phunu8_news_0.png

You are here

06/06/2018 - 08:19

Tựa mặt trời làm tan băng, lòng tốt cũng khiến sự hiểu lầm, nghi ngờ và thù hận bốc hơi.

Chuyện kể của cô bé học sinh cấp hai Janalea Jeppson

“Nó có đi theo không?” giọng tôi run rẩy đứt quãng. Tôi không dám nhìn lại đằng sau. Kayleen, chị tôi, quay lại nhìn phía cổng trường. Lũ học trò lớp bảy, tám đang xô đẩy nhau tuốn về phía xe đưa đón hay toả ra các vệ đường hối hả về nhà xem buổi TV tối hay làm bài tập.

Chị thì thào “Không có, nhưng nếu chúng mình rảo chân nhanh con đó sẽ không theo kịp đâu. Chị đoán nó còn đợi em bên ngoài cửa phòng thể dục”.

Tôi rảo bước nhanh hơn, đầu cúi xuống, nước mắt đã rưng rưng và rãi mũi bắt đầu muốn lòng thòng. Ngực tim đập phập phồng, bụng sợ đến thắt cả lại.

phunu8-long-tot-van-manh-hon-hinh-anh 4

Có lẽ bạn sẽ tự hỏi “Nó” là ai? Tên con bé là Sabrina, một đứa hay bắt nạt. Tôi với nó cùng học giờ thể dục, oái oăm là tôi lại không phải tay chơi thể thao giỏi! Tôi chạy không nhanh, sợ bóng táng vào đầu nên lúc nào cũng chỉ là “vịt mồi” chứ không thuộc chân bắt bóng.

Giờ thể dục hôm đó chúng tôi chơi bóng đá. Không chỉ vụng về tôi còn làm cho Sabrina nổi điên lên- điều đó dễ hiểu vì nó cùng đội với tôi, và đội tôi thua. Thế là trong phòng tắm nó nghiến răng dọa “Sau giờ học mày biết tay, khôn hồn thì đừng để tao bắt gặp”

Đâu cần đợi đến sau giờ lớp, ngay lúc ấy tôi đã muốn nó biến mất khỏi mặt đất này luôn đi.

Vừa tan lớp, tôi lẻn vào lối dành cho thày cô chạy một mạch về tủ khoá nơi chị Kayleen đang đợi rồi cùng về với nhau.

Thấy ánh mắt dớn dác hốt hoảng của em, chị tôi hỏi “Em sao vậy?”. Tôi nghẹn ngào “Sabrina. Tụi em thua trận đấu bóng đá giờ thể dục. Nó ở đội em”

Kayleen nghe vậy đã hiểu, chị vỗ vào lưng tôi nói “Ừ thôi. Chị em mình về theo đường Bảy phía nam chứ đừng đi hướng lộ Harrison. Sabrina nó không đoán được đâu”,

phunu8-long-tot-van-manh-hon-hinh-anh 5

Kayleen và tôi sống ngay dưới ngọn đồi cách trường trung Clayton khoảng một dặm. Sabrine ở đâu đó vào khoảng giữa. Ngay từ ngày đầu nhập học con bé đã lẽo đẽo theo sau chúng tôi cả đoạn đường, nghêu ngao chọc ghẹo gây sự. Tôi không hiểu mình đã gây ra chuyện gì với con bé. Sao nó không biết tôi rất dở các môn thể thao ngay lúc mới vào học!

Mẹ vẫn thường bảo tại tôi ít nói, ngại va chạm nên dễ thành mục tiêu cho những đứa ưa bắt nạt làm tới. Tôi cảm thấy như mình thua cuộc! Tuy nhiên tôi vẫn còn có Kayleen! Tôi biết mình lúc nào cũng có thể dựa vào chị. Tôi nghĩ chị là chị tôi, sẽ xem mình là người bảo vệ em. Thực sự chị đã làm như vậy,  luôn nghĩ ra cách giúp tôi tránh được Sabrina hay lũ đàn em thích quấy phá tôi hằng ngày.

