phunu8_news_0.png

You are here

20/10/2015 - 12:19

Khi nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh), chúng ta nghĩ ngay đến tấm gương anh dũng hy sinh của 10 cô gái thanh niên xung phong khi họ mới mười tám, đôi mươi. Ngày 20/10 – ngày Phụ nữ Việt Nam, câu chuyện Ngã ba Đồng Lộc lại khiến thế hệ con cháu bồi hồi.

Ngã ba Đồng Lộc là giao điểm của quốc lộ 15A và tỉnh lộ 2 vùng đồi Hà Tĩnh. Vào những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, mọi con đường từ Bắc vào Nam đều phải đi qua nơi đây. Chính vì sự hiểm yếu và quan trọng đó mà không quân Mỹ tập trung và liên tục đánh phá Đồng Lộc với khối lượng bom đạn rất lớn nhằm cắt đứt huyết mạch giao thông của quân dân ta hướng về chiến trường miền Nam. Nơi đây hàng vạn người đã dốc hết nhiệt tình, sức lực, trí tuệ của tuổi trẻ cho “những mạch máu luôn chảy về tim”. Hàng nghìn bộ đội, TNXP, công nhân giao thông, lái xe, chiến sĩ công binh, dân công, dân quân du kích đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình để thông đường, thông xe ra tiền tuyến, góp phần đánh thắng giặc Mỹ xâm lược.

Và… nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh), chúng ta nghĩ ngay đến tấm gương anh dũng hy sinh của 10 cô gái thanh niên xung phong khi họ mới mười tám, đôi mươi. Với tinh thần xả thân quên mình hiên ngang trước mưa bom, bão đạn, các chị chính là biểu tượng của truyền thống chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam anh hùng.

Về Ngã ba Đồng Lộc, ấn tượng đầu tiên với chúng tôi là màu xanh bạt ngàn trên đồi thông, những cánh đồng lúa đang thì con gái và vườn cây trái xum xuê. Đâu đó là tiếng cười, nói bi bô của trẻ thơ như xua tan cái nắng chói chang của miền Trung, khiến không gian yên bình đến lạ thường.

Trong khung cảnh ấy, khó có thể hình dung được 45 năm trước, nơi này lại được mệnh danh là “tọa độ chết”, là “túi bom” mà đế quốc Mỹ thả xuống, nhằm ngăn chặn sự chi viện cho miền Nam.

Được nghe chuyện về các chị từ hướng dẫn viên, chúng tôi đã không cầm được nước mắt; câu chuyện về những cô gái vừa tròn mười tám, đôi mươi hăng hái nguyện rời gia đình, quê hương đến với tuyến đường 15A, nơi là túi bom, là trọng điểm đánh phá. Nơi đây những ngày tháng ác liệt nhất của năm 1968, đế quốc Mỹ đã đánh phá cả 30 ngày trong tháng, trung bình một m2 trên mảnh đất này phải hứng chịu ba quả bom của đế quốc Mỹ; mảnh đất mà “bom cày lên bom, đạn đè lên đạn” thử hỏi cỏ cây nào còn có thể sống được. Nhưng cũng chính nơi đó các chị vẫn “Sống bám cầu, bám đường, chết kiên cường dũng cảm” với tinh thần lạc quan, yêu đời của tuổi thanh xuân khi có người “chưa một lần nắm bàn tay của người khác giới”. 

Lúc này tôi mới cảm nhận hết một cách sâu sắc về cuộc đời, sự hy sinh cao cả của các chị cho dân tộc. Mồ hôi, nước mắt và máu của các chị đã đổ xuống cho dân tộc, cho Đồng Lộc thân yêu.

Khi nghe người hướng dẫn đọc những dòng thư của chị Võ Thị Tần, Tiểu đội trưởng, Tiểu đội 4, Đại đội 552, thuộc Tổng đội Thanh niên xung phong tỉnh Hà Tĩnh tất cả hầu như ai cũng đều không kiềm được nước mắt: “Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường, còn ban ngày chúng mang bom giết cá để chúng con cải thiện. Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển cả núi rừng nhưng không thể làm rung chuyển những trái tim của chúng con. Mẹ ơi, thời gian này mặc dù địch đánh phá ác liệt nhưng bọn con vẫn tập được nhiều bài hát mới. Cuốn sổ tay mẹ mới gửi cho con dạo nọ đã gần hết giấy rồi, mẹ gửi thêm cho con ít giấy. Mới về thăm mẹ mà sao con thấy nhớ mẹ quá, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe và đừng lo cho con nhiều”.

