phunu8_news_0.png

You are here

04/06/2018 - 11:34

“Quan trọng hơn lúc này là tôi muốn là ai đó chứ không muốn bị khoác hai chữ bạn bè với chúng. Giá mà tụi nó loại tôi luôn để mình được tự do yên thân thì tốt quá.”

Chuyện kể của cô bé lớp bảy DeAnna Doherty  

T. thì thào “Tao cá là mày không dám ra tay.”

Tôi nói “Câm miệng lại, để tao yên.”

T. vẫn lải nhải “Chậc. Tao vẫn làm thường mà. Chúng mình đứa nào cũng phải làm chuyện đó. Không ai phát giác đâu. Mày chết nhát quá.”

Tôi bực bội “Tao không nhát. Tao chỉ cần thời gian nghĩ xem sẽ “cuỗm” thứ gì.”

T. “phán” khi nó chuồn ra khỏi cửa tiệm “Lẹ lên! Chỉ việc nhét vào túi quần. Cô ta không thấy đâu. Làm ngay đi.”

phunu8-chieu-tro-ra-mat-hinh-anh 4

Tôi đứng trước dãy kệ đầy các lọ sơn móng tay trong cửa hàng nữ trang ở siêu thị, hồi hộp vô cùng. Mồ hôi rịn ra ướt trán. Cảm thấy lòng bàn tay cũng nhơm nhớp dính. Tôi đảo mắt kiểm tra lại một lần nữa xem cô gái đứng ở quầy có nhìn mình. Tin rằng cô ta đang quay chỗ khác, tôi nhanh tay nhét vội một lọ sơn móng tay vào túi quần jeans rồi ra khỏi tiệm.

Tôi vội vã rảo bước đến chỗ quầy thực phẩm nơi lũ bạn đang đợi. Mồ hôi vẫn còn lấm tấm tôi ngẩng cao đầu mỉm cười, tự hào dõng dạc “Rồi, xong. Tao thủ được rồi.”

T. yêu cầu “Không tin. Đưa xem nào.”.

T. như một thủ lĩnh không chính thức. Bạn làm và không làm theo những gì con bé lệnh. Tôi là một cô gái mới nên phải có trò ra mắt. Trách nhiệm của tôi là phải “chôm” cho được hai thứ đồ khác nhau trong cùng một tiệm vào hai lần khác nhau. Cho đến thời điểm này trong đời, tôi chưa bao giờ ăn cắp thứ gì. Tôi sống với ông bà và biết rằng họ sẽ rất thất vọng về tôi nếu tôi bị bắt quả tang đang “chôm” đồ.

Tôi vừa nói khoe vừa rút lọ sơn móng tay ra khỏi túi quần. Tất cả những đứa con gái đều gật đầu xác nhận khi thấy chiếc lọ.

T. ra lệnh “Đưa nó cho tao rồi quay trở lại lấy thứ khác.”

Tôi nói “Tao không muốn quay lại đó ngay lúc này. Tụi mình ăn trưa trước đã?”

“Tao nói thật nhé, mày như con nít ”, T. vừa nói vừa nhắm hướng tiệm ăn mà đi.

phunu8-chieu-tro-ra-mat-hinh-anh 5

Con bé sao nhỏ mọn với tôi quá. Sao đến thế mà mình còn cứ bám theo tụi nó? Tôi tự nghĩ. Chỉ tích tắc tôi đã nhớ lại vì sao xảy ra cớ sự như vậy. T. là đứa con gái xấu tính nhất trường. Không ai muốn dính rắc rối với nó hay với mấy đứa con gái đệ tử của nó. Nếu xảy ra chuyện, sau khi tan trường nó “sẽ tận tình chăm sóc”.

Chúng tôi cùng đi ăn và sau đó nó tuyên bố đã đến lúc “ăn hàng” đợt hai. Cả bọn quay đầu lại cửa tiệm. Chúng bỏ tôi lại ngay lối vào và tiếp tục nhắm hướng tiệm khác.

T. nói “Ở tiệm đằng kia có mấy chiếc bông tai tao muốn J. lấy về cho tao. Tiện thể cho mày biết chỉ có mười phút ra tay thôi đấy. Mày không nhanh tay bị bỏ rơi ráng chịu.”

Tôi hít một hơi thở sâu và quày quả quay lại tiệm. Hơi cảm thấy vô tội vì T. giờ đang giữ lọ sơn móng tay, còn túi quần tôi trống rỗng. Chắc gì T. biết tôi sẽ mua hàng chứ không ăn cắp đồ? Tôi đã quyết định. Hơn bất cứ chuyện gì khác tôi muốn  được công nhận. Nếu tôi là một trong đám bạn của T., sẽ không ai chọn tôi, sẽ không ai gọi tôi bằng những cái tên. Không ai, trừ T..

Tôi tiếp tục nghĩ về ông bà và niềm tự hào họ dành cho tôi. Tôi biết hai người đã phải làm việc thật vất vả để dạy tôi biết phân biệt phải trái. Họ chỉ không biết tôi ở trường ra sao. Tôi học lớp bảy và không có bạn bè. T. không phải là bạn thật sự của tôi. Tôi biết điều ấy. Càng nghĩ ngợi về chuyện này tôi càng thấy nó không thực sự là bạn của ai cả.

phunu8-chieu-tro-ra-mat-hinh-anh 6

Tôi quyết định ngay tại đây và lúc này là con bé ấy không đáng để tôi phải chịu vậy. Tôi sẽ không cho phép nó lợi dụng tôi như đã lợi dụng hai con bạn của mình. Tôi chọn một xâu chìa khóa và đi đến quầy thu ngân trả tiền. Tôi nhìn thấy quầy sơn móng tay và bắt đầu đổ mồ hôi. Cô gái hỏi tôi “Em không sao chứ?”

“Vâng, em khoẻ, chỉ hơi mệt chút xíu”, tôi nói dối, cầm lấy chai sơn móng tay màu trắng. Tôi đặt chung nó với xâu chìa khoá trên quày rồi tính tiền trả luôn. Chỉ có cách đó tôi nghĩ mình may ra mới hợp lý.

Tôi đi đến cửa tiệm nơi cả bọn đã chia tay nhưng chúng không có ở đó. Sau khi tìm kiếm các gian hàng suốt nửa giờ đồng hồ tôi kết luận chúng đã bỏ rơi tôi. Chuyện khó tin nhưng tôi lại cảm thấy thư thái vì không phải dính líu với chúng nữa. Tôi hiểu chỉ sáng thứ Hai vào học có lẽ lại có chuyện, nhưng tôi bất chấp. Quan trọng hơn lúc này là tôi muốn là ai đó chứ không muốn bị khoác hai chữ bạn bè với chúng. Giá mà chúng loại tôi luôn để tôi được tự do thì tốt quá.

Tôi dùng điện thoại công cộng gọi bà ngoại đến đón. Khi ngồi bên ngoài khu siêu thị đợi bà, tôi giữ chặt chiếc túi đựng xâu chìa khoá và lọ sơn móng tay đã mua, nghĩ về quyết định đã chọn. Rồi tôi mỉm cười vì biết rằng đó là một quyết định đúng.

Khăn Choàng Xanh

(Theo The Chicken Soup)

Tin mới trong ngày