Chị Kayleen thở hổn hển “Chậm lại chút! Bộ em tập chạy đấy hả. Khoảng cách khá xa đủ an toàn rồi”

Tôi ngước lên và chị Kayleen để ý thấy tôi có nước mắt. Tôi sụt sịt “Ngày mai làm sao đây chị? Mai nó còn hung hơn”

Kayleen dừng phắt lại giữa đường khiến tôi cũng phải ngừng chân. Tôi quay lại nhìn chị. Chị đứng đó tay chống nạnh, giọng sang sảng như người lớn “Được rồi. Chị nghĩ em phải mách chuyện này cho ai đó”

Tôi lầm bầm “Không được đâu chị. Chỉ tệ hơn thôi”

Ngày hôm sau cũng diễn ra y như vậy. Khi Kayleen và tôi đang đi lên ngọn đồi Harrison dốc tôi vẫn cứ phải nghe chị Kayleen lải nhải “Chị vẫn nghĩ em phải mách nó”

phunu8-long-tot-van-manh-hon-hinh-anh 6

Tôi cứ câm như hến cho đến khi câu chị nói lập lại gần cả 10 lần tôi mới vọt miệng “Mách cái gì? Mách rằng Sabrina ti tiện, hay doạ nạt làm em sợ à? Thực sự nó đã làm gì em đâu! Em nên mách mình là một con bé lớp bảy mập ú kềnh càng không học hành được chỉ vì có nó chung lớp à? Em phải mách gì đây?” Kayleen không trả lời. Chúng tôi im lặng suốt quãng đường còn lại.

Trong phòng học chung, đứa bạn thân nhất của Sabrina chuyền qua tôi một mẩu giấy có viết “Đến giờ ăn trưa mày sẽ phải trả giá cho việc bỏ trốn” Tôi không dám ngước lên nhưng vô tình lại nuốt luôn miếng kẹo chewing gum đang nhai và bị nghẹn khiến  thầy McKonkie phải cho phép tôi ra ngoài uống nước.

Đi xuống hành lang trường, tôi cảm thấy hơi nhẹ nhõm và tự do. Tuy nhiên mẩu giấy vẫn còn làm tôi sợ, tôi chuồn vào phòng vệ sinh nữ ngồi khóc. Khi đã hơi bình tâm, tôi rửa mặt để về lớp không ai nhận ra. Đang đi tôi run bắn lên khi cảm thấy có người theo sau.

Bỗng nhiên ai đó đá rất mạnh vào bụng chân khiến tôi suýt té. Giọng Sabrina the thé “Đồ gà chết nhát”. Tôi không quay lại, cứ rảo nhanh hơn. Tại sao nó không ở trong lớp? Tôi vừa sợ vừa thắc mắc. Định quay lưng tiến về lớp thày McKonkie thì Sabrina chặn tôi lại. Tôi đổi hướng chạy xuống hành lang, trong đầu không hiểu nó sẽ làm gì nhưng suốt ba tháng bị ức hiếp mãi đã khiến đầu óc tôi mụ đi vì sợ.

Sabrina vẫn đuổi theo. Cuối cùng nó cũng bắt kịp và đá tôi một cái nữa vào chân, cố làm tôi ngã. Sợ quá tôi chạy vòng lên cầu thang xoắn dẫn đến khu có các lớp toán và khoa học. Lúc ấy Sabrina sát rạt đằng sau nên khi tôi ngoặt gấp đã khiến nó mất thăng bằng vấp té lăn xuống thang. Tôi đứng đó nhìn nó ngã xuống từng bậc.

phunu8-long-tot-van-manh-hon-hinh-anh 7

Lúc đầu tôi chợt có cái cảm giác chiến thắng và hết lệ thuộc. Đang định quay người bỏ đi tôi để ý thấy con bé không đứng dậy được. Bản năng trỗi dậy khiến bỗng nhiên tôi không còn sợ. Tôi nhảy ba bước xuống thang,  vỗ vai nó hỏi “Cậu cần tớ giúp không?” Khi nó ngước lên tôi biết ngay nó rất đau. Con bé rên rỉ “Tớ không đi được”. Tôi giúp nó đứng thẳng dậy, cho nó dựa vào vai và hai đứa dìu nhau đến phòng y tá.

Sau vụ ấy Sabrina không còn bắt nạt tôi nữa. Cũng chẳng bao giờ chúng tôi thành bạn với nhau, nhưng từ cái khoảnh khắc ở chân cầu thang ấy, tôi biết nó đã phải tôn trọng tôi. Nó vẫn còn ghét phải ở chung đội với tôi vào giờ thể dục nhưng mọi sự đã khác. Đứa bạn thân nhất của nó đôi khi lăm le đe nẹt tôi nhưng Sabrina chỉ lắc đầu và lạnh lùng nói “Kệ nó”.

Và đến nay nó vẫn để tôi yên thật.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày