phunu8_news_0.png

Người tìm về với thác nguồn

Ngang trời mây trắng chợt hồn thảnh thơi...

Một thoáng Đà Lạt - Thụy mộng ký sự

Một sớm tinh mơ tôi chợt thấy mình đang ở đây, giữa lòng thành phố của ngàn hoa này. Đà Lạt, người tình đầu ban sơ, trinh trắng và chung thủy, dẫu có ít nhiều đổi thay bề mặt, nhưng vẫn nguyên cái cảm giác thuở nào khi tôi vừa chập chững biết yêu. Tôi trở về đây, thân đã nhiều gầy guộc, thể đã nhiều hư hao, phách đã nhiều phiêu phưởng, và hồn thì đã nhàu nát hơn xưa. Thật kỳ lạ là nhiều người bảo Đà Lạt mộng mơ chỉ dành cho những cặp tình nhân đang trong thời kỳ yêu nhau say đắm. Thế mà dường như chưa bao giờ tôi thực sự khoác vai người tình bước đi trên con đường cao thấp nghiêng dài những hàng thông. Luôn luôn là những bước chân ngập ngừng của một kẻ cô độc, mỗi bước đi dè dặt sợ vang lên trong lòng phố những thinh âm của tiếng thở dài lẻ loi, trơ trọi. Đà Lạt, người vẫn bao dung ôm trọn lấy tôi trong một niềm ủi an nồng hậu, người vẫn yêu thương tôi cuồng nhiệt trong một nỗi hân hoan hội ngộ, người vẫn cùng tôi đếm những bước dài ngắn trên đường đời trong một sự quan tâm sâu sắc, tôi về đây, mong tìm lại cho mình một chút gì để có thể tiếp tục sống những ngày tháng hanh hao sắp tới. Dường như đời tôi chỉ là một chuỗi những sự sai lầm, và nếu như có thể quay lại bước khởi đầu, có lẽ tôi sẽ không bao giờ dự phần trong bữa tiệc đời này. Điều đó, liệu có đứng đắn lắm không hỡi em, người yêu dấu?

Sói Đồng Hoang

Thụy mộng ký sự - Thắp nến trên đồi

Tin mới trong ngày