Qua những dòng thư này, chúng ta mới thấy được tinh thần chiến đấu đầy quả cảm cũng như  đầy lạc quan yêu đời của các chị. 

Một buổi chiều định mệnh…

Trưa 24/7/1968 - cũng như mọi ngày, 10 cô gái thanh niên xung phong ra làm nhiệm vụ, sau khi máy bay Mỹ liên tục ném bom phá nát tuyến đường vận tải. 16h30 phút, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống Đồng Lộc. Một quả bom rơi xuống ngay sát miệng hầm - nơi 10 cô gái của tiểu đội 4, Đại đội 552 đang tránh bom, miệng hầm nơi các chị trú ẩn sập xuống. Năm phút, mười phút vẫn im bặt, không một ai bước lên, chỉ còn trơ lại mấy chiếc nón giữa hố bom sâu hoắm; bom Mỹ tàn ác đã chôn vùi 10 cô gái mảnh mai, lúc "mái tóc còn xanh".

Và tất cả đã hy sinh… Đồng đội tìm kiếm các chị, đào từng nhát cuốc, họ kêu gào thảm thiết với hi vọng sớm tìm được các chị nhưng một, hai, ba… đến chín rồi… chỉ còn chị Cúc, chị nằm nơi mô, đồng đội của chị không ai ngại khó, ngại khổ, quyết tâm tìm bằng được chị để cùng truy điệu các chị nhưng chỉ thiếu mình em, "Chín bỏ làm mười răng được".  Đó là tâm trạng của nhà thơ Yến Thanh, lúc anh còn là một chiến sỹ giao thông. Và buổi chiều thứ ba sau khi lời gọi của Yến Thanh vang lên thì cũng là lúc đồng đội tìm thấy chị.

Nơi 10 cô gái thanh niên xung phong đã chiến đấu nay đã trở thành khu du tích lịch sử, với nhiều công trình kiến trúc đặc biệt được xây dựng như: Khu mộ 10 nữ thanh niên xung phong, Nhà bia tưởng niệm thanh niên xung phong toàn quốc, Sa bàn chiến đấu, Nhà bảo tàng, Tháp chuông Đồng Lộc… Phần mộ của 10 cô gái thanh niên xung phong nằm ở lưng chừng đồi, cây cối đâm chồi, nảy lộc, làm mát những trái tim của những chàng trai, cô gái thanh niên xung phong đang nằm lại Ngã ba Đồng Lộc.

Tôi đứng lặng trước khu mộ 10 nữ liệt sỹ TNXP lòng bồi hồi, xúc động. 10 cô gái đã sống, chiến đấu cùng nhau và giờ yên nghỉ bên nhau. Họ là những đóa hoa bất tử.

Khi đến đây có lẽ tôi thật sự xúc động, tự hào và không thể cầm được nước mắt, các chị đã vĩnh viễn ra đi mang theo tuổi trẻ đẹp nhất. Hôm nay, chúng tôi đại diện cho thế hệ trẻ chúng tôi đến với ngã ba Đồng Lộc để cảm nhận và ngiêng mình thắp một nén tâm hương dâng lên linh hồn các chị. Sự hy sinh của các chị mãi là tấm gương, là đài hoa bất tử, mãi sống và hiện hữu.  

Tạm biệt ngã ba Đồng Lộc nhưng chân bước đi mà lòng chẳng muốn rời. Hình ảnh của o Tần, o Cúc, chị Hợi, chị Nhỏ, chị Xuân, chị Hạ, chị Hường hay o  Rạng, o Xuân, o Xanh như vẫn còn đây, trẻ trung, tươi tắn nhưng hiên ngang khí phách lạ thường bên dòng sông La huyền thoại.

Hồng Hạnh

Nguồn: Tổng hợp

Tin mới trong ngày