phunu8_news_0.png

You are here

15/05/2019 - 09:10

Chưa đến Tây Tạng, tôi tưởng tượng vể đủ thứ. Đặt chân đến xứ Phật nghìn đền, tôi mới biết có những thứ mình nghĩ không sai và cả các điều chưa biết đúng.

Điều may nhất là trước khi thám du Tây Tạng, một đất Phật trên cao, tôi đã được “training” về tâm linh qua chuyến phượt Nepal năm 2013. Một tuần sống trong môi trường thấm đẫm tinh thần tôn giáo từ sớm đến khuya, lúc nào cũng có thể ngửi, nghe và nhìn thấy các hoạt động Phật pháp, đã giúp tôi nhập Tây Tạng một cách hiên ngang.

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 4

Có một Lhasa hiện đại hơn tưởng tượng

Tour không hành trình một mạch đến ngay đích mà có chặng dừng đầu là Tứ Xuyên. Theo lịch, mọi việc ăn, uống ngủ, nghỉ ở đây không có gì đáng bàn ngoài buổi xem Kinh kịch về đêm. Vào rạp ngồi, cả đoàn khách được phục vụ mỗi người 1 cốc trà tàu, 1 nhúm hạt khô để nhâm nhi thưởng thức chương trình 2 tiếng đồng hồ gồm nhiều tiết mục ngắn, dài từ hài, vẽ tranh cát đến thổi sáo trúc. Xét ra, không khí khá sinh động nhờ các nghệ sỹ biểu diễn rất nhiệt tình dù đêm nào họ cũng diễn, tâm huyết hơn so với các xuất kịch của dàn nghệ sỹ xứ ta. Sáng hôm sau, lên máy bay ở phi trường Chengdu, chúng tôi tới sân bay quốc tế Lhasa sau hai tiếng đồng hồ. Đặt chân lên mặt đất cao 3.600m so với mặt nước biển, hành trình khám phá Tây Tạng của cả đoàn bắt đầu.  

Không khí loãng ở thủ phủ Tibet này, nhất là ban đêm, luôn làm khó dân đồng bằng. Khách chỉ có thể vượt qua sự khó chịu ấy nhờ những viên Acetazlolamid các anh tour guide phát, không uống không được. Mọi người còn nghe dặn khi mới đến nên ít hoạt động, làm gì cũng nhẩn nha từ tốn để cơ thể điều chỉnh với độ cao và không khí loãng. Các xáo trộn sinh học sẽ là tim đập nhanh, hai bên thái dương giựt rần rật, đầu thoáng nhức. Cũng may, tour luôn có sẵn bình ô-xy nhỏ để dùng trong trường hợp khách bị shock. Không khí thất lợi là thế, nhưng nắng lại trong veo như không một hạt bụi, nhìn các thứ ở khoảng cách tuy rất xa mà vẫn rõ. Truyền thống đón khách của người Tạng bắt đầu bằng hành động tặng mỗi khách 1 chiếc khăn cát tường để treo, buộc ở các địa điểm linh thiêng như đền, chùa, tu viện, hồ thiêng… trong suốt chuyến du lịch.

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 5

 

 

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 7

Xe tiến về trung tâm Lhasa. Đường đẹp như dải lụa, rộng rãi đến 8 làn. Sự khác biệt với cao tốc xứ Việt bắt đầu hiện rõ. Hai bên đường đều có hàng rào ngăn người hay động vật băng qua. Khác biệt trong suy nghĩ trước đây của tôi cũng xuất đầu lộ diện. Trước mắt tôi là hình ảnh một Tây Tạng hiện đại và được quản lý chặt chẽ chứ không phải là một vùng đất với nhà nhỏ, phố nhỏ cũ kỹ, những con đường ngoằn ngoèo lởm chởm đất đá dành cho dân cưỡi ngựa hay cưỡi trâu Yak. 18 năm tân tạo đã khiến Lhasa sát sườn với thế giới hiện đại rất nhiều, dù bàn tay xây dựng phần lớn đều do Trung Quốc. Ở điểm này xem ra giới chức quy hoạch ở nước ta cần học hỏi nhiều từ Tây Tạng.

