phunu8_news_0.png

Tình ngay lý gian, tôi phải làm sao đây?

Chồng không nghe tôi giải thích, cứ khăng khăng là tôi ngoại tình trong khi những gì tôi làm là lo lắng cho gia đình được an cư, lạc nghiệp…

Sau bao nhiêu năm gia đình nhỏ 1 vợ 1 chồng 2 đứa con thơ phải thay đổi chỗ trọ liên tục, tôi bắt đầu mơ ước một căn nhà nhỏ cho riêng mình. Thế nhưng, điều này dường như xa vời khi thu nhập của chồng và tôi chưa tới 15 triệu. Ở đất Sài Gòn, con số đó với 1 gia đình 4 người chỉ gọi là tạm đủ. Chưa kể nếu tháng nào có tiệc tùng, ốm đau, việc nọ việc kia, chúng tôi còn vay nợ bên ngoài.

Thế nhưng, tôi quá chán ngán cảnh cứ sống vài tháng, vài năm là chủ nhà lại tăng giá nhà, mỗi lần chuyển nhà lại hết thùng nọ đến thùng kia, cuộc sống xáo trộn, con cái lại chuyển trường. Tôi đem nỗi lòng này tâm sự với bạn thân, bạn bảo, mày thu xếp mà mua nhà cho yên ổn. Tôi bảo tôi không có khả năng, bạn bảo, có hay không là do mình thôi, tại sao bao nhiêu người vào đây bằng hai bàn tay trắng mà cuối cùng lại có nhà?

can_nha_mo_uoc.jpg
Tôi luôn mơ có một căn nhà để gia đình an cư lạc nghiệp, con cái phát triển ổn định. Ảnh chỉ có tính chất minh họa.
 

Đem chuyện này về bàn với chồng, chồng gạt phăng, bảo ăn còn chưa xong mà lo nhà cửa. Nếu sống không được nữa thì về quê… Nói qua nói lại thành ra cãi nhau. Chán quá, tôi không muốn bàn với chồng gì nữa.

Tôi âm thầm đặt ra mục tiêu phải có nhà. Vì thế, tôi thắt chặt chi tiêu, nhịn ăn sáng. Hạn chế mua sắm những đồ không cần thiết. Tôi cũng ngỏ lời với bạn bè, kiếm việc làm thêm. Sau 4 năm, tôi tích góp được 150 triệu.

Sau đó, tôi tìm được 1 căn chung cư khá vừa ý, có thể vay ngân hàng. Tuy nhiên, tôi phải đóng trước vài trăm triệu. Số tiền tôi có không đủ, bạn thân cho vay thêm 100 nữa nhưng vẫn còn thiếu khoảng 100 triệu. Tôi đã ngỏ lời nhiều nơi nhưng không ai cho mượn. Bí thế, tôi phải nhờ đến một anh người yêu cũ, giờ đã rất thành công và phát đạt. Nghe tôi ngỏ lời, anh bảo đợi anh thu xếp. Sau đó, anh có gặp tôi để đưa tiền 2 lần. Vì lý do gì đó, anh không chuyển khoản cho tôi được. Tôi nghĩ gặp lại để mượn tiền cũng không vấn đề gì nên hẹn anh ở một quán cà phê gần chỗ làm.

can_nha_mo_uoc_1.jpg
Chỉ vì mơ ước có một căn nhà của riêng của mình mà tôi đã bị chồng nghi ngờ và hành hạ. Ảnh chỉ có tính minh họa.
 

Chỉ là vậy nhưng không hiểu sau lần gặp thứ 2 đó, hình ảnh lại tới tay chồng tôi. Chồng ghen lồng ghen lộn, hết chửi bới lại đánh đập dù tôi đã hết lời thanh minh. Anh không tin tôi để dành được tiền, không tin tôi gặp người yêu cũ chỉ có 2 lần. Tôi nói nếu anh không tin có thể gặp anh bạn để 3 mặt một lời. Anh bảo chúng tôi kiểu gì mà không bảo vệ nhau, rằng nếu gặp, anh sẽ đâm chết người ta. Nghe thế, tôi hoảng sợ nên không muốn “ba mặt một lời gì nữa”. Thấy tôi im, anh lại lu loa rằng có phốt nên mới im lặng như vậy. Anh mượn bia rượu về chửi bới, đánh đập tôi ngày càng nhiều hơn. Có hôm, vợ chồng phải đưa nhau lên công an phường vì nữa khuya gây chuyện ầm ĩ khiến cho hàng xóm không ngủ được. Chuyện mua nhà vì thế rơi vào bế tắc, tôi điện thoại cho người yêu cũ, nói rõ tình hình và muốn gửi lại tiền cho anh.

Nghe thế, người yêu cũ bảo tôi không cần gửi lại tiền, càng không nên từ bỏ ý định mua nhà. “Đó là tương lai của em và con em. Nếu em cứ sống cuộc sống như hiện tại, đời mẹ con em rồi sẽ khổ vì không có điều gì chắc chắn. Chồng em không tự chủ được thì em càng phải độc lập để con cái có chỗ dựa”, anh nói như vậy.

Tôi hoang mang quá, nghe lời anh thì chồng sẽ không chấp nhận, có thể còn có thể chia tay. Còn không nghe lời anh, rõ ràng về già, chúng tôi sẽ còn rày đây mai đó….

Nguyệt Mai (Q. Phú Nhuận)

 

Tin mới trong ngày