phunu8_news_0.png

You are here

13/10/2017 - 08:16

Đối với đàn bà, ai cũng thích chọn một người đàn ông thành đạt, có thể chăm lo, bảo vệ cho mình về mọi thứ. Đó cũng chính là bản năng của họ, vì luôn đặt mình ở phía yếu, luôn cần được chở che.

Phát hiện anh ngoại tình, chị không khóc lóc, không làm ầm ĩ. Chị cũng không hẹn gặp mặt tình địch cũng như không nhắn tin đe dọa. Trong ngôi nhà nhỏ cuối xóm, không có cơn sóng nào nổi lên như nhiều người biết chuyện đã tưởng tượng, xì xào bán tán.

Trong một bữa cơm chiều, con gái vẫn đang gửi bên nhà ngoại, chị hỏi anh:

- Sao lại để ý cô ta?

Anh dừng đũa, nhìn chị:

- Thì người ta xinh gái, nói chuyện dễ nghe, lại biết chiều chuộng, ai chả động lòng.

Chị gắp cho anh miếng rau, bỏ vào chén:

- Thế em có xinh, có nói chuyện dễ nghe, có biết chiều chuộng không?

PhuNu8HinhAnh/u5190/phu_nu_8_ban_linh_dan_ba_anh_4.jpg
Chị biết anh ngoại tình nhưng không hề làm ầm ĩ, đánh ghen. Ảnh minh họa

Anh và xong một miếng cơm, trả lời chị:

- Trước đây thì có.

- Còn bây giờ?

- Lúc nào em cũng bận. Không công việc thì con cái. Nhiều lúc muốn nói chuyện với em, em đều tìm lý do để tránh.

- Là lỗi của em?

- Không hẳn thế. Tình cảm là tự nó đến, ai biết được. Tự nhiên bị thu hút, biết làm sao được?

Chị buông bát xuống, chờ anh ăn uống xong thì dọn dẹp bàn sạch sẽ. Chị rót cho anh ly nước đặt ở phòng khách rồi đi vào phòng ngủ.

Một lúc sau chị trở ra, trên tay mang theo giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, giấy xin thành lập công ty, giấy kết hôn, giấy khai sinh của con. Anh buông điện thoại trên tay xuống, giật mình nhìn chị:

- Làm gì đấy?

Chị cẩn thận xếp các giấy tờ trên bàn, rồi nói với anh:

- Anh nhìn đi, đây là công sức của chúng ta. Sự nỗ lực hơn 10 năm của cả anh và em. Là chúng ta, không phải là riêng anh hay riêng em. Cũng vì những thứ này, nên em bớt xinh đẹp hơn, ít nói chuyện, chiều chuộng anh hơn lúc xưa. Nhưng những đánh đổi đó, xứng đáng mà, đúng không?

PhuNu8HinhAnh/u5190/phu_nu_8_ban_linh_dan_ba_anh_3.jpg
Chị cũng từng xinh đẹp, hiểu chuyện và biết chiều chuộng anh. Ảnh minh họa

Anh và chị yêu nhau từ năm 4 đại học. Anh học IT,  chị học kiểm toán. Vì không muốn gò bó với giờ hành chính, sau khi ra trường anh xin vốn hỗ trợ từ gia đình lập một cửa hàng chuyên buôn bán, sửa chữa, nâng cấp các thiết bị điện tử. Công việc cạnh tranh, mới ra trường chưa có nhiều mối quan hệ nên sau một thời gian, anh đóng cửa tiệm. Vốn chưa kịp thu hồi.

Chị động viên anh đừng nản chí, hãy thử đi con đường khác. Anh quyết định mở quán cà phê kết hợp với chơi game online. Bên cạnh đó còn tổ chức các buổi trò chuyện, chia sẻ các kiến thức về công nghệ thông tin, sử dụng mạng internet hiệu quả. Ban đầu sự sáng tạo của anh được đón nhận. Các bạn trẻ biết đến nhiều. Nhưng chỉ sau gần một năm, thị trường các quán cà phê bão hòa, internet phát triển mạnh mẽ, các thiết bị điện tử hiện đại, đời mới thi nhau ra đời thì khách thưa dần. Tiền thu mỗi ngày không đủ để trả tiền điện, nguyên vật liệu, tiền công cho phục vụ. Anh buộc phải sang nhượng quán. Vốn bị cạn, còn nợ ngân hàng hơn 200 triệu.

Chị vẫn ở bên cạnh anh, nói không sao đâu. Ai trong đời chẳng vài lần vấp ngã. Anh định từ bỏ chuyện tự lập, nộp đơn vào một công ty nào đó. Chị bảo, đừng vội, em có kế hoạch của mình.