Hai bên đường phố cây cùng loại, cao như nhau mọc đều đặn, đẹp mắt. Mặt đường được lát đá, sạch bong, không rác rưới. Cứ 500m phố lại có một công nhân vệ sinh mặc đồng phục màu cam cứ đi lên đi xuống quét, nhặt rác liên tục trong khu vực mình phụ trách từ sáng đến tối.  Ngoài ra, chừng 100m lại có 1 thùng rác, thống nhất 1 loại, 2 ngăn dành cho rác tái chế và rác không tái chế. Còn cột điện dọc đường chỉ để treo quốc kỳ, cấm thấy một biển quảng cáo nào. Những biển hiệu đều chằn chặn, đúng 1 chiều cao, chiều rộng, còn chiều ngang thì tùy mặt tiền của cửa hàng mà thiết kế nên nhìn thấy phố xá Lhasa rất chỉn chu, gọn gàng gấp bội Hà Nội ta.

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 8

Tu viện, đền chùa, trái tim tâm linh của xứ Tạng

Chúng tôi dành đến ba ngày ở Lhasa để thăm các công trình tâm linh nổi tiếng nhất trong cả nghìn đền, chùa ở xứ Tạng. Đó là Potala, Drepung, Sera và Jokhang, thiền viện linh thiêng nhất trong quan niệm của người Tạng. Còn ngày cuối trước khi về Việt Nam, chúng tôi ghé thành phố Shigatse tham quan hai tu viện: Kumbum nổi tiếng chứa 100.000 pho tượng và Tashilhunpo sở hữu tượng Phật cao nhất Tây Tạng (26m), được nạm, khảm, trát, đính vô số vàng bạc ngọc ngà kim cương đá quý, do 900 thợ thủ công thi công suốt 9 năm!

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 9-den-hinh-anh 7

 

 

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 10

Potala từng là nơi ở của các Daila Latma nên được trấn yểm theo sát phong thủy bằng 2 con sư tử đá ở cửa chính và một cột dựng rất cao phía đối diện. Cung điện gồm 999 căn phòng, lưu trữ rất nhiều pho tượng quý hiếm, được khảm hoặc làm từ vô số vàng bạc, đá quý, kim cương. Lịch tham quan Potala bắt các đoàn phải đăng ký trước. Khách bị kiểm tra an ninh kỹ lưỡng. Được cái đường lên tham quan chỉ đi theo 1 chiều nên rất quy củ dù khá dốc, đủ khiến người ta vừa leo vừa thở. Trước đây thiền điện có tới hàng ngàn tu sĩ, nhưng hiện tại chỉ còn khoảng 20 người, cũng mặc áo đỏ nhà tu đấy, nhưng thật ra họ chỉ có việc châm dầu thắp nến và đổi tiền lẻ cho khách muốn cúng dường mà thôi!

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 11

Riêng các tu viện Sera, Drepung nằm khá xa trung tâm Lhasa, từ  20 đến 30km. Nhìn chung các tu viện này rất kín nên khi vào chúng tôi ai nấy đều thấy hơi khó thở. Bên trong người ta không thắp nhang mà chỉ đốt nến bằng mỡ trâu Yak, thứ khi cháy sẽ tạo ra chất bảo vệ tranh, tượng trong đền. Một điểm chung khác là tu viện ở đây trông chẳng khác gì bảo tàng sưu tập tượng. Họ thờ rất nhiều các vị Bồ Tát, Phật, rồi các hóa thân…nhiều đến nỗi ngay cả dân tu chuyên nghiệp cũng chưa chắc nhớ hết tên các vị được thờ! Tượng nào cũng đặt hoặc cao chót vót, hoặc dựng trong tủ kính hay sau một rào chắn. Ai muốn khấn nguyện gì cứ đứng từ xa vái vọng hoặc đành đi vòng quanh chân tượng.

