phunu8_news_0.png

You are here

13/09/2015 - 08:28

Nếu có kiếp sau, tôi vẫn muốn làm đàn bà. Chắc khi đọc bài này, các chị em sẽ ít nhiều không đồng tình. Ai cũng thích nghĩ về mình trước. Nhưng dù bị phản bác, tôi vẫn cứ nói lên suy nghĩ mình. Có thể tư tưởng chủ quan của tôi không hợp với nhiều người. Ai cũng nói thân đàn bà khổ trăm bề, nhưng tôi lại thấy đàn ông muôn phần khổ hơn.

Đàn ông luôn là người phải mang vác việc lớn. Gánh họ nặng nề từ trong gia đình ra đến xã hội. Đàn bà vì lẽ chân yếu tay mềm nên đôi khi lạm dụng điều đó để biến đàn ông trở thành cu li cao cấp. Nào là "anh bê hộ em cái này", "xách giúp em cái kia"... đến "dắt dùm chiếc xe", "lấy cho mấy thứ trên cao"... Rồi thì là sửa từ điện đèn, đường ống, thậm chí móc cống thông cầu... bao nhiêu đó sơ sơ đã thấy khủng khiếp chưa? Các chị chỉ mỗi việc nội trợ, con cái đã rối cả lên. Có bản lĩnh thì diện váy áo mà xênh xang với đời. Chen chân ra xã hội kiếm tiền thuê osin. Vậy là xong. Cớ gì cứ càu nhàu mãi "sao tôi khổ thế này". Chỉ tại đàn bà thích vò mình nhàu nhĩ ấy chứ.

Phụ Nữ 8 Làm đàn ông khó lắm 3

Cơ bản đàn bà không phải chịu áp lực kinh tế gia đình. Chỉ đàn bà nào đã chen lấn với đời để giành từng miếng cơm manh áo mới thấu hiểu nỗi khổ tâm của đàn ông. Khi vừa mở mắt dậy, bài toán thu chi đã chằng chịt con số. Họ phải giải thế nào để con có cơm ngon, vợ có áo đẹp. Những người đàn ông lao động chân tay còn khổ hơn. No ấm luôn là nỗi ám ảnh phải chu toàn mỗi ngày.
Tôi từng ngồi trong những chuyến xe đò nhìn ra, năm bảy anh xe ôm đủ già đủ trẻ ùa đến giật nhau vài người khách nghèo nàn. Gương mặt họ đen nhẻm vì phơi ra nắng gió, bụi bặm, khi thì hừng hực sáng lên, lúc sầm lại thất vọng. Những lúc vậy, tôi lại thấy đàn ông khổ hơn bao giờ hết. Trong tâm trí tôi hiện ra cả một gia đình phía sau lưng họ và tôi đọc được nỗi trăn trở của đàn ông. "Miếng ăn là miếng tồi tàn" nhưng người ta vẫn phải muối mặt giành nhau mỗi ngày. Vì họ là đàn ông. Một người đàn bà đánh vật với cuộc sống, có nghèo một chút, họ cũng được thương cảm. Vậy mà đàn ông dù dang thân sớm tối với trần ai nhưng lỡ thất bại, họ vẫn bị chì chiết là kẻ bất tài vô dụng. Đàn bà còn đòi hỏi công bằng theo lẽ gì nữa đây?

Như luật bất thành văn, trong mỗi cuộc hẹn hò, chị em mặc nhiên cho mình cái quyền chẳng bao giờ móc ví. Ít ai nghĩ sẽ tự trả phần mình hoặc thanh toán cho cả hai. Họ cho đó là bổn phận của đàn ông. Chúng ta thấy có vô lý lắm không? Nếu muốn được tôn trọng, trước tiên hãy khẳng định giá trị tự lập của mình.
Thậm chí khi vào khách sạn với sự đồng thuận của cả hai thì bao giờ đàn ông cũng là người trả tiền phòng dù họ không lên đỉnh một mình. Nếu có vỡ lỡ duyên nợ, đàn ông lại mang tiếng sở khanh, bạc tình. Đàn bà nên nhớ nếu mình không nằm xuống thì chẳng gã đàn ông nào trèo lên được. Quyết định là ở chúng ta. Vậy sao không tự chịu trách nhiệm thay vì cố đổ qua cho đàn ông để tự hạ danh phẩm mình thêm mấy phần? Một người đàn bà kết thúc mối quan hệ trong lặng lẽ luôn đứng ở vị thế cao hơn những hay kẻ lu loa kể lể sau đó. Ai sẽ đáng tôn trọng? Nên lắm phải biến nỗi đau thành một viên ngọc đẹp để không hoài phí những chăm chút, yêu thương một thời. Cái buồn của sự bình thản và kiêu hãnh giá trị biết bao. Đàn bà càng đẹp hơn vào những lúc như thế.

