phunu8_news_0.png

You are here

20/08/2018 - 11:00

Làm con khi muốn thể hiện tình cảm với mẹ, bạn đừng bao giờ ngồi chờ những cơ hội thuận tiện, cũng chẳng có những giây phút thích hợp nhất đâu, chúng sẽ không bao giờ đến.

Một hôm khi đang lau chùi bụi trên kệ, một chiếc hộp sứ suýt tuột khỏi tay tôi. Chiếc hộp với một mặt có hình vẽ cối xay gió và dòng chữ “Barley”, bên dưới là một trong nhiều bộ quà người ta tặng bố mẹ dịp đám cưới hai người năm 1920. Hồi bé tôi còn nhớ là đã từng nhìn chiếc hộp đặt ngay trên đầu tôi ở kệ bếp để tôi học đánh vần từng chữ trên nhãn hộp. Bây giờ chiếc hộp tôi còn giữ được lại khiến tôi giật mình khi nhận ra nó đã trở thành vật gia truyền. Cái hôm suýt tuột tay làm rơi nó trong tôi dâng lên cảm giác ân hận, nỗi cắn rứt lướt qua trong khoảnh khắc thật ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để tôi hồi tưởng về nỗi mất mát là mẹ đã qua đời.

phunu8-dieu-khong-bao-gio-tho-lo-voi-me-hinh-anh 4

Suốt nhiều năm dường như mẹ thấy không thể không cho tôi biết những gì bà sẽ để lại sau khi lìa trần. Bà muốn yên tâm khi thấy tôi sẽ chăm chút cẩn thận những kỷ vật quan trọng nhất đời bà. Thế mà lúc nào tôi cũng từ chối niềm khẩn khoản rất nghiêm túc ấy - tôi cho đó có lẽ chỉ là sự phản kháng vô thức của mình, ngại nhắc đến hai chữ chết chóc mà thôi.

Bà ngoại đã mua được một tô thủy tinh thật đẹp xuất xứ từ Tiệp và nhiều lần mẹ đã cố tìm cách tặng tôi. Còn tôi cứ “nhẫn tâm” mở miệng thằng thừng rằng mình không thích mấy thứ đồ đó.

Lần cuối gặp mẹ là khi hai vợ chồng tôi sắp sửa đi nghỉ dài cả tháng. Bà nói “Mẹ mong con chịu để cho mẹ tặng con vài món nữ trang mẹ có. Chúng nhiều quá mà mẹ lại không dùng hết. Còn con luôn phải xuất hiện trước công chúng nên cần thay đổi. Hãy đeo mấy chiếc vòng ngọc hay trâm khác nhau cho xinh”. Bà tha thiết nài nỉ đến nỗi cuối cùng tôi phải nhận một dây chuyền vàng, vừa nhận vừa càu nhàu. Một tuần sau, khi bay về quê nhà dự lễ tang của mẹ, tôi đã áp sợi dây chuyền ấy lên má, nức nở, vuốt ve nó suốt quãng đường về nhà.

Bây giờ tôi mới hiểu ra điều mẹ cố gắng tỏ lộ với tôi: những vật khơi gợi kỷ niệm của người chúng ta yêu qúy mới là những thứ quan trọng. Tôi ao ước lúc ấy mình nhạy cảm hơn, hiểu được những câu hỏi không thể thốt ra như “Liệu con có nhớ mẹ khi mẹ đã ra đi? Liệu các ký ức của cuộc đời mẹ con mình sống với nhau có đủ nói lên tình yêu của mẹ?” Giá mà tôi có thể tỏ cho mẹ biết được những nữ trang, hộp sứ và chén thủy tinh mẹ để lại có ý nghĩa với mình biết là chừng nào. Và chính chúng gợi cho tôi nhớ về mẹ.

phunu8-dieu-khong-bao-gio-tho-lo-voi-me-hinh-anh 6

Mới đây tôi đeo sợi dây chuyền vàng của mẹ đến thăm một người bạn cũ, tôi nghĩ về món quà của mẹ tặng như một món quà dành cho mối liên hệ thật con người. Bà đã giữ liên lạc với hàng trăm người bạn- thường là bằng thư viết. Không ai đặc biệt hơn những người bạn thời thơ ấu của mẹ, những người đã khiến đời mẹ đầy ắp tiếng cười. Sao tôi yêu những tiếng cười sảng khoái ấy thế. Chính tôi cũng vậy, cũng trân trọng những người bạn cũ- có những người đã 60 mươi năm làm bạn. Tôi ao ước mẹ nghe được lời tôi tạ ơn mẹ đã dạy tôi biết nâng niu giá trị tình bạn này.

Một mối liên kết không nói ra khác hai mẹ con sẻ chia với nhau là niềm đam mê với ngòi bút. Bố tôi, giờ đã 93, thi thoảng vẫn đưa tôi xem những xấp giấy đã ngả vàng mà cô dâu trẻ của ông đã từng viết những vần thơ đầy đam mê - có lẽ mẹ ngại biểu lộ những cảm xúc sâu kín nhất của mình nên đã chọn cách này.

Nhưng rồi bà đã từ bỏ những vần thơ để trở thành một nhà giáo dục trong thiên chức làm cha làm mẹ. Hồi còn trẻ tôi cũng muốn viết ra những vở kịch nhưng bố bảo tôi đó chỉ là một thú vui dễ thương chứ không phải là một cái nghề bảo đảm. Rồi tôi cũng trở thành bậc cha mẹ, chỉ lo dạy dỗ con cái. Tôi thắc mắc không biết bố có nói với mẹ làm thơ cũng chỉ là một thú chơi tao nhã không. Tôi khao khát được cho mẹ biết mình đã thấy được bóng dáng một nhà thơ trong mẹ.

phunu8-dieu-khong-bao-gio-tho-lo-voi-me-hinh-anh 5

Cứ khi Ngày các bà mẹ đến gần, tôi lại buồn chùng lòng khi nhớ đến thái độ mình đã xem thường niềm vui của mẹ mà bỏ qua những hình thức biểu lộ tình yêu của một người con. Giờ đây nếu còn được, tôi sẽ gửi mẹ 10 tấm thiệp chúc mừng.

Tôi ao ước còn mãi vui vầy nhiều với mẹ, được năng cùng mẹ đi xem kịch và ngao du sơn thủy khắp nơi hơn nữa. Cả hai niềm vui ấy mẹ con đều cùng tâm đắc, những sở thích mẹ đã dạy tôi trân trọng cả đời. Mỗi lần ghé đến rạp hát và khi ánh đèn sân khấu lịm dần tôi lại nhớ bàn tay mẹ xiết chặt tay tôi, thì thào “Kỳ ảo quá con à!”. Tôi muốn cám ơn mẹ về món quà niềm vui ấy và ao ước được thốt lên “Mẹ ơi! Con yêu mẹ quá!”.

Hy vọng rằng các cô con gái nhà tôi khi đọc những dòng này sẽ thực hiện được điều ấy, trước khi quá muộn.

Khăn Choàng Xanh

(Theo Eda LeShan, The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày