phunu8_news_0.png

You are here

02/11/2018 - 08:33

Phơi bày những gì không thể giấu giếm chính là sự khôn ngoan _ Johann Friedrich Von Schiller

Hồi ức tuổi dậy thì của Erin K. Kilby

“Erin”, mẹ tôi thở dài, “Sao con chẳng bao giờ kết thúc được những gì đã bắt đầu vậy?”. Tánh tuy hiếu động thế mà thực là tôi chẳng bao giờ cảm thấy hoàn toàn phù hợp với một môn gì. Anh trai tôi đã tốt nghiệp trung học trước đây một năm. Vừa có năng khiếu thể thao vừa được nhiều người mến mộ, anh cao hơn những chàng trai khác một cái đầu, nụ cười rạng rỡ như kim cương. Mọi người bị cái duyên thầm ở anh thu hút như bị cuốn vì lực trọng trường. Anh quá hoàn hảo! Còn tôi ở tuổi 14, đáng buồn là chẳng bao giờ theo kịp anh, chỉ là một cái bóng.

phunu8-doi-bong-tai-con-gai-hinh-anh 4

Dáng phục phịch và không mấy tươi tắn, tôi thuộc nhóm có điểm trung bình. Dù đã hiểu rõ những câu châm ngôn khuyên tuổi trẻ phải tự tin, sống có cá tính, và sự thật anh cũng chẳng còn chung trường với tôi nữa, tôi vẫn ghen tỵ với anh một cách điên rồ. Tôi biết, tất cả tùy thuộc vào chính mình, vào dấu ấn của riêng mình ở môi trường lớp học.

Tôi tích cực chăm chút phát huy kiểu cách độc đáo, duy nhất tôi có. Quần áo phải sưu tập mốt mới nhất, những chiếc váy jean Levis cũ sờn lôi ra từ loại hàng second hand. Tôi biết vẻ bề ngoài sẽ không thể trọn vẹn nếu thiếu kiểu xâu bông đôi ở mỗi tai thật đúng điệu. Mốt đeo một khuyên tôi đang chơi hủ lậu lắm rồi so với kiểu cách tôi đang hướng tới.

“Mẹ”. Một buổi sáng nọ tôi nói với mẹ. “Con đeo bông tai đôi được không?”

“Tuyệt đối là không”, mẹ trả lời.

Dĩ nhiên, tôi đã biết trước câu trả lời của bà, lúc nào cũng thế. Tôi vốn nổi tiếng về cái tánh liều lĩnh cơ mà. Mẹ cũng dư biết khuất mắt bà là tôi sẽ làm điều tôi muốn ngay. Tôi quyết định chính tay tôi sẽ tự làm lấy. Với một cây kim kếch sù, một củ khoai sống, và vài miếng đá lấy ở tủ lạnh, tôi vào phòng tắm và bắt đầu công việc thay đổi diện mạo của mình từ một con người bình thường thành một kẻ nổi loạn. Tôi gần như hoàn thành khi cây kim đâm qua một phần tai trái. Chờ cho cơn đau dịu xuống tôi mới dám thực hiện tiếp. Chiếc vòng vàng cũ dường như bị kẹt và vặn siết qua tai. Tôi nén đau xịt ô-xy già vào chỗ đau. Bản tính cố hữu “không hoàn tất những gì bắt đầu” của tôi lại trỗi dậy. Không có cách nào đâm tiếp lỗ bên tai kia. Thôi thì, một tai cũng đủ đẹp rồi! Tôi quyết định như thế.

phunu8-doi-bong-tai-con-gai-hinh-anh 6

Sáu tuần lễ sau, tôi phải cảm tạ mái tóc đã giúp tôi ngụy trang thật khéo. Lúc rời khỏi nhà, tôi cẩn thận kéo những lọn tóc quăn che khuất tai, nhưng ngay khi đến trạm xe buýt, mái tóc liền được kéo lên. Tôi chắc rằng mọi người ở trường sẽ để ý đến đôi tai của mình. Và chẳng cần phải chờ lâu, cả thế giới đều đã thấy.

