phunu8_news_0.png

You are here

25/07/2015 - 12:32

Kim cương chẳng phải ở đâu xa xôi trên núi cao hoặc dưới biển sâu, mà ở ngay trong vườn nhà bạn, nếu biết đào nó lên.  Russell H. Conwell

1. Nhà tôi đã hiện ra trước mắt. Tôi đang chạy đua từ trường về nhà, cái túi đựng sách vở vắt chéo ngang vai thòng lủng lẳng ngang tầm đôi vớ nữ hướng đạo được kéo lên đến tận đầu gối. Mỗi bước chạy khiến túi đập vào chân đau rát, chừng như da chân tôi sắp giộp lên. Má đỏ ửng, tôi cảm thấy vị mặn của mồ hôi từ trên trán chảy xuống miệng. Mấy đứa con trai nhà hàng xóm đuổi theo sát rạt đằng sau, đứa nào cũng cố vượt mặt đứa kia trên những chiếc xe đạp cà tàng, mong là người bắt kịp tôi trước tiên.  Ngày nào cũng thế, cuộc chạy đua giữa tôi và chúng lại diễn ra sau giờ tan học.

Tôi chạy tắt rẽ vào ngõ hẻm, băng qua phía cổng sau rồi vụt mình qua tấm màn cửa, nhào vào bếp hét lên “Mẹ ơi!”.  Mẹ giả vờ lo lắng, giấu một nụ cười mỉm, chống một tay lên ngang hông và nhìn thẳng vào tôi, lông mày bà nhíu lại chạm tới chân tóc, khiến trán bà nhăn nhó. “Xem nào?”

Câu này của bà, bạn phải hiểu theo một nghĩa dài dòng là, “Nếu con đừng chạy, chúng nó đâu có thể đuổi con được. Rõ ràng là, con lại chạy nữa chứ gì!”

Rồi sau đó, mẹ bật nắp chai Coca Cola và đưa cho tôi. “Nhưng mẹ à –“, tôi nhai nhải.  Bà đưa tay lên. “Đừng nói nữa, để mẹ làm ly cà phê và lấy cái kiếng đã. Không có kiếng mẹ không thể nghe con nói được”. Tôi ngọ nguậy trên ghế, nôn nóng muốn kể những chuyện trong một ngày của tôi.  Mẹ ngồi xuống, và qua miệng tách cà phê ưa thích, mắt bà nhìn tôi. “Xem nào?”, câu này có nghĩa là “Con còn đợi gì nữa? Mẹ không thể yên tâm khi chưa biết chuyện của con đấy”

Cứ thế tôi tuôn ra. Nào là chuyện đứa con gái viết bậy lên tường phòng tắm thế nào, chuyện tôi chạy khi những đứa con trai nhà hàng xóm đuổi tôi ra sao, chúng có 6 đứa làm tôi sợ phát khiếp! Tôi thở mạnh và nốc một hơi Coca. Rồi tôi kể về cuộc thi đánh vần mà gần như tôi đã thắng nếu không bị mất điểm vì hai từ “độc lập”. Nụ cười dịu dàng và hiểu biết hiện ra trên gương mặt mẹ. “Xem nào?”, lần này câu nói của bà lại có nghĩa là “Hãy học đánh vần đi con, rồi con sẽ làm được”. Ồ! Điều này không phải là mẹ không nói đâu. Bà nói mọi lúc, nhưng không phải trong lúc lắng nghe.  Mẹ luôn lắng nghe bằng tất cả thân hình. Cả người bà là chiếc tai khổng lồ. Lần nào cũng vậy, bắt đầu luôn luôn là: Giang tay lên trời, mắt mở lớn và nhìn chung quanh như thể tôi sắp thông báo tin mình thắng trò Lô tô, và sau đó là “Chờ nào, để mẹ lấy tách cà phê và cặp kiếng đã. Không có kiếng mẹ không thể nghe con nói được”.

Phụ nữ 8  Câu “Xem nào!” của Mẹ 2

2. Tôi càng lớn, câu nói của mẹ “Xem nào” càng mang ý nghĩa sâu xa hơn. Khi lên 14 tuổi, tôi được bầu là Hoa hậu khối lớp. Tiếng “Xem nào!” thoát ra từ miệng của mẹ, mang theo cả niềm kiêu hãnh.  Tuần lễ sau đó, khi tôi chạy bổ về nhà với nước mắt ràn rụa, vì cũng lũ bạn mới hôm thứ Hai trước đó còn ca tụng, tôn vinh và đội lên đầu tôi chiếc vương miện hoa hậu, nay lại thầm thì to nhỏ về tôi trong lớp, trong phòng ăn và cả trong phòng họp nữa. Họ đang âm mưu chống lại tôi tháng này. Qua chiếc bàn ăn, mẹ đặt tách cà phê xuống, ngước mặt lên rồi từ từ đưa tay sửa gọng kiếng. Chỉ có một bên lông mày của mẹ nhíu lại thành một vệt dài trên trán, và sau đó chuyển thành một vòng cung đầy cương quyết. Một dấu hiệu xấu!.  Nhưng ngay khi ấy mẹ lại nắm lấy tay tôi.  Bà nói một cách trầm tĩnh, “Xem nào?”.  Nếu phải dịch nghĩa câu nói của mẹ lúc này, nó có nghĩa là “Có sự khác biệt giữa việc được nổi tiếng và được yêu mến.  Ở nghĩa thứ nhất, con là người xu thời. Thứ hai, là một người bạn. Con thuộc nghĩa nào?”.