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 11

Lang thang trong phố xứ Phật

Xen giữa nhưng buổi thăm viếng đền, chùa, tu viện là những thời khắc chúng tôi thả rong xuống phố ăn uống, tham quan, mua sắm. Trước đây đọc mấy bài ký sự của các đoàn du lịch qua Tây Tạng thấy đề cập đến sự thiếu thốn rau và hoa quả. Bị hù, sợ, nên trước hôm đi tụi tôi đã phải thủ theo cả mì gói lẫn rau khô. Cuối cùng là thừa và ế mang nguyên về! Góc phố nào cũng có người bán hoa quả rong vừa tươi ngon vừa rẻ. Trong siêu thị thì cây trái tràn ngập, phong phú, to khủng và giá còn rẻ hơn ngoài đường! Đồ ăn sẵn trong siêu thị cũng ê hề từ rong biển, mực, tôm tươi cho đến các loại thịt trâu Yak, cừu, dê… Nói chung, thăm qua siêu thị ở Lhasa mới thấy mức sống ở đây là khá cao không như đồn đãi.

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 12

Chỉ riêng về ăn uống mới đáng nói. Vì cả tín ngưỡng riêng lẫn niềm tin truyền thống, người Tạng không ăn cá nên hầu như khó tìm thấy món cá ở các nhà hàng trong khu này. Muốn ăn cá và đồ Tây, đồ Tàu, khách phải chịu khó đi xa, lội bộ đến tận khu phố  Parkho, nơi tập trung rất nhiều các cửa tiệm bán đồ lưu niệm, nhà hàng. Giá cả thì luôn phải mặc cả 1/3, bởi chủ kinh doanh ở đây hầu hết là người Hán. Lẩu Yak ở Lhasa cũng rất thơm ngon dù chất đốt để nấu dùng bằng chính… phân trâu Yak! Mặt hàng đặc sản xứ này là đông trùng hạ thảo, giá đắt như vàng, bán tính theo miligram.

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 13

 

 

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 14

Tối đến, phải nói là Lhasa khá buồn. Bảng hiệu thì ghi bar – club nghe hoành tráng, nhưng thực ra chỉ tầm tầm như quán café trung bình ở Hà Nội. Buồn nữa cho dân chơi Sài thành thăm Tây Tạng là tất cả các hoạt động ở các quán này đều phải đóng cửa trước 11 giờ đêm, gần giờ đó sẽ có cảnh sát đi từng nơi kiểm tra và nhắc nhở chủ quán nhớ giờ “tiễn khách”.

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 15

 

 

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 16

Hồ, sông trên đỉnh thế giới

Địa điểm cuối cùng in dấu chân đoàn đi theo tour là Thánh hồ Yamdrok và sông băng Kharola. Hồ thiêng Yamdrok có nước xanh ngọc bích nên gọi là Turquoise Lake, và vì có hình bọ cạp nên còn mang tên Hồ Bọ cạp. Quanh hồ có nhiều điểm dừng để khách chụp ảnh. Tất nhiên, như lên Đà Lạt chụp với ngựa, lên Buôn Mê Thuộc chụp với voi thì người Tạng cũng có dịch vụ chụp ảnh cùng trâu Yak hay chó Ngao Tạng, cũng chẳng rẻ, mất 30 tệ/tấm. Còn đi theo con đèo ven núi có độ cao dao động từ 5.000 đến 7.000m sẽ dẫn đến sông băng Kharola. Đỉnh trắng xóa, tiết trời lạnh buốt, không khí loãng và gió thổi hun hút rùng mình. Cạnh sông băng vĩnh cửu này là con đường gỗ dẫn vào sát chân núi, muốn vào và chụp ảnh đều phải bỏ tiền mua vé. Dừng ở đây tầm 20 phút ngắm nghía, ghi hình, chúng tôi lên xe trực chỉ Shigatse, qua đêm tại thành phố này trước khi về Lhasa để bay về quê nhà, kết thúc một tuần kỳ thú trên đất Tạng.

phunu8-den-xu-phat-coi-tang-goi-tam-hinh-anh 17

Sổ tay lữ hành

> Tây Tạng không cho phép đi tự túc nên khách phải mua tour của các công ty du lịch.

> Thời gian thích hợp: Từ tháng 4-tháng 10.

> Nên mang áo dài tay, quần dài, áo len mỏng, áo khoác mỏng, áo khoác vừa, khăn, mũ, kính đen, kem dưỡng ẩm, dưỡng môi, giày mềm đế bằng.

> Nên đổi sẵn tiền NDT ở VN để có tỉ giá tốt hơn. Thẻ Visa/Master không phổ biến.

> Hệ thống citybike: Rất rẻ, thuê theo giờ, hệ thống quản lý tự động.

Phunu8

Tin mới trong ngày