phunu8_news_0.png

Trăng thôi hiển lộng, cúc vẫn đơm hoa

Lần đó, chúng tôi lại hẹn nhau đến đồi thánh linh. Nhưng đến gần ngày gặp nhau, tôi hờn dỗi vì đã nhiều ngày bàn tay anh quên mất bàn tay tôi. Cái hơi ấm của bàn tay ấy luôn khiến tôi nhớ nao nao cái hơi ấm không khác gì hơi ấm quen thuộc của mẹ từ đời kiếp trước. Bàn tay anh không thô ráp hay rắn rỏi như tôi hay nghĩ về bàn tay đàn ông. Bàn tay ấy mềm và ấm, như bàn tay con gái. Chỉ khác là bàn tay ấy to đủ để ôm trọn bàn tay tôi. Chính bàn tay ấy đã dắt tôi qua khỏi vùng hoang lạnh của những đêm trăng.

Không phải tự dưng anh gọi tôi là Hồ. Là nàng Hồ của những đêm trăng sáng. Tôi nương theo trăng đi tìm hơi ấm của loài người. Tôi và anh như âm dương cách trở. Tôi lạnh lẽo, anh nồng nàn. Tôi sứt sẹo những vết thương hằn sâu trong nhiều kiếp. Anh đêm đêm hồ hởi bên tách trà đợi trăng hiển lộng. Tôi đã theo hơi ấm mà nương theo tìm đến. Không giống như loài người chỉ nhìn thấy lớp áo ngoài, tôi nhìn thấu trong lớp áo đơn sơ nhàu nhĩ ấy là nhịp đập thấu cảm nỗi bi ai của cõi người.

Tôi đến bên anh, bên tách trà hoa cúc. Đôi lần trong tách trà, anh đã thấy bóng  tôi ẩn hiện trong chén trà sóng sánh hương hoa cúc. Từ duyên cớ đến chỉ để thưởng thức mùi hương thanh tao của hoa cúc sóng sánh trong chén trà, tôi nhận ra mùi hương thuần khiết hiếm có trong cõi người. Chạm vào trái tim anh, tôi nghe nhịp đập nóng ấm… Chính hơi ấm đó đã xua tan cái lạnh giá buốt trong cõi lòng của kiếp Hồ. Hơi ấm đó giúp tôi hiển hiện bóng dáng người, bóng dáng người anh mong đợi theo lòng anh hướng đến.

Từ đó, hàng đêm, những câu chuyện vô thường của nhiều kiếp được bày ra trong từng đêm giao cảm.

Lần đó, chúng tôi tôi hẹn hò nhau nơi đỉnh cô phong sương giăng gió hú. Vừng trăng huyễn mộng còn chưa tới kỳ hiển lộng. Và tôi chưa tới. Anh vẫn ngồi đó. Trong ánh trăng huyền diệu mờ ảo, anh ngồi thảnh thơi đợi tôi trong tâm cảnh bình lặng. Anh ngắm nhìn những  áng mây che phủ vừng trăng, là nhịp nghỉ giữa hai lần chiêm ngắm... và lơ đãng nhìn xuống dòng tràng giang tấp nập ghe thuyền chuyên chở lợi danh.

Anh cứ ngỡ âm dương có thể hòa hợp giao duyên thì ánh trăng kia không cần hiển lộng. Nhưng trăng không hiển lộng thì Hồ không thể nương theo trăng mà tới…  Anh mải ngắm dòng tràng giang tấp nập ghe thuyền chở danh lợi ngược xuôi, quên mất những áng mây vẫn vần vũ che phủ vừng trăng.

Chính sự lơ đãng của anh đã khiến tôi lạc mất hơi ấm tìm về. Trăng thì không hiển lộng. Tôi hoang mang trong lạc lối lạnh lẽo. Bóng đêm không còn ánh sáng, không phát tiết hơi ấm… Đến khi đêm tàn, tôi lạc lối trong đêm sương. Anh vẫn ngồi đó, sương lạnh cũng phủ ướt vai anh…  Nơi đỉnh cô phong, hoa cúc vẫn lặng lẽ đơm hoa.

Nguyệt Nữ

Tin mới trong ngày