phunu8_news_0.png

You are here

20/06/2018 - 06:46

Bạn không thể lên kế hoạch cho tương lai bằng quá khứ.

Hôm nay, lúc hâm nóng tách cà phê trong lò vi-ba, tôi không biết nên cười hay khóc khi đứng chờ cho ly cà phê bốc khói lần thứ 2 trong một buổi sáng. Cậu quý tử của tôi giật mình thức giấc khóc inh ỏi.  Để dỗ nó quay về với giấc ngủ, tôi đã phải mất gần nửa tiếng đồng hồ vỗ về, vừa hát vừa ru. Làm xong được việc ấy thì ly cà-phê đã nguội ngắt. Và dĩ nhiên, tôi lại phải nhờ đến cái lò vi-ba này.

phunu8-bai-hoc-tu-tach-ca-phe-hinh-anh 4

Tôi chẳng được như mẹ ngày xưa. Bà là người đàn bà mạnh mẽ và tuyệt vời.  Được như mẹ là điều mà bất cứ ai cũng rất tự hào. Nhưng tôi đã chẳng được như thế.  Dường như trong thị trấn này, chẳng ai biết tên của bà là gì. Chúng tôi có 5 anh chị em. Những thầy cô giáo và học sinh ở trường chỉ biết đến bà và gọi bà thật đơn giản qua những giấy tờ gửi đến trường là “mẹ của…X”.  Ở những cửa hàng tạp hóa, gian phụ tùng xe hơi mọi người gọi bà là “Bà Dale” sau tên gọi của bố. Ở những nơi quan trọng khác như ngân hàng, mẹ được gọi một cách trang trọng chính thức bằng họ của bố, “Bà Keffer”. Với cách gọi nào đi nữa, mẹ vẫn đáp lại bằng một nụ cười và những lời lẽ đầy thiện cảm.

Tôi thì khác, chẳng bao giờ có được sự lịch thiệp tế nhị như thế. Thường khi đi với mẹ vào cửa hàng tạp hóa, khi người bán hàng trao túi hàng cho mẹ và nói lời cám ơn, đồng thời gọi bà bằng một trong những cách gọi trên tôi sẽ nói ngay, “Mẹ tôi tên là Joyce”.  Lúc nào cũng thế, mẹ luôn luôn mỉm cười vừa đáp lại “Chúc một ngày tốt lành” vừa ném về phía tôi ánh mắt thầm bảo “hãy nhớ là mẹ đã dạy con những điều tốt hơn thế kia mà”. Thường khi chúng tôi lên xe, tôi vẫn còn ấm ức về thái độ của mẹ. “Mẹ phải là chính mẹ chứ!”, tôi vặn vẹo. “Mẹ đâu chỉ là cái bóng của bố”. “Mẹ có thể bị gọi bằng những gì đó còn tệ hơn”, bà trả lời tôi. “Nhưng bên cạnh đó con cũng nên nhớ rằng, mọi người đều biết bố con đấy!”.

phunu8-bai-hoc-tu-tach-ca-phe-hinh-anh 5

Đúng như vậy, mọi người ở cái thị trấn bé nhỏ này đều biết bố tôi. Ông là một người chăm chỉ và rất thân thiện. Bố hay nói đùa cả với những cô gái ở các quầy thu ngân, hay giúp bất cứ người nào cần những lời tư vấn của ông về xe hơi. Ân cần và luôn gây được thiện cảm với mọi người, kể cả việc cần phải thay một bộ phận hư hỏng nào đó cho chiếc xe đạp của một cậu bé hàng xóm, bố cũng chẳng cần phải đắn đo suy nghĩ đến lần thứ hai. Giữa đêm mùa đông lạnh lẽo, mọi người đều ngại bước chân ra khỏi nhà. Nhưng với bố thì không.  Ông sẵn sàng rời nhà chỉ để giúp cho cậu thanh niên nào đó thay chiếc vỏ xe bị bể.

Mọi người cũng biết mẹ tôi nữa chứ! Trong khi bố là một người “vĩ đại” trong cộng đồng dân cư ở thị trấn này, mẹ cũng đặc biệt không kém. Mẹ có lối nói về mình rất tế nhị, luôn ân cần thân thiện với những người mẹ gặp. Buổi sáng đầy tuyết, trời chìm trong băng giá. Mẹ thức dậy để đến với những đứa bé bị bỏ rơi ở một căn nhà trong thị trấn. Bà nhẹ nhàng len lỏi qua những thân hình bé nhỏ còn say ngủ và đặt bên cạnh phần bánh kếp cho mỗi người. Không phải chỉ có thế, mà bất cứ ai cần sự giúp đỡ bà đều có mặt đúng lúc. Nhặt nhạnh thu xếp những vật dụng cho một gia đình sau cơn hỏa họan, đóng gói thực phẩm cho nhà thờ, giặt tã lót em bé cho một bà mẹ trẻ đơn độc không người giúp đỡ…