3. Kỳ lạ thật! Khi tôi cần đến cặp mắt biết lắng nghe của mẹ, sự an ủi thầm lặng, những lời khuyên thực tế nhất của mẹ thì tôi lại không thể nào có được điều ấy. Năm 17 tuổi, người con trai mà tôi đã cho tất cả bỏ rơi tôi. Tim tôi như bị xé nát thành từng mảnh nhỏ, nhưng tôi không thể giải bày cùng mẹ. Làm sao bà có thể biết được nỗi đau thất tình? Dâng hiến dưới ánh trăng, thả mình giữa những đụn cát để lắng nghe những lời thì thầm “mãi mãi”, “luôn luôn”.  Làm sao tôi có thể chịu đựng nổi hai lần phải phơi bày thân thể mình ra, sống sượng và bị gạt ra rìa… mà lần này bởi mẹ tôi?

Sau hai tuần lễ lủi thủi đi về qua ngõ cửa sau, ngày đối diện với những chất vấn của mẹ rồi cũng phải đến. Đem theo tách cà phê và cái kiếng vào phòng tôi, mẹ nhẹ nhàng đóng cửa lại. Mặc dầu trong nhà cũng chỉ có 2 mẹ con sống với nhau, nhưng việc mẹ đóng cửa phòng tôi lại mang dấu hiệu của một cảm giác riêng tư, quan trọng và cũng an tòan nữa. Tôi bắt đầu tuôn hết nỗi lòng của mình.  Người tôi run lên và cuối cùng tôi bật khóc.  Không có tiếng “Xem nào” quen thuộc, không có một lời khuyên nhủ hiểu biết, chín chắn, cặp lông mày của mẹ cũng chẳng hề nhíu lại, cũng chẳng có cái nhìn kiên quyết. Mẹ đưa mắt nhìn xuống một cách thấu hiểu. Mẹ gật đầu một cách ân cần và thấu cảm. Cuối cùng, mẹ nhấc tôi lên, ôm lấy tôi như một đứa bé và thủ thỉ, “Nào, nào…không sao đâu. Nào, nào…”

Sự đơn độc, hoặc có lẽ tình thương của một người mẹ khiến bà cắn chặt môi, tôi biết như thế.  Có thể bà đã nói, “Xem nào, chết tiệt! Con có nghĩ cũng hệt như mẹ, khi bố con rời bỏ chúng ta? Mẹ không biết gì về yêu thương và mất mát sao? Mất một đứa con trai, mất một người mẹ ở vào cái tuổi còn trẻ hơn con. Con yêu. Rồi bắt đầu lại vào năm 40 tuổi ở một thị trấn xa lạ, làm một lúc 2 công việc để nuôi con…”, nhưng bà đã không thốt ra những điều đó.

Phụ nữ 8  Câu “Xem nào!” của Mẹ 3

 

4.Qua nhiều năm, con cái tôi, bạn bè và thậm chí cả đến con của bạn tôi cũng đã chấp nhận một thứ ngôn ngữ lắng nghe giống như thế.  “Xem nào” là một loại biệt ngữ của trái tim. Chúng tôi dỗ dành, an ủi và hỏi han nhau chỉ bằng một từ 2 âm tiết đơn giản. Ngôn ngữ đàm thoại của chúng tôi được nhấn mạnh bằng cặp lông mày nhướng lên, hoặc đan lại, bằng một cánh tay cong gập lại hoặc vung vẩy, bằng tiếng cười rúc rích hay tiếng thở dài lọt qua vành môi. Cả hai, chúng tôi đều lắng nghe và cảm thấy đã nghe được qua thứ ngôn ngữ của mẹ tôi.

Giờ  đây tôi đã 45 tuổi. Tôi sắp ngồi vào chiếc bàn, nơi mẹ đã ngồi trong nhà bếp, chống khủyu tay xuống bàn, nâng tách cà phê lên và tái hiện hình ảnh của mẹ. Cuộc sống mẹ tôi thật đầy đủ, phong phú, thú vị và đôi khi rất cần có cả đôi mắt biết lắng nghe của tôi. Và như thế, tôi sẽ đưa tay lên, bảo đợi cho đến khi tôi mò được cặp kính trong bóp.  Rồi tôi sẽ lắng nghe.  Tôi nhìn xoáy vào mắt cô con gái, và hân hoan trong âm điệu nhịp nhàng của tiếng “Xem nào…” sâu sắc.

                                                                        MINH TRUNG (Phỏng dịch theo Karen O. Krakower)

Tin mới trong ngày