Một tuần sau, đội bóng đá của chúng tôi đoạt chức vô địch tiểu bang. Trường chúng tôi thuộc hạng B, yếu hơn một chút so với cụm trẻ em nông thôn vốn có nhiều thời gian lúc đi bó cỏ khô hay chăn bò để quần thảo với trái bóng. Vì vậy, mọi người thật ngạc nhiên khi đội yếu của chúng tôi lại thắng giải. Kênh tin tức địa phương đồn thổi về chiến thắng của trường. Và rồi các tường thuật viên kéo nhau đến lớp với máy quay phim và lỉnh kỉnh đồ nghề làm phóng sự.  Họ phát hiện tôi với mái tóc cột kiểu đuôi ngựa nhún nhảy và kiểu bông tai độc nhất vô nhị. Thế là họ quyết định phỏng vấn tôi. A! Tôi sẽ là ngôi sao!

Tôi trả lời phỏng vấn bằng những mỹ từ đại loại như là, “Đáng sợ!”, “Đầy sức mạnh!”, hoặc “Thật là tuyệt!” trước khi họ dời ống kính đi. Cậu em trai tôi, Adam cứ háo hức nghe chuyện về cuộc phỏng vấn suốt đoạn đường về nhà. Bởi bây giờ tôi đã nổi tiếng, và tôi ân cần trả lời tất cả những câu hỏi của nó.

Bước vào nhà đã thấy có Andy đến thăm. Bố mẹ vội vàng tụ tập gia đình trước màn hình TV khi nghe Adam thông báo tôi sẽ lên hình trong bản tin 6 giờ. Bố giành nhiệm vụ ghi lại băng video. Và rồi…Đó, tôi đang trên màn hình đầy màu sắc…

phunu8-doi-bong-tai-con-gai-hinh-anh 7

Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là chiếc bông tai mới toanh bên tai trái. Nó lấp lánh như sao Bắc cực khi phản chiếu ánh sáng máy quay. Anh Andy cũng phát hiện điều đó nữa. Anh nhìn tôi cười ngoác miệng một cách ranh mãnh.

“Um….Con phải đi làm bài tập đây”, tôi nói.

“Chờ đã”, mẹ lên tiếng. “Ngồi xuống. Adam à, con quay lại đoạn phim để cả nhà cùng xem lại một lần nữa nào”.

Trong hình, kích cỡ chiếc bông tai của tôi bây giờ như một quả bóng chày chói lấp lánh trong ánh nắng. Tôi vụt đứng lên và chạy biến lên lầu. Tôi chỉ chạy được nửa đường, một bàn tay túm lấy chân tôi kéo lại. Tôi đối diện với khuôn mặt của mẹ.

“Mẹ không tin như thế”, bà nói, “Con giấu chuyện này bao lâu rồi?”

“Khoảng hơn 1 tháng”, tôi khai.

phunu8-doi-bong-tai-con-gai-hinh-anh 5

Mắt mẹ khép nhỏ lại, và tôi biết hình ảnh của tôi đã ở trong đó…Nhưng đột nhiên khoé miệng của mẹ hơi mở ra, và bà cười.

“Con biết, mẹ phải phạt con vì không vâng lời”, bà nói qua tiếng cười. “Cho mẹ xem tai kia nào”

“Con không thể làm cả hai, một tai cũng đã làm con choáng váng rồi”, tôi thú nhận.

Chừng đó đã quá đủ đối với mẹ rồi, bà bật cười phá lên… Một lúc sau, tôi cũng cất tiếng cười.

Lúc ấy, vấn đề không phải là người khác nghĩ về tôi thế nào, cũng không phải vấn đề là tôi mất quyền lái xe trong 1 tuần hay tôi bị nhạo báng. Vấn đề sâu xa là mẹ đã hiểu và thích tôi. Mẹ thích tôi mặc dù tôi thiếu tự tin, hay tôi kỳ quặc và tính cách hay bỏ cuộc không đi đến nơi đến chốn. Và, đúng rôì, có cả sự nổi loạn của tôi. Không hiểu vì sao, lúc ấy việc xuyên lỗ bên tai kia không còn là vấn đề đối với tôi nữa.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày