phunu8_news_0.png

You are here

11/06/2015 - 14:40

Cuộc sống mẹ con tôi dường như luôn luôn là như thế: chỉ con và mẹ. Thật khó cho tôi nhớ lại những gì khi cha tôi còn ở đây, tất cả bây giờ tưởng như chỉ là một phần của giấc mơ.

Phụ Nữ 8 Cảm ơn cha đã vắng mặt! 2

Thích ứng được với cuộc sống tại xứ người đối với một người mẹ đơn thân như mẹ tôi quá là khó khăn vì bà còn phải cưu mang lo lắng cho nhiều người thân khác. Chính bởi thế mà tôi giấu nhẹm khổ ải cho riêng mình, dù là việc học hay chuyện đời sống. Ngay cả mẹ, tôi cũng chẳng bao giờ thố lộ ra vì tôi hiểu mẹ đã gánh trên vai quá nặng rôi. Khi muốn khóc, tôi tìm một góc kín đáo và tự lau nước mắt cho mình.

Ngày qua tháng lại, nước mắt khô dần, tôi đã thích ứng với câm lặng. "Ngày của Cha" đã là số không! Tôi thôi bận tâm đến việc có một người để "kèm" trong các chuyến dã ngoại giống như đã từng làm khi còn bé. Khi bí toán, loay hoay giải không được, tôi gọi điện nhờ bạn giúp. Từ từ, tôi nhận ra mình có thể tự tin vào chính mình. Dĩ nhiên, có nhiều điều tôi phải cần đến mẹ, nhưng những gì lúc trước cha hay giúp bây giờ tự tôi lo liệu. Tôi đã thấy hạnh phúc trong cuộc sống hiện tại với mẹ đúng như câu bà thường lẩm bẩm "Trong cái đau khổ luôn luôn có niềm hạnh phúc." 

Phụ Nữ 8 Cảm ơn cha đã vắng mặt! 3

Có những hôm hai mẹ con chẳng ai nói gì, mỗi người tự đắm chìm trong công việc riêng của mình. Nhưng cũng có ngày chúng tôi cùng nghe nhạc, cùng khiêu vũ. Rồi lại có những mùa hè lý thú trải qua khi hai mẹ con về Việt Nam chơi. Cách đối xử đầy lòng nhân của bà đối với những người nghèo khó ở quê nhà đã mở ra trong tim tôi cái nhìn hướng thiện rõ rệt. Mẹ dễ bắt chuyện, làm quen và dễ chiếm cảm tình của họ. Mẹ rất ít khi tâm sự với tôi theo kiểu “sến rện” mà một số người mẹ của những đứa bạn tôi hay làm. Bằng hành động cụ thể, bà đã chứng minh cho tôi thấy những gì có thể đem lại hạnh phúc thật sự đến cho con người. Đó là lòng vị tha, sự hy sinh, cần mẫn làm việc, tính chịu đựng, can đảm đối diện với những khó khăn trong cuộc sống...

Những điều khiến tôi không còn thấy sợ hãi cuộc sống hay nỗi cô đơn nữa.

Gần chục năm đã trôi qua, lối suy nghĩ của tôi đã thay đổi nhiều. Tôi yêu từng phút giây của cuộc sống đang có, không nuối tiếc bất cứ điều gì. Mẹ giúp tôi đứng dậy một bên, còn bên kia, tự tôi phải làm. Sự vắng mặt của người cha đã thành “cơ hội” cho tôi sở hữu nhiều khả năng mới, đó là sức mạnh, sự kiên nhẫn, và trên hết là tính quyết đoán để trở thành một người tốt, để đứng lên vươn tới những hoài bão trong đời. Dù gì chăng nữa, tôi vẫn phải cám ơn việc ra đi của ông ấy vì đã vô tình giúp tôi có được những thứ không dễ đạt được.

                                                                                                Sói Hồng

Tin mới trong ngày