phunu8_news_0.png

Mẹ ơi, nếu bị tét đầu con sống làm sao?

Tiếng bé Bi con trai, 5 tuổi của tôi cũng vỡ òa theo chị rồi cũng thổn thức: “Mẹ ơi. Con sợ muốn chết được. Con sợ con chết cụt đầu lắm mẹ ơi!”.

Thương con cho con tuổi thơ yêu thương

Đang trên đường về nhà, điện thoại tôi hiển thị số điện thoại ở nhà gọi hối hả. Tôi vừa nhấc máy đã nghe tiếng khóc nức nở trong điện thoại. Bé Ly, con gái 8 tuổi của tôi nói trong tiếng nấc nghẹn ngào: “Mẹ ơi! Ba nói chút ba về ba sẽ đánh tét đít và tét đầu con. Mẹ ơi con sợ lắm! Mẹ ơi…”. Phải dỗ dành một lúc, con gái tôi mới kể lại chuyện “ba sẽ đánh tét đầu”. Tiếng thút thít, tiếng nấc xen lẫn trong giọng kể ngắt quãng của con gái tôi: “Bộ đồ chơi lego mẹ mua cho tụi con, mẹ dặn là con lắp theo sự sáng tạo và theo sở thích của con. Tụi con lắp nhiều thứ lắm, tòa lâu đài, xe hơi, nhà bếp... Nhưng ba thì không chịu vậy. Ba nói, mỗi lần chơi xong thì con phải lắp lại đồ lego y như cũ. Phải lắp theo đúng bộ như hình hướng dẫn ở hộp. Nhưng mẹ ơi, con lắp nhiều kiểu lắm. Con và em đã làm hết sức rồi mà không có cách gì lắp giống y như cũ. Con sợ lắm mẹ ơi. Ba nói ba đi một chút ba về. Mà nếu tụi con lắp không xong thì đừng có trách ba. Nhẹ thì ba đánh tét đít, nặng thì ba đánh tét đầu. Ba nói rồi ba đi, con không biết khi nào ba về. Nhưng con sợ lắm mẹ ơi. Lúc ba cầm cây chổi lông gà nói sẽ đánh tét đầu, con ôm liền đầu con và con sợ ba đánh tét đầu liền lúc đó. Con sợ mà con sụp xuống luôn. Giờ con lại sợ ba quay về sẽ đánh con tét đít và tét đầu. Mẹ ơi, con bị tét đầu thì con sống làm sao hả mẹ?”.

Tiếng bé Bi con trai, 5 tuổi của tôi vỡ òa theo chị rồi cũng thổn thức: “Mẹ ơi. Con sợ muốn chết được. Con sợ con chết cụt đầu lắm mẹ ơi!”.

Lời con nói không là dao mà khiến lòng tôi đau nhói, nghẹn thở.

Chuyện chỉ là các hình đồ chơi lego sau khi ráp xong thì con tôi lén mang theo vào phòng ngủ. Và chồng tôi đi vấp phải những món đồ lego, anh không kiềm được cơn tức giận đã bắt Ly và Bi thu dọn đồ chơi kèm câu đe dọa vậy rồi ra một tiệm gần nhà ngồi uống cà phê. Chỉ là bực quá nói mấy câu cho hả giận. Anh không hề nghĩ, lời anh nói đã khiến hai đứa con nhỏ dại của tôi kinh sợ đến chết khiếp.

Tiếng khóc nức nở nghẹn ngào cứ như dao xoáy vào lòng tôi. May mà con tôi còn biết gọi điện cầu cứu mẹ, nếu không thì…

Năm tôi 12 tuổi,  hôm đó, lúc trời hửng sáng, tôi và chị tôi tranh nhau cái quần để đi học. Thấy hai chị em cự cãi, Má tôi kêu chị tôi chở Má ra chợ dọn hàng bán, rồi kêu tôi lại.  Với cái nhìn tức giận, má tôi gằn giọng: “Mày liệu hồn. Chiều tao về mày biết tay tao!”.

Khi ấy, tôi thấy mình không có lỗi. Nhà nghèo, mỗi đứa chỉ có 1 cái quần mặc đi học. Chị tôi cậy được Má thương nên lười giặt quần áo đã giành lấy cái quần lãnh đen duy nhất tôi mới giặt tối qua để sáng nay đi học. Vừa bị chị lấn lướt, không có đồ mặc đi học, lại bị Má rầy. Tôi tủi thân, tôi buồn khôn xiết. Tôi sợ câu nói của Má tôi “Chiều tao về sẽ biết tay tao!”. Tôi nghĩ đến một trận đòn roi mây sẽ đợi tôi chiều nay, khi Má tôi đi bán về… Sự buồn tủi, sự sợ hãi trong đơn độc đã đẩy tôi tới một quyết định bất ngờ. Tôi thu dọn đồ đạc, sách vở vào 1 cái túi xách và quyết bỏ nhà đi.

Khi đó, trong đầu óc non nớt của tôi, chỉ có quyết tâm trong nước mắt lăn dài là “Phải bỏ cái nhà này mà đi. Má mình không còn thương mình nữa!”. Và tôi đi.

Tôi đã đi lang thang và không biết phải đi đâu. Đến khi gần kiệt sức thì tôi tìm đến nhà một người bạn và nước mắt ngắn dài xin tá túc vài ngày. Điều may mắn là mẹ của bạn tôi đã rất tâm lý. Bà ân cần thu xếp chỗ ngủ cho tôi, cho tôi ăn uống mà không hề tra vấn. Và bà đã âm thầm gọi báo cho ba tôi biết tôi đang ở đó để thôi không đi tìm tôi nữa.

Hai ngày sau thì ba tôi đến đón tôi về. Ba tôi chở tôi về bằng xe đạp. Im lặng buồn bã. Má tôi nhìn thấy tôi thì khóc. Tôi xin lỗi Má tôi và tôi cũng khóc. Tôi biết khi tôi bỏ nhà đi thì ba tôi cũng đi tìm tôi trong lo lắng. Và mãi sau này, vết thương trong lòng tôi về ánh mắt lạnh lẽo và câu nói đầy đe dọa của Má cứ còn mãi trong lòng. Tôi vẫn biết đó chỉ là câu nói lúc tức giận. Nhưng không cách gì bôi xóa.

Hôm nay, lại nghe chính câu nói đó cứa vào lòng hai đứa con nhỏ dại của tôi những tủi hờn thơ ngây… Lòng tôi buồn trĩu nặng. 

Lời nói không là dao, mà cắt lòng đau nhói.

TRẦN CỐ NHÂN

Đọc thêm : Dao trong lời nói!

Nguồn: Facebook

Tin mới trong ngày