phunu8_news_0.png

Mẹ khóc vì con, ai khóc cho mẹ

Hôm qua, mẹ lại gọi điện lên kể với tôi, bố lại uống rượu say và chửi mắng rồi đánh  mẹ. Đây chẳng phải là lần đầu tiên, mà suốt hơn 20 năm qua bố vẫn vậy và mẹ vẫn luôn chịu đựng. Tôi ngậm ngùi nói với mẹ “Mẹ ly hôn với bố đi”. Mẹ âm trầm một lát rồi mới nói “ Mẹ thương con, sợ bị người ta dị nghị, học Đại học rồi bố mẹ lại ly hôn”…

Tôi chỉ muốn hỏi mẹ một câu “Mẹ thương con như thế, ai thương cho nỗi đau của mẹ đây?”. Nhưng rồi tôi im lặng.  Bởi rồi mẹ sẽ lại nói mẹ không sao đâu, chỉ cần các con có cuộc sống đàng hoàng, hạnh phúc  là mẹ cũng thấy yên lòng.

PhuNu8HinhAnh/u5190/phu_nu_8_me_khoc_cho_con_ai_khoc_cho_me_1.jpg
Gia đình đã trở thành hai từ quