phunu8_news_0.png

You are here

24/12/2018 - 09:25

Mối quan hệ giữa mẹ và con gái đa dạng, bí ẩn, luôn biến đổi rồi lại liên kết như kiểu các hình chạm nhau, tách rời rồi lại hoà trộn trong chiếc kính vạn hoa. _ Lyn Lifshin

Tâm sự của một bà mẹ trẻ

Ngày cho ra đời cô con gái xinh đẹp tôi chưa hoàn toàn đủ 20, hãi sợ khi phải gánh trách nhiệm nuôi dưỡng con nên người. Trước khi người ta đặt nó vào lòng, tôi cứ ngỡ ngàng không biết mình có gắn bó mãi được với sinh vật lạ bé bỏng này không. Từ những giây phút đầu tiên mẹ cho con bú, con bé đã áp đặt phần đời còn lại của tôi vào mục đích phải yêu thương nó. Chính nó đã kéo căng tôi ra khỏi những giới hạn trước đây tôi tưởng mình chỉ chịu được đến thế là cùng: lòng kiên nhẫn, trí thông minh, sáng tạo, sức chịu đựng và tấm lòng yêu thương – nhất là trong những năm con bé bước vào tuổi thanh xuân.

phunu8-con-cai-la-soi-giay-gan-bo-hinh-anh 4

Mùa hè năm ấy, tôi và Tiffany, cô con gái 12 tuổi, đi nghỉ ở Virgina Beach. Tôi muốn tham dự buổi hội thảo kéo dài một tuần về đề tài nền văn minh Ai Cập cổ, lấy tư liệu cho quyển sách tôi đang viết. Đây cũng là thời gian nghỉ hè của tôi, và tôi náo nức trông chờ dịp vừa được tham gia hội thảo vừa được hưởng kỳ nghỉ bên sóng nước đại dương với cô con gái. Con bé đã đăng ký tour dành cho lớp trẻ trong thời gian mẹ nó dự hội thảo. Chúng tôi sẽ cùng ăn và qua đêm với nhau. Hai mẹ con chọn đăng ký nghỉ ở một motel cạnh biển. Tiffany xem vẻ không thích ở đó lắm dù lúc nào nó cũng yêu cảnh biển. Nó cứ băn khoăn không biết nhớ ai hay nhớ gì ở nhà. Cứ thao thức băn khoăn không biết giờ này lũ bạn đang làm gì?

Năm con gái lên sáu cũng là lúc tôi trở thành người mẹ đơn thân. Tôi quyết định cố năng động để giữ mối liên hệ mẹ con cho thật thực tế – không theo kiểu tôn ti trật tự, nghĩa là không phải như  “… vì mẹ đã nói vậy” , hoặc “… vì mẹ là mẹ của con”. Tôi cố gắng đề cập đến những chủ đề được phép bàn bạc. Tôi chọn mối quan hệ mẹ con dựa vào lòng tin, sự trung thực, tranh luận cởi mở bất cứ vấn đề gì. Tuy nhiên sự lựa chọn ấy xem chừng không hiệu quả lắm, và tôi bắt đầu tự hỏi hay là phải xem xét lại lối tiếp cận. Con gái tôi rất hay hờn dỗi, háo thắng và thiếu cởi mở. Nó hầu như cứ thế suốt gần 1 năm. “Công chúa” sinh ngày 6 tháng Hai mang cung mạng Bảo bình của tôi, một đứa có tính bướng thích làm trước những chuyện người khác chưa được làm, đã quyết định đến năm 12 tuổi sẽ sống độc lập. Nó đang cố thu gom cho được toàn bộ kinh nghiệm sống quãng đời thanh xuân của mình càng nhanh càng tốt. Thế là có ngay một lũ bạn mới lúc nào cũng bu quanh nó lang thang khắp xóm. Con bé tập hút thuốc, rồi bỏ thuốc. Nó thử cần sa và ra vẻ bất cần đời khi tiếp xúc với lũ con trai. Khi nó càng trở nên bí hiểm, thu mình lại, mối liên hệ mẹ con càng trở nên tồi tệ. Trong sợi giây gắn bó với nhau quen thuộc bấy lâu nay thì đây lại là một xuất phát mới, một ngã rẽ trong mối thân thiết vốn có giữa hai mẹ con.

