phunu8_news_0.png

You are here

19/07/2017 - 11:39

Làm mẹ đơn thân ngay từ việc quyết định việc này đã khó. Thế nhưng đôi khi điều gây khó khăn nhất không phải là tiền bạc hay phải sống trong tâm thế chống đối lại thế giới để bảo vệ quan điểm của mình mà là sự thiếu thốn vì… trái tim đang đói.

Mới đây, chị Thu Hà, một người mẹ đơn thân làm báo đồng thời là tác giả của quyển sách “Con nghĩ đi, mẹ không biết” đã có những chia sẻ rất chân thành về điều khó nhất của một người mẹ đơn thân. Bài viết của chị nhận được rất nhiều sự đồng tình từ người cảnh ngộ. Chúng tôi xin trích đăng bài viết thú vị này:

Phu-nu-8-lam-me-don-than-dieu-kho-nhat-la-gi-anh2
Làm mẹ đơn thân: Điều gì khó nhất?

“Điều khó nhất của một người mẹ đơn thân là gì?

Ừ, biết là mẹ phải có tiền và nghề nghiệp, việc đó rất rất quan trọng. Nhưng chưa đủ!

Khó nhất không phải là cái bụng đói. Dạ dày đói không hành hạ bạn bằng một trái tim đói!

Tôi quen làm việc như trâu nên nuôi 2 đứa, trả học phí, cơm áo, nhà cửa, xe cộ... không phải là việc khó nhất. Việc khó nhất là sao cho Xu Sim lớn lên cân bằng và không có cảm giác bất hạnh!

Tôi vẫn nhớ, tháng trước, vừa qua sinh nhật Xu vài ngày thì tới Ngày của Cha. Cả 2 ngày đều vắng ba. Thì tôi bù. Xu Sim vẫn có thể coi tôi là một người cha tốt.

Sếp tôi chat và bảo: “Chị ơi! Em nghĩ thế này nha, chị hãy để mấy thằng tụi em mua quà và tặng cho con bé! Phải là con trai nhé để con bé tin rằng đàn ông vẫn tốt, vẫn biết quan tâm và yêu thương”.

Hôm đó tôi đã vào WC khóc. Hóa ra, quà của tôi, của nhóm bạn gái tôi dành cho Xu thì cũng mới chỉ là của một nửa thế giới.

Và rồi, những lúc như hôm mẹ tôi ốm, tôi cần phải về quê gấp, mới thấy thật như húc đầu vào bức tường. 

Xu Sim không muốn đi ở nhờ. Tôi cũng hiểu tụi nó ở nhà là tiện nhất. Nhưng nơi này quá xa trung tâm, xa anh em họ hàng bạn bè, thật khó có thể nhờ ai tới ngủ cùng tụi nó. Và lịch tham gia các workshop hè thì rắc rối khó nhớ. Tôi không muốn tụi nó bị bỏ học và bị xáo trộn.

Hic hic... đau cả đầu.

Phu-nu-8-lam-me-don-than-dieu-kho-nhat-la-gi-anh4
Tôi muốn che hết lại những thứ đủ đầy để các con không biết mình đang thiếu.

Cho nên, vẫn bảo với các bạn rằng, hãy suy nghĩ thật nhiều trước khi quyết định ly hôn. Dù chồng bạn có thể rất rất tệ, nhưng gửi con cho chồng vẫn yên tâm hơn gửi cho giúp việc hoặc xe ôm hoặc hàng xóm. :(

Rất rất nhiều năm nay, từ khi có Xu Sim, hầu hết mọi cuộc gặp gỡ, họp hành từ 15h-16h chiều trở đi là tôi phải từ chối. Dù cơ hội đó rất tốt, dù là mối quan hệ đó rất quan trọng... nhưng vẫn phải cắn răng, bỏ là bỏ. Vì đó là giờ tôi chuẩn bị đi đón con, giờ nấu ăn chiều, giờ gà lên chuồng, nhất là khi chuồng chỉ có 1 mẹ. Tôi vẫn ráng để Xu Sim ít có cảm giác bơ vơ nhất.

Nếu bạn một mình nuôi 2 đứa, nhìn thì cũng chỉ như một cặp vợ chồng nuôi 4 đứa. Nhưng khác là bạn sẽ không có quyền trợ giúp, bạn không được nghỉ. Và... khác ở cảm giác của con.

Tôi không biết cách nào là đúng. Một mặt, tôi vẫn ráng cho Xu Sim tới chơi ở những gia đình hạnh phúc, vợ chồng con cái chăm sóc, yêu thương nhau. Tôi muốn Xu Sim hiểu rằng trên đời này vẫn có những người đàn ông rất tốt và tình yêu lứa đôi vẫn có thể bền vững.

Nhưng mặt khác tôi lại muốn che hết lại những thứ đủ đầy, để 2 nàng ấy không biết mình đang thiếu.

 Phu-nu-8-lam-me-don-than-dieu-kho-nhat-la-gi-anh
Cô bé 4 tuổi trong ảnh có tên Maelyn được một "đội ngũ" đặc biệt hỗ trợ. Hai người hai bên ôm lấy bé là cha mẹ đẻ của bé, những người đã li thân với nhau, và bên cạnh họ, với chữ "step mom" (mẹ kế) và "step dad" (cha dượng) sau lưng áo là những người bạn tình/đời mới của họ. 

Tôi không muốn Xu Sim nhìn thấy những người bố ngọt ngào và dịu dàng bên con gái họ. Tôi không muốn giật vai con 1 cái và nói rằng nhìn kìa, hạnh phúc thực sự là nó phải như thế kìa.

Hôm ở Úc, lúc nhìn 1 ông bố đạp xe trên triền đồi dọc bờ biển cùng với cô con gái, tôi chụp hình họ mà máy cứ nhòe đi. 

Thỉnh thoảng, có lúc ngồi trong nhà hàng, có lúc đang đi trên đường, không vì chói mắt đâu, nhưng tôi lấy kính đen ra đeo, để không ai biết bụi lại rơi vào mắt.

Đừng vội vã, các bạn ạ. Nhiều khi những cái đang có thì mình lại chẳng nhận ra đâu.

Có một định nghĩa về cảm giác thoải mái, đó là khi mình quên hẳn nó đi, không cảm thấy nó. Như khi tim, gan, thận mình khỏe, mình không nhớ rằng nó đang ở đó và đang làm việc. Khi túi mình đầy tiền, mình không để ý giá nó tăng hay giảm. Khi ở Sài Gòn, khí hậu ôn hòa quanh năm, tôi quên luôn việc theo dõi dự báo thời tiết, tôi không nhớ là có bão.

Tôi gặp nhiều bạn 8x, 9x, cảm thấy không hài lòng là ly hôn.

Ừ, có thể sau ly hôn, cuộc sống riêng của bạn sẽ thoải mái hơn. Nhưng liệu con của bạn có thực sự thoải mái không?

Hôm rồi thấy trên Facebook của anh Trương Anh Ngọc có tấm hình chụp ở 1 sân vận động Mỹ, 5 cái lưng mặc áo cùng team, sát cánh bên nhau, gồm 1 bé con, ngồi vui giữa ba dượng + mẹ đẻ và ba đẻ + mẹ kế.

Phu-nu-8-lam-me-don-than-dieu-kho-nhat-la-gi-anh5
Có lớp học nào dạy chế tạo ra loại thuốc để bố có trách nhiệm với con, sau ly hôn không?

Thực ra việc ấy ở Việt Nam không có nhiều đâu. Tôi nghe hàng trăm trường hợp sau ly hôn ông bố ôm tài sản và hoàn toàn mất tích, để mặc cho một mình mẹ xoay xở và một mình con đương đầu.

Có lớp học nào dạy chế tạo ra loại thuốc để bố có trách nhiệm với con, sau ly hôn không? Bởi vì, chắc chắn là các bé con chưa biết nói rằng: Ba mẹ ơi, con đói trong tim nè. Tim con đang rất đói.”

Trích Facebook chị Thu Hà

Theo Sparkling.vn

Tin mới trong ngày