Là một thiếu nữ, tôi không hiểu được con người của mẹ. Làm sao một người luôn thích hiến dâng cho tha nhân quá nhiều như thế, lại cam chịu quanh quẩn trong nhà và chỉ được biết đến như một sự phụ thuộc vào chồng, hoặc đơn giản chỉ là mẹ của người khác, không còn gì cho mình và của chính mình? Tại sao bà không tự hào về cái tôi của mình? Như trước đây, mẹ đã từng muốn trở thành một y tá và đã tham gia vào tổ chức Hòa bình. Làm thế nào một người có thể từ bỏ giấc mơ giúp ích tha thân, chỉ để làm cái bóng của bố?

phunu8-bai-hoc-tu-tach-ca-phe-hinh-anh 6

Tất cả những gì tôi biết về mẹ, sẽ là những điều sẽ không xảy đến đối với tôi. Thật ra tôi đã có suy nghĩ như thế. Tôi có tham vọng thật sự, ước mơ làm được những điều khác người – nhưng phải là một tiếng nổ ầm vang chứ không phải nổ đì đẹt.  Mọi người sẽ biết đến tôi. Tôi đã lên kế hoạch cho con đường mình sẽ đi, bước lên những bậc cấp địa vị của Hội thiện nguyện toàn Mỹ.  Chồng tôi, sẽ là một vị trí bên cạnh. Với con cái, chúng sẽ là những đứa trẻ đáng yêu bên cạnh vú nuôi của chúng. Tôi sẽ là chính tôi, chứ không thể như mẹ. Mọi người sẽ biết đến tôi như một nhân vật quan trọng.

Thế mà giờ này tôi đang đứng đây, hâm nóng tách cà phê trong lò vi-ba lần thứ hai. Như tôi đã nhìn thấy mẹ làm công việc ấy hàng triệu lần. Rồi sau đó sẽ là gì? Chuẩn bị bữa ăn trưa, cho mèo ăn, buộc giây giày, tìm mảnh giấy cần hồi đáp cho trường học, trả lời điện thoại và cả triệu những việc lẻ tẻ có thể. Tôi đã mong ước một tách cà phê thật ngon đầu ngày trước bữa điểm tâm, trước khi mình bắt đầu một ngày bận rộn tại văn phòng. Nhưng bây giờ thì sao? Tôi đang phải hâm lại tách cà phê moka hòa tan, loại thường chỉ để giải khát với lớp bọt váng màu trên mặt.

Bây giờ thì tôi hiểu.  Cách đây 8 tháng tôi đã hiểu, khi lần đầu tiên tôi bế đứa con trai bé bỏng của mình trên tay. Tôi đã nhận ra khi những ngón tay mình phủ lấy bàn tay bé thật nhỏ nhoi của nó, và cặp mắt to xanh biếc nó nhìn vào mắt tôi trước khi chìm vào giấc ngủ. Tôi cũng đã hiểu khi tình yêu tôi dành cho chồng đã như tăng lên gấp 3 lần, ngay lúc nhìn thấy anh bế một thiên thần bé nhỏ trong cánh tay rắn chắc của anh, và những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài từ khóe mắt xuống khuôn mặt anh.  Chính lúc ấy tôi đã nhận thức được tất cả…

phunu8-bai-hoc-tu-tach-ca-phe-hinh-anh 7

Tôi cũng trông ngóng ngày mà tôi sẽ được mọi người trong thị trấn này, học sinh những trường học quanh đây gọi tôi là “mẹ của Andrew”. Mỗi ngày, khuôn mặt chồng tôi sẽ sáng lên niềm vui khi anh rời công việc trở về nhà, có con trai tung tăng chạy đến nắm lấy bàn tay bố. Tôi hãnh diện được gọi là “Bà Frank Huff”, cũng như mẹ tôi vẫn tươi cười và hãnh diện khi người ta gọi bà là “Bà Dale Keffer”. “Cũng như mẹ tôi”, đó là 4 từ mà trước đây tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ nói một cách tự hào như thế! Dù sao, nếu bạn có gặp mẹ tôi, cũng cần biết “tên bà là Joyce”.

Và bây giờ, tôi lại cần phải hâm nóng tách cà phê một lần nữa rồi…

Khăn Choàng Xanh

(Theo Barb Huff _ The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày