khó khăn trở ngại cuộc sống dành cho một người đàn bà bị chồng bỏ phải một mình nuôi đứa con duy nhất.

Trong kho ký ức của tôi vẫn là những nhúm hình ảnh sáng lấp lánh. Nhà tôi nằm ngay cạnh một khúc cua, nên cứ khi bắt đầu về đến cách góc phố chừng nửa dặm là đã thấy ánh đèn hắt ra từ cửa sổ nhà. Đàng sau ánh đèn đó tôi biết mẹ đang lúi húi trong bếp, hay những năm sau này, ngồi đợi tiếng chân tôi trên bậc cửa trong chiếc ghế bành rộng.

Lúc ấy sẽ luôn luôn là những nụ cười trao nhau, khoảnh khắc chia sẻ niềm vui với người đàn bà đã là bậc sinh thành, là người bạn thân và là kẻ đồng hành đời tôi.

Tôi vẫn nhớ dáng đậm người của mẹ cong xuống bên chiếc xẻng hay cán cào trong sân vườn nhà. Đám đất của bà không phải để dành cho những luống rau mọc mầm hay hoa hé nụ. Bà là người thích vừa cắt cỏ vừa xén cành, cào rồi hốt những bao to chất đầy lá cây sáng màu kéo lê trên mông. Mùa hè tôi từng có lần thấy mẹ hạ cả một cây thông cao hai mét rưỡi bằng một chiếc cưa xả thịt, vì chỉ loại cưa nhỏ ấy mới vừa tay bà.

Hồi đầu, tôi chỉ có nhiệm vụ giữ miệng bao cho mẹ dồn lá. Hai mẹ con cắm cúi làm việc bên nhau. Về sau công việc ấy là phần tôi làm, rồi nó được chuyển cho người làm công. Thế nhưng bà vẫn thích “kiểm tra cơ ngơi của mình”, kiểu nói bà thường tự hào: tỉa bớt một cành cây chỗ này, nhặt vài mảnh giấy rác chỗ kia, để mặc tôi được chuồi bàn tay dưới cánh bà giúp giữ thăng bằng. Thế rồi ngay cả việc ấy bà cũng không còn làm được nữa.

phunu8-me-con-doi-tim-chung-nhip-hinh-anh 5

Và thời gian năm tháng cứ qua với cả hai mẹ con. Những lễ Giáng Sinh với cây thông Noel mỗi năm mỗi nhỏ lại rồi biến mất, chỉ còn độc 2 thiên thần mặc áo nhung đỏ làm dấu hiệu báo cho biết mùa Đêm thánh lại về. Những dịp sinh nhật chiếc bánh cũng giảm dần kích cỡ, chỉ còn đếm được những tấm thiệp chứa càng ngày càng nhiều câu tình cảm lẫn cay đắng ngọt bùi.

Có lúc chúng tôi đã tưởng tượng tôi sống một đời hoàn toàn khác mẹ, một cuộc sống đầy những vinh quang để bà được chia sẻ. Hiếm có được như vậy. Thế nhưng, khi tâm hồn gánh nhiều đau khổ, nó lại chẳng thành vấn đề nữa vì đã có mẹ ghé vai. Chúng tôi những tưởng bà sẽ đến thăm tôi ở một ngôi nhà khác, thành phố khác, thế giới khác. Những nghĩ rằng mình sẽ vào tuổi trung niên mà vẫn còn được bà bên cạnh, và hoá ra lại thật, tôi không hề hối tiếc. Mẹ đã cho tôi tiếng cười, sự khôn ngoan và tình yêu vô biên.

Mẹ đã già, và thường ngay lúc tinh mơ trước bình minh tôi chợt thức chăm chú nhìn mẹ xem bà có còn thở, khép kín vòng luân hoàn cùng quan tâm đến nhau mà bà đã khởi động thực hiện từ hồi tôi mới sinh hay không.

Đôi khi hai mẹ con ngồi bên nhau đến tận khuya, cùng đọc sách hay cùng xem phim. Mỗi lúc ngước nhìn mẹ đắm chìm trong câu chuyện hay yên lặng ngủ gà ngủ gật, tôi bỗng nghĩ, thế là đã đủ.  

Giờ đây bà đã phải rời xa nhà. Bỗng nhiên tôi trở thành ngôi nhà duy nhất của mẹ. Bà đến đâu tôi ở đó, ngồi cạnh bà. Tôi nhìn đôi tay nhăn nheo nắm chặt tay tôi khi bà ngủ và cuối cùng tôi chỉ nói được “Chưa đủ, chưa đủ cho mẹ.”

phunu8-me-con-doi-tim-chung-nhip-hinh-anh 6

Bà thường đùa về tình cảm hai mẹ con “Đôi tim cùng hoà một nhịp, cắt một, con tim kia sẽ chảy máu”. Tuy nhiên cuối cùng cũng phải có một mảnh ra đi không có mảnh kia.

Tôi thích mơ tưởng đến một cuộc sống đời sau, dù không xác tín lắm vào niềm an ủi cuộc sống ấy mang lại. Tuy nhiên tôi vẫn nghĩ tình yêu bao la đến thế, có sức mạnh vô biên đến thế hẳn phải có một nơi chứa để đổ về. Tôi thích những câu chuyện kể, ước được đi xuyên qua con đường hầm dẫn vào vùng ánh sáng trắng để gặp mặt người thân yêu ở “đầu bên kia”.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn như nó đang có. Ngay tôi cũng không chắc mẹ có phải là người ra đi trước. Có lẽ rồi tôi sẽ tiếp bước ngay sau vì sẽ quỵ ngã do không chịu nổi gánh nặng mất mát đã được dự đoán trước.

Dù chuyện gì xảy ra, tôi hy vọng chuyện là có thực: rằng chúng tôi sẽ gặp lại nhau. Nếu được vậy tôi biết hai mẹ con sẽ lại đón nhau bằng nụ cười như đã từng làm cả đời trước đây khi tôi còn nhỏ, lúc bà còn trẻ tràn trề ước vọng. Đôi con tim sẽ lại chùng nhịp và mẹ con cùng tiếp bước đoạn đường còn lại bên nhau.

Khăn Choàng Xanh

(Theo Pam Robbins)