phunu8_news_0.png

Núi lạnh giữa phồn hoa

Thi thoảng vẫn hay có lòng hồi cố...
Tuổi thơ, thời áo trắng, hoa niên tươi đẹp ...
Thanh xuân thật là oanh liệt và rực rỡ biết nhường nào. 

Năm tháng áo trắng loang lổ trong kí ức, mặc dầu đã nhạt phai nhiều như vệt son trên môi nữ nhi, nhưng đường nét vành môi ngoan còn đấy, như dấu vết để lại trong tâm tưởng khó mà tẩy xóa. Thi thoảng áo trắng tìm về trong mơ loang loáng như màn sương buổi sáng thêu nắng vàng viễn phố. 

Hoa niên ta năm tháng đã phủ lên lớp nhiễu thêu bằng sương trắng, thực thực hư hư để lòng nơi phồn hoa ta còn mải miết đốt đuốc đi tìm. Hoa niên sáng như thơ và trong trẻo biết bao. Phải chăng thế nên giờ đây ta tìm hoài mà không thấy nữa. 

Chỉ thấy lòng đứng giữa phồn hoa mà vọng một trời núi lạnh, dẫu tuổi thơ không một tiếng cười.

Thanh xuân thật là oanh liệt. Tình yêu tuổi trẻ thật rực rỡ làm sao. Tràn ngập đam mê, nóng bỏng và vội vã khát khao. Vội vã rơi rụng và niềm tin cũng theo đó mà vụn vỡ vội vàng. Những bồng bột và hy sinh, những hiến dâng của tuổi trẻ không cần đắn đo toan tính, không dằn lòng chút lợi lộc, không tiến thoái lưỡng nan. Thật là một cuộc sống không biết ngày mai. Thật đau thương nhưng cũng thật là hoan lạc! Một phút giây tiêu sái để nuối vọng ngàn đời!

Ôi thanh xuân! Ôi tuổi trẻ! Thênh thang biết bao nhiêu giờ đây lòng nguội lạnh và vò võ bấy nhiêu. Tất cả mong ngóng bây giờ dồn về cố quận. Lòng muốn quy hồi mà đôi chân vẫn phải mệt nhoài về hướng khác. 

Ôi phố xá phồn hoa không thể lấp đầy khoảng trống mà cao nguyên đã lấy mất trong lòng ta... Mới ngoài hai mươi tóc xanh đã điểm bạc rồi. Sẽ còn "vọng nguyệt hoài viễn" đến ngày nào thôi?

Cao nguyên khoác áo sương
Hoa niên một trời thương
Thanh xuân thời tiêu sái
Đầu giờ tóc pha sương...

Hồi quy cố quận 
Hồi quy cố quận đi...

Ái Minh

Nguồn: Tổng Hợp

Tin mới trong ngày