Chị về nhà, xin gia đình hỗ trợ một số vốn cộng với tiền chị tích cóp trong hơn 2 năm đi làm. Chị thuê một mặt bằng nhỏ, tìm nguồn cung cấp hàng ổn định, chất lượng, sau đó chính thức khai trương cửa hàng cung cấp thực phẩm, nông sản sạch. Chị kết hợp với bán hàng online, nhờ bạn bè giới thiệu, bán hàng với giá hợp lý. Không lâu sau, chị đã mở thêm được chi nhánh. Anh giúp chị tìm kiếm, mở rộng nguồn hàng. Bên cạnh đó anh còn thực hiện thiết kế nhãn hiệu, slogan, tờ rơi tuyên truyền.  Sau gần 1 năm chị thu lại được vốn, bắt đầu mở rộng thương hiệu.

Anh chị kết hôn và xin giấy phép thành lập công ty. Sau hơn 1 năm, chị sinh con gái đầu lòng. Cuộc sống của họ thật sự viên mãn khi mà bạn bè trang lứa vẫn đang trong vòng lẩn quẩn tìm hướng đi cho mình.

Chị chỉ vào đống giấy tờ trên bàn rồi nói tiếp:

- Em đã đi cùng anh từ khi anh chỉ có hai bàn tay trắng đến hôm nay. Đã có những khó khăn khiến chúng ta chật vật nhưng bằng quyết  tâm, chúng ta vẫn đi qua được. Giờ chúng ta có công ty, có gia đình, có con. Cuộc sống lúc này có thể nói là đầy đủ. Nhưng anh vẫn chưa thấy hài lòng sao?

Anh im lặng không nói gì. Chị nói tiếp:

- Thực ra, đôi lúc em vẫn có những cảm xúc khác biệt với những người đàn ông em tiếp xúc trong công việc. Đúng như anh nói, tình cảm tự đến, chúng ta không kiểm soát được. Nhưng em biết giới hạn của mình ở đâu. Em không còn là cô gái 18 tuổi, cứ rung động là cho phép bản thân được yêu, được đoạt lấy. Em đã làm mẹ, làm vợ, em đã là người có trách nhiệm riêng. Anh cũng thế. Anh có thể rung động, có thể để ý một người khác. Nhưng trước hết, anh phải biết đâu là giới hạn của mình.

PhuNu8HinhAnh/u5190/phu_nu_8_ban_linh_dan_ba_anh_2.jpg
Đàn ông đã có gia đình, trước khi tơ tưởng người khác, hãy nghĩ đến trách nhiệm của mình. Ảnh minh họa

Chị xếp gọn là những giấy tờ trên bàn, đặt vào tay anh:

- Em đi được cùng anh đến lúc này, em thực sự đã thành người lớn. Em không còn sợ mất những thứ mình đang có vì em biết mình sẽ có lại được, chỉ cần có lòng tin và quyết tâm. Anh có thể không cần những thứ này nữa, không sao cả. Em không bắt anh giữ nó. Ra pháp luật thì mọi thứ đều chia đôi, con có thể ở với anh hoặc em, quan trọng là chúng ta đều yêu thương nó. Còn anh, có thể chọn cô ta và kết hôn lần nữa. Em không trách anh nhưng em chỉ muốn hỏi, anh chắc chắn cô ta sẽ đi với anh được những bước em đã đi với anh không? Nếu một lần nữa, công ty đóng cửa, cô ta sẽ vì anh mà vực dậy nó? Nếu anh thật sự không còn đồng tiền nào, thậm chí còn nợ nần, cô ta sẽ cùng anh gánh vác, chia sẻ? Hay thứ cô ta muốn chỉ là một thân phận bên cạnh cái địa vị, vật chất hiện tại của anh chứ không phải là vì con người anh?

Anh vẫn duy trì sự im lặng của mình. Không nói một câu nào. Nhưng chị để ý thấy tay anh lại nắm chặt những giấy tờ đang cầm. Như thể anh sợ lỏng tay một chút, một tờ giấy rơi ra thì những thứ ấy ở hiện tại của anh cũng biến mất.

Sau này, khi nhắc lại những chuyện cũ, anh đều tự hào nói về chị với một câu “Cô ấy rất bản lĩnh”.

Đối với đàn bà, ai cũng thích chọn một người đàn ông thành đạt, có thể chăm lo, bảo vệ cho mình về mọi thứ. Đó cũng chính là bản năng của họ, vì luôn đặt mình ở phía yếu, luôn cần được chở che.

Nhưng bản lĩnh của đàn bà khiến người ta ngưỡng mộ không phải là chọn được một người đàn ông giàu có, thành đạt. Mà chính là kiên định với lựa chọn của mình, luôn ở bên cạnh người mình chọn, dù trong hoàn cảnh nào và làm cho người đàn ông ấy cũng được người khác ngưỡng mộ.

Thế nên, đừng vội “giàu bỏ bạn, sang bỏ vợ”, hãy biết quý trọng và yêu thương những người đã ở bên mình những lúc cơ cực, thiếu thốn nhất.

Đàn ông có vợ vẫn có thể say nắng nhưng sự vui vẻ ấy chỉ nên dừng lại ở sự cảm mến thôi, đừng đi quá giới hạn. Để khi quay lại có thể đã mất đi những thứ thật sự quan trọng và cần thiết nhất.

Yên

Tin mới trong ngày