phunu8_news_0.png

You are here

15/10/2018 - 08:31

Chỉ thực sự là lỗi lầm khi ta chẳng học hỏi được gì từ những sai sót đã làm _  John Powell    

Chuyện kể của Cheryl Kremer    

Hồi học lớp sáu tôi đã bắt đầu chú ý chuyện học sinh chia bè kéo cánh. Có nhóm toàn những đứa dở dở ương ương, nhóm thì chuyên đùa cợt, số còn lại là các cô cậu “ai sao tôi vậy”. Tôi không biết rõ mình thuộc nhóm nào. Thế mới là vấn đề! Thày giáo tổ chức bốc thăm chọn “những người bạn bí mật” cho tuần tới. Mục đích trò này là mỗi người sẽ thực hiện những điều hay, điều tốt cho bạn mình mà không để họ biết ai làm. Chúng tôi có thể viết vài chữ khuyến khích cổ vũ bạn, kín đáo đặt chúng lên bàn chỗ bạn mình ngồi, hay để một tấm thiệp trong cặp hay kẹp trong sách của bạn. Thày giáo viết tên từng đứa vào từng mẩu giấy rồi bỏ cả vào một chiếc sô, mỗi học sinh sẽ nhắm mắt bốc chọn tên người bạn cùng lớp mà mình sẽ âm thầm kết bạn và hỗ trợ suốt năm ngày lên lớp trong tuần.

phunu8-cho-di-bang-chinh-tam hon-hinh-anh 4

Đến giữa tuần thì mọi người, kể cả tôi, đều đã biến cuộc chơi thành một cuộc thi xem ai sẽ nhận được món quà đáng giá nhất từ người bạn bí mật. Thay vì kín đáo để lại những lời động viên, chúng tôi thi nhau nhét các dụng cụ học sinh vào hộc bàn bạn mình. Thay vì trao gửi những lời nhận xét góp ý, chúng tôi tặng nhau nào là kẹo chewing gum, bong bóng, kẹo que và có khi cả tiền. Dường như ai cũng nhận được một món quà dễ thương nào đấy. Mọi người, chỉ trừ mỗi tôi.

Người bạn bí mật của tôi tuân thủ hướng dẫn của thầy không sai một ly. Tôi nhận được đủ thứ thiệp tự làm, những câu viết đầy lý lẽ khôn ngoan góp ý và vô số bức hình vẽ khuôn mặt tươi cười ngụ ý khen tôi là cô gái dễ thương nhất lớp. Qua những câu chữ trên giấy để lại, người bạn giấu mặt dường như đánh giá tôi khá cao, nhưng chính vì thiếu những món quà nên tôi cứ suy nghĩ thắc mắc mãi về người đã rút trúng tên mình.

Buổi sáng cuối cùng của cuộc chơi, tôi vào lớp và để ý thấy một gói trên bàn. À có thế chứ, cuối cùng người bạn của tôi cũng phải có chung ý tưởng với những người khác! Tôi xé toạc lớp giấy gói và nhìn sững xuống mặt bàn. Nằm chình ình trước mắt tôi là hộp phấn bột trang điểm các bà già xưa ưa dùng. Lũ con gái ngồi quanh bắt đầu cười khúc khích và tán ra tán vào món quà cổ hủ tôi vừa nhận. Và còn tệ hơn nữa, đây lại là một hộp phấn cũ đã dùng rồi. Tôi ngượng chín cả mặt và dúi vội nó vào hộc bàn.

phunu8-cho-di-bang-chinh-tam hon-hinh-anh 6

Tôi đã cố quên món quà khó chịu ấy, nhưng khi vào phòng vệ sinh trước giờ giải lao, cũng lũ con gái ngồi cùng bàn đã thấy tôi mở hộp quà ấy lại bắt đầu léo nhéo về người bạn bí mật đã tặng tôi thứ quái quỷ này. Thế là tôi vội nhập cuộc và tôi nghe những lời nói từ cửa miệng mình phát ra “Quê thật! Không biết tay ấy nghĩ sao lại tặng tớ thứ quà ngu ngốc ấy nhỉ? Ngay cả bà ngọai tớ cũng không thèm”.

