phunu8_news_0.png  banner.jpg

Trong cái không khí ấm áp, yên tĩnh và bình an lạ lùng ở đây, tất cả mọi thứ dường như rất thân quen. Từng chi tiết nhỏ hiện lên rõ ràng như được lấy ra từ trong ký ức, và được sắp xếp một cách cẩn thận. Thậm chí ngay cả không khí cũng được phủ bởi cái màu xưa cũ đó. Từng góc bàn, từng đường nét...
Sói Đồng Hoang's picture
Thi thoảng vẫn hay có lòng hồi cố... Tuổi thơ, thời áo trắng, hoa niên tươi đẹp ... Thanh xuân thật là oanh liệt và rực rỡ biết nhường nào. Năm tháng áo trắng loang lổ trong kí ức, mặc dầu đã nhạt phai nhiều như vệt son trên môi nữ nhi, nhưng đường nét vành môi ngoan còn đấy, như dấu vết để lại...
Sói Đồng Hoang's picture
Một thoáng Đà Lạt - Thụy mộng ký sự (4) Một đêm nào đó tôi lạc bước đến Cung Tơ Chiều. Trời lạnh căm. Trăng tròn vành vạnh trên đầu, vàng và lạnh, lạnh thê thiết như những niềm tâm sự không biết phải gửi vào đâu, không biết phải tỏ cùng ai, đành ngước nhìn lên trăng mà buông một tiếng thở dài,...
Sói Đồng Hoang's picture
Đã nhiều lúc tôi cũng không còn có thể nào hiểu nổi tại sao mà từ hai thái dương, những đường gân thớ thịt vẫn còn chịu đựng nổi, mà chưa bùng nổ, chưa thoát ra, chưa xé toạc cái lớp vỏ ngoài để từ đó vươn lên đôi sừng thép xoắn lại như vị thần tạo sinh và hủy diệt, Shiva, vị thần mà theo truyền thuyết Ấn Độ, đã mang vác trong người cái trọng trách của một đấng sáng tạo và một đấng tàn phá, một Thượng Đế khoan dung - nhân từ - yêu thương và một Quỷ Vương độc ác - ích kỷ - thù hận.
Sói Đồng Hoang's picture
Trong cái chập chờn của lửa, đôi mắt em hiện lên sâu thẳm thẳm, nhìn tôi, nhìn ánh sáng bập bùng, hay nhìn vào tận bên trong cái định mệnh đang mặc khải qua những làn sóng sánh sắc hồng phản chiếu trong tia mắt, tôi không rõ. Ngọn khói phiêu linh vẽ vào không gian những đường kỷ hà mờ ảo, huyền hoặc, chợt hiện chợt biến, tạc vào tâm khảm tôi nét phác chân phương nhất của khuôn mặt em, khuôn mặt mà tôi đã cố công lục lọi trong trí nhớ mình, cũng không thể nào gọi tên được.
Sói Đồng Hoang's picture
Thất dạ tuyết. Bảy đêm lạnh lẽo miên trường. Thức dậy bao nhiêu ký ức huyền hồ. Thức dậy bao nhiêu tình cảm nồng nàn. Thức dậy bao nhiêu thống hận bi thương. Bảy đêm vũ lộng bao nhiêu hỉ nộ ái ố ai lạc dục. Tạo hóa của một con người chỉ tồn hiện trong một sát na. Thì cần chi bảy. Thì sao phải bảy. Bảy đêm đan thắt những mắc lưới tình cảm. Lưới tình cảm không một kẽ hở phủ chụp lên định mệnh con người. Làm sao thoát?
Sói Đồng Hoang's picture
Sen Trời Nam - Phần 3 Nghe Sen Tôi đến gặp họa sĩ Trương Hán Minh vào một buổi chiều mưa. Để mời anh tham gia triển lãm tranh về sen cho lễ hội Sen Trời Nam. Đó là một con người nhẹ nhàng nền nã. Anh chậm rãi pha trà. Và cùng với chén trà đầu tiên, anh hỏi. Ý nghĩa của lễ hội sen là gì? Rồi kiên...
Sói Đồng Hoang's picture
Sen Trời Nam - Phần 2 Tao Ngộ Nhân nói đến lễ hội Sen Trời Nam. Không thể không kể đến một tao ngộ kỳ lạ. Với mảnh đất Nhà Bè. Một mảnh đất bùn lầy hoang hóa ngập mặn. Cái mảnh đất mà ông cha thường có câu nói vui rằng. Con trâu thả xuống cũng phải chìm. Cái mảnh đất đúng như tên gọi. Nhà ở trên bè...
Sói Đồng Hoang's picture
Sen Trời Nam - Phần 1 Khởi Duyên Nói đến Sen Trời Nam. Không thể không nói đến hai con người. Thiên Lương mặp và Thiên Lương sẹo. Đó là những ngày của mùa đông Quý Tị 2013 trước một tháng xảy ra tai nạn đã để lại vết sẹo chí mạng trên trán và hình thành danh tính Thiên Lương sẹo. Đó cũng là những...
Sói Đồng Hoang's picture
Ngang trời mây trắng chợt hồn thảnh thơi... Một thoáng Đà Lạt - Thụy mộng ký sự (1)
Sói Đồng Hoang's picture

Pages