phunu8_news_0.png

Thắp nến trên đồi

Một thoáng Đà Lạt - Thụy mộng ký sự

Tôi có hẹn sẽ cùng em thắp nến giữa đồi đêm mù sương mà khóc một trận cho thỏa lòng. Nhưng cũng như những thời khắc nào khác khi tôi cần có em bên cạnh, tôi chỉ thấy bóng mình. Và tôi thì cũng không thể nào khóc được nữa. Trong cái đêm thinh lặng đó, tôi chỉ ngồi yên bất động nhìn những hàng lệ nến đang rỏ xuống chiếc thân gầy liêu xiêu, mà ngỡ như những giọt bỏng rát của đớn đau, của tủi cực, của niềm ẩn ức đang nhỏ xuống hồn mình. Trong cái chập chờn của lửa, đôi mắt em hiện lên sâu thẳm thẳm, nhìn tôi, nhìn ánh sáng bập bùng, hay nhìn vào tận bên trong cái định mệnh đang mặc khải qua những làn sóng sánh sắc hồng phản chiếu trong tia mắt, tôi không rõ. Ngọn khói phiêu linh vẽ vào không gian những đường kỷ hà mờ ảo, huyền hoặc, chợt hiện chợt biến, tạc vào tâm khảm tôi nét phác chân phương nhất của khuôn mặt em, khuôn mặt mà tôi đã cố công lục lọi trong trí nhớ mình, cũng không thể nào gọi tên được. Khuôn mặt đó, nửa như thân thuộc lắm, nửa như hoàn toàn xa lạ, lại như khuôn mặt tôi khi nhìn xiên qua làn nước trong một đêm trăng sáng huyền hồ. Có lẽ nào em đã buồn đến vậy? Tôi đã muốn khóc thật to cho khuây khỏa nỗi nhớ thương da diết, nỗi cô đơn cực độ, nỗi đau khổ muôn trùng, bàn tay chấp chới buông lơi ngọn khói, những mong quấn riết lấy em trong một cái ghì chặt thiên thu, để vĩnh viễn đôi ta không bao giờ xa cách. Em, có lẽ nào tôi đã trơ trọi đến vậy, trong tình yêu vĩnh hằng dành cho em? Có lẽ nào tôi đã lạnh lùng vô cảm đến vậy, trước nỗi buồn mênh mông khôn cùng của em? Tôi muốn khóc, nhưng những giọt nước mắt chảy ra sợ bị xem là đóng kịch. Tôi muốn cười, nhưng tiếng cười thoát ra từ con tim sợ bị xem là lạnh lùng, tàn nhẫn. Tôi muốn nói, nhưng lời nói ra từ tâm tưởng sợ hãi bị xem là dối trá. Vậy thì tôi biết làm sao để em bớt nỗi xanh xao muộn phiền? Thôi đành cười khóc như điên, tôi từ đó nói liên miên một lời. Nói một lời là một lời rồi. Một lời là lời kinh thôi. Lời mang thật thà dối trá, lời gần gũi hay xa xôi. Dẫu lời thật thà dối trá, lời gần gũi hay xa xôi cũng là lời tâm tình của những khoảnh khắc cô đơn nhất, mà tôi đã dành cho riêng em, trong cái đêm lành lạnh này.

Sói Đồng Hoang

Thụy mộng ký sự - Người tìm về với thác nguồn

Thụy mộng ký sự - Người kịch sĩ

Tin mới trong ngày