phunu8-con-cai-la-soi-giay-gan-bo-hinh-anh 6

Khi cuộc hội thảo bắt đầu, nó và một số thiếu niên khác tạo thành một nhóm bám nhau như sam. Mọi hoạt động của chúng trong ngày đều được lên lịch sẵn. Đến tối ai về nhà nấy. Tiffany tìm cách dành thời gian càng ở lâu bên các bạn mới càng tốt. Hai mẹ con không gặp nhau được nhiều trừ những lúc cùng ăn và ngủ đêm ở khách sạn. Lúc ấy tôi mới được vài phút hỏi thăm con chuyện trong ngày, xem con bé có vui hay không. Nó chỉ trả lời tiếng một. Biết đó là kiểu bướng nên tôi cố hài hước đối phó tình thế bằng cách giả giọng của con bé trả lời thật chi tiết những câu hỏi của chính mình đưa ra. Trông mặt con bé lạnh tanh! Thờ ơ như tượng. Tôi loay hoay giữa kiên nhẫn và tuyệt vọng. Tóm lại xem chừng đây chỉ là kỳ nghỉ trong năm của tôi và tôi tha thiết cần được tươi trẻ lại. Thế mà lại phải ở đây với một con bé 12 tuổi mặt khó đăm đăm, bất đắc dĩ phải có mặt, và 100% là nó thích đi với ai cũng được, ngoài bà mẹ.

Vào tối kết thúc tuần lễ ấy, một mình ngồi trên bãi biển nghĩ về mối quan hệ mẹ con, tôi cảm thấy buồn bã nản lòng. Cô con gái đang từ từ vuột khỏi tầm tay mà tôi cảm thấy bất lực chẳng thể ngăn được. Tôi nghe tiếng nói chuyện cười đùa từ bãi biển phía sau vọng lại. Một nhóm thiếu niên mặt còn búng ra sữa đang băng qua đường để dạo biển. Chúng say sưa trò chuyện với nhau nên không thấy tôi. Đặc biệt có cả Tiffany và Thomas trong bọn, một anh chàng dễ thương và quyến rũ, hơn nó vài tuổi. Hai đứa đi nép bên nhau, anh chàng quàng tay ôm ngang eo con bé. Từ xa quan sát chúng tôi bỗng như thấy một vòng hào quang năng lượng trẻ phát ra từ mấy đứa nhỏ.

Vài cô cậu khác lại nhận ra tôi trước. Tôi nghe chúng ré lên, vừa thúc con bé vừa chỉ về hướng tôi, “Tiffany , mẹ cậu kìa…” . Thấy “động” con bé trườn nhanh ra khỏi vòng ôm của Thomas. Tôi nhìn thấy rõ mọi sự và gọi con lại. Cả nhóm phân tán ra rồi không biết phải đi đâu, nhưng rõ ràng yên tâm vì mình không phải là đứa “bị bắt tại trận”. Trừ Tiffany ra có lẽ đứa nào cũng nghĩ chắc chắn con bé gặp rắc rối to rồi.

phunu8-con-cai-la-soi-giay-gan-bo-hinh-anh 7

Nó tiến đến, đứng cách tôi vài bước rồi dừng lại, mặt xị xuống vì quê. Bị bắt quả tang đi với trai mà. Tôi hỏi “Tiffany, có phải Thomas vừa ôm con không?”

“Vâng”, nó trả lời tôi với vẻ thách thức dù giọng run run.

“Con muốn cậu ấy ôm con à?”

Lại “Vâng” nữa.

“Trước khi thấy mẹ con nghĩ chuyện cậu ta ôm con có gì sai không?

“Không” Nó chẳng biết tôi định tính chuyện gì. Những câu hỏi này nằm ngoài những gì nó chờ đợi.

“Con có muốn cậu ta dừng việc đó lại?”

“Không”

“Thế thì đừng bao giờ để mẹ bắt gặp, dù con có đi với ai, nếu con nghĩ mình đúng cứ chống lại mọi sự dù đó có là mẹ đi nữa.”

phunu8-con-cai-la-soi-giay-gan-bo-hinh-anh 5

Nó nhìn chằm chằm vào tôi ra vẻ không tin, cố ráp thái độ nghiêm khắc trong giọng nói của tôi với lời lẽ dịu dàng của những điều mẹ muốn trao gửi. Mắt con bé ngấn lệ nhìn trừng trừng, tưởng chừng như đang soi xuyên người tôi. Trong chính giây phút ấy, con gái tôi đã có một khoảnh khắc chân thật. Nó sẽ không bao giờ khép chặt lòng mình với tôi hay biến mối quan hệ của chúng tôi thành trò đùa nữa. Tôi không chỉ là mẹ hay một kẻ bề trên nào đó nó phải đương đầu! Tiffany đã hiểu và tin rằng mẹ thực sự yêu nó bất chấp nó làm gì. Nó cảm thấy chính nó đã tìm ra sự thật, và niềm tin dâng trào ấy đã chảy tràn như hương thơm át đi tất cả mọi thù hận và phản kháng. Con bé mềm người trong vòng ôm của tôi, nhận những nụ hôn lau khô nước mắt từ mẹ. Đêm đó con đập ngăn dòng đã được mở và nó bắt đầu nói chuyện với tôi. Cuối cùng đây đúng là thời khắc quay về điểm xuất phát của mối liên hệ mẹ con. Nó không còn đối xử với tôi như người xa lạ nữa.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày