phunu8_news_0.png

Xâu chuỗi ngọc trai của bà

Khi trái tim đau khổ vì những mất mát thì tinh thần lại rộn vui vì những gì con tim để lại.

                                                                                                                        Sufi Epigram

phu-nu-8-xau-chuoi-ngoc-trai-cua-ba-hinh-anh 3

Hai tuần sau hôm ông mất, bà đến sống với chúng tôi. Ngày ngày bà đều ngồi ở chiếc ghế đong đưa trong phòng khách, chăm chăm nhìn ra cửa sổ, tay vân vê chiếc túi đỏ nho nhỏ bà luôn giữ bên mình. Tôi cố làm trò cho bà cười như trước đây bà vẫn thích, nhưng bà chỉ buồn bã gật đầu và tiếp tục đong đưa trên ghế.

Một hôm tôi thấy bà nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi đứng dậy, duỗi đôi chân đang nẹp, cà nhắc lê về phía bà và hỏi “Bà đang nhìn gì thế?” Đầu bà giật giật như thể vừa chợt tỉnh sau giấc ngủ trưa, đáp: “Đâu có gì. Chỉ nhìn vào quá khứ thôi cháu à.” Tôi thực sự không biết nói gì. Bà nhìn chăm chăm vào tôi như thể suốt mấy tuần qua, từ lúc bà dọn đến đây, hôm nay mới thực sự thấy tôi lần đầu. Tôi chỉ vào lòng bà “Sao bà cứ ôm chiếc túi đỏ ấy bên mình vậy?”.

Những ngón tay co quắp chỉ còn da bọc xương của bà vuốt trên mặt nhung bóng, cử chỉ đầy yêu thương và nói “Mọi điều bà học được đều nằm trong chiếc túi này”

phu-nu-8-xau-chuoi-ngoc-trai-cua-ba-hinh-anh 5

Tôi lấy chiếc ghế đẩu, ngồi xuống bên gối bà: “Ý bà là sao?”.

“Để bà cho cháu thấy”. Bà dịu dàng rút sợi giây cột chặt chiếc túi, thò tay vào trong kéo ra một xâu chuỗi ngọc lớn màu trắng bạc.

Tôi thì thầm “Đẹp quá”. Ghé người sát hơn, tôi nhận thấy những viên ngọc trai lớn được xâu kết với nhau bằng một sợi giây da dài, mảnh.

Mắt bà ngời lên khi kể chuyện: “Bà cố tổ của cháu tặng món quà này cho mẹ bà, bà cố tặng lại cho bà. Nhớ lại bà tưởng như mới ngày hôm qua. Bà cố cho bà sợi giây da xâu một viên ngọc trai và gọi đó là viên ngọc khôn ngoan. Bà có được nó là vì không để ý đến chuyện người ta kể về một người đàn ông đã dọn đến thị trấn này với hai cô con gái. Bà làm bạn với lũ con gái của họ bất chấp để mất cả bạn cũ một thời gian. Một viên khác bà cố cho bà mỗi lần bà cố cảm thấy đã làm được một điều gì đặc biệt, học được một bài học nào đó hay đã thực hiện được một hành vi nào bà cố cảm thấy là khôn ngoan”.

Tôi thì thầm, đưa ta vuốt nhẹ từng viên hình cầu lành lạnh: “Thế là mỗi viên ngọc trai là một viên ngọc khôn ngoan?”.

“Đúng thế”, bà trả lời, chuồi xâu chuỗi ngọc vào lại túi. Bà rút sợi giây cột chặt túi và mỉm cười với tôi. Ông cháu cho bà viên cuối cùng nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày cưới, vì ông nói, cưới được ông là việc làm khôn ngoan nhất trong đời bà”. Cả hai bà cháu phá ra cười.

phu-nu-8-xau-chuoi-ngoc-trai-cua-ba-hinh-anh 6

Mùa thu năm ấy bà mất. Sau lễ tang, mẹ đưa cho tôi chiếc hộp nữ trang tròn bằng gỗ xẫm màu trên mặt có khảm gương: “Bà muốn con giữ cái này”.

Tôi mở nắp hộp. Bên trong hộp vẫn còn đó chiếc túi nhung đỏ kèm thêm mẩu giấy ghi bằng những nét chữ run run nghiêng ngả của bà: “Đáng lẽ bà đã cho mẹ cháu chiếc hộp này lâu lắm rồi nhưng lúc nào cũng cảm thấy hình như mình vẫn còn thứ để học. Bà hy vọng cháu sẽ giữ những viên ngọc trai này an toàn và tiếp tục bảo lưu truyền thống đến đời con cái của cháu”.

Vừa buồn vừa giận, tôi nhét chiếc hộp với những thứ chứa trong đó vào tận đáy ngăn kéo tủ của mình. Tôi nghĩ tất cả khôn ngoan trên thế giới cộng lại cũng không giúp bạn khỏi chết.

Ba năm sau tôi đã 14 tuổi. Điều cuối cùng tôi muốn lại là phải bắt đầu vào trung học với đôi kính dày cộm đến nỗi chẳng ai thấy mắt tôi đâu. Tôi muốn dùng loại kính sát tròng nhưng bố mẹ chẳng đủ tiền mua.

phu-nu-8-xau-chuoi-ngoc-trai-cua-ba-hinh-anh 7

Mùa hè năm ấy tôi nhận xén cỏ vườn các nhà hàng xóm, nhổ cỏ, sơn cửa nhà xe và rửa cả xe cho họ. Hai tuần trước khi khai giảng, tôi đã chọn mua được cặp kính sát tròng bằng chính số tiền tự kiếm được.

Tôi gỡ cặp kính dày cộm đáng ghét ra, nhét nó vào tận sâu trong đáy tủ nơi có chiếc hộp. Tôi lấy chiếc hộp ra và mở nắp. Vừa mỉm cười tôi vừa tháo nút sợi giây da dốc tuột tất cả những viên ngọc trai vào chiếc túi, miệng thì thầm “Cháu sẽ không tiếp tục truyền thống với con cái cháu mà tiếp tục với chính cháu.”

Tôi đã làm việc chăm chỉ để có được những gì mình muốn thay vì chờ đợi ai đó tặng cho. Tôi đã thêm vào một viên ngọc trai, cột lại phần đuôi và đặt chiếc hộp trở lại ngăn tủ nơi bấy lâu này nó đã nằm im.

Trong vài khoảnh khắc ấy tôi cảm nhận mình đã học được điều gì đó quan trọng. Trong những kỷ niệm của tôi và trong cả những viên ngọc trai ấy, bà và túi khôn của bà vẫn bất tử.                                                                              

Minh Trung

Nguồn: Tổng Hợp