Khi nói sai hay đúng thì trong bất kỳ cuộc cãi vã nào, đàn bà cũng chiếm ưu thế bởi vẻ mềm yếu tội nghiệp. Đàn ông dù có lý lẽ đúng thì khi lên tiếng, họ vẫn bị cho là "thể loại mặc váy, đi hơn thua với chị em phụ nữ". Dù ức nghẹn họng vẫn phải "im lặng là vàng" mới ra đàn ông.

Con cái là thứ tài sản chung, có hùn vốn hẳn hoi, vậy mà chia tay là đàn ông mất trắng. Đàn bà đem con đi mất. Đàn ông đến thăm con như một người khách lạ. Có khi bị giới hạn thời gian. Không hài lòng còn chẳng cho gặp. Đàn bà cứ tranh quyền giữ rịt đứa con rồi than thở cho cảnh làm mẹ đơn thân. Thiên hạ lại bu vào mắng thằng cha nó tệ bạc. Thậm chí chẳng ai nghĩ cảnh con mình mà phải xin giờ "thăm nuôi", chầu chực đón con ngoài ngõ giống kẻ ăn mày rẻ rúng, cảm nhận đàn ông sẽ kinh khủng biết chừng nào. Nhiều đàn ông ức chế vì lẽ ấy mà thà bỏ mặc để khỏi phải trải qua cái cảm giác bất lực kia. Và thế là thêm lần nữa họ bị khẳng định "vô trách nhiệm" như thể đúng rồi.

Có con thì quý thế đấy, nhưng tôi thường nghe đàn bà kêu ca về mấy chuyện rất đàn bà: việc đẻ chửa. Thôi thì thai nghén nặng nhọc, vất vả thế nào... sinh đẻ nguy hiểm, đau đớn ra sao. Rồi phần nọ phần kia xấu đẹp, hư hao này nọ. Tôi cứ nói thẳng luôn: vậy quý bà đừng sinh con làm gì. Nếu không muốn ngực xệ, mông xề, bụng mỡ, da rạn và nhiều thứ tế nhị khác cũng thay đổi theo, tốt nhất đừng làm thiên chức, đừng lấy chồng để khổ con trai nhà người ta. Tôi vô cùng dị ứng với thể loại õng ẹo có sở trường than vãn. Muốn đẹp thì bớt ăn, nhịn ngủ, chăm thể thao. Còn khó quá thì chả ai nhờ các mợ đẻ. Nhường cho đàn bà khác vào giúp chồng cái khoản con cái, vậy cho gọn. Mà nói thế chứ lỡ xui bị chậm con hay tệ hơn là vô sinh thì mới thấy đàn bà nháo nhác lên ra sao.

Đôi khi chúng ta quen trách đàn ông và họ thì quen không giải bày. Nhưng phải nhìn nhận mỗi thành bại trên đường đời một người đàn ông liên quan đều đến cách sống của người đàn bà bên họ. Thay vì động viên, đàn bà hay chì chiết. Thay vì tin tưởng, đàn bà lại khinh thường. Đừng vội phán xét người đàn ông của mình khi nhìn vào một người đàn ông thành công khác. Mà hãy so sánh bản thân với vợ của anh ta? Họ đã làm nên một công trình vĩ đại không chỉ nhờ may mắn. Sao chúng ta thì không? Còn lỡ vớ vào kẻ thực sự chẳng ra gì chúng ta vẫn có quyền trợ giúp sau cùng là từ bỏ. Ai cấm đàn bà sửa sai, xây lại hạnh phúc mới?
Đàn bà hãy thôi chấp nhất quyền lợi và đòi hỏi bình đẳng khi chính mình chưa thể làm nổi chuyện của đàn ông. Hãy cứ là một hậu phương ấm áp, âm thầm nâng bước nhau qua gập ghềnh, để hiểu rằng: chẳng dễ dàng gì đâu, làm đàn ông khó lắm.

TUẤN NGỌC DU 

Nguồn: Tổng hợp

Tin mới trong ngày