Lũ con gái cười phá ra khi nghe tôi bình phẩm rồi nối đuôi nhau ra khỏi nhà vệ sinh. Tôi nán lại rửa tay, rồi vừa để nước chảy luồn qua từng ngón tay vừa nghĩ về những gì mình đã buột miệng. Tôi đâu có thói quen dè bỉu những lời nhỏ mọn ấy về người khác.

Khi tắt nước tôi nghe tiếng kẹt cửa. Quay lại tôi thấy một cánh cửa phòng vệ sinh nào đó vừa mở ra. Một cô bé học cùng lớp bước đến và nhìn tôi. Trên mặt nó còn đọng những giọt nước mắt. Cô ta lí nhí “Tớ là người bạn bí mật của cậu. Tớ thật xin lỗi vì món quà”. Rồi nó tuôn chạy ra khỏi phòng. Cánh cửa đã đóng sập lại mà như tôi vẫn còn nghe tiếng cô bé sụt sùi nức nở.

phunu8-cho-di-bang-chinh-tam hon-hinh-anh 7

Tên cô bạn bí mật của tôi là Rochelle, một cô gái xuất thân từ gia đình nghèo. Ở trường, cô và mấy chị em là mục tiêu so sánh của những đứa cho là mình “ngon” hơn vì có bố mẹ lắm tiền. Tuy nhiên, dù có nghe những lời chế diễu chọc ghẹo, Rochelle chẳng bao giờ dùng lời lẽ khiếm nhã trả miếng bạn bè. Cô bé chỉ âm thầm chịu sự đối xử thậm tệ ấy.

Tôi quặn thắt cả bụng khi nhớ lại những câu mình đã nói ra. Con bé hẳn đã nghe không sót một chữ. Và nhất là nó lại cứ thinh lặng chịu đựng. Sao tôi thấy mình hèn mọn thế.

Cuối cùng phải vài ngày sau, lấy hết can đảm tôi mới dám giáp mặt Rochelle và mở lời xin lỗi. Rochelle thú nhận nó đã buồn cả tuần vì không tìm ra thứ quà nào tốt hơn để tặng tôi. Hoàn cảnh gia đình không cho phép. Cuối cùng mẹ nó đã phải hy sinh thứ xa xỉ nhất đối với bà để Rochelle có thứ gì đó để tặng bạn. Mẹ còn trấn an rằng cô bạn gái mà nó khen lấy khen để chắc chắn sẽ thích món quà. Rochelle không thể đợi lâu hơn được nữa và sáng hôm đó đến lớp nó đã đặt chiếc hộp lên bàn tôi.

Thế mà tôi đã hủy hoại hết lòng tốt bạn mình.

phunu8-cho-di-bang-chinh-tam hon-hinh-anh 5

Phải nói gì với Rochelle bây giờ đây? Liệu nó có tha thứ cho việc tôi mang cô bé ra làm trò cười cho chúng bạn? Vừa xin lỗi tôi vừa thú nhận với nó mình chỉ buột miệng vậy thôi chứ không có ý gì. Chính tôi cũng không biết mình thuộc nhóm học sinh nào mà.

Rochelle nhìn thẳng vào mắt tôi và nói nó hiểu ý tôi. Chính nó cũng đang cố ép mình cho hợp nhóm nào đó như tôi. Nó cười “Chúng mình giống nhau đấy chứ”. Những lời của cô bé, từng câu từng chữ xuất phát từ trái tim đã đi thẳng vào hồn tôi.

Như những đứa khác trong lớp, từ trước tới giờ tôi luôn tránh mặt chị em nhà Rochelle. Nhưng sau hôm ấy, tôi lại thấy qúy mến và kính trọng những tấm lòng như Rochelle - những người đã cho đi bằng chính tâm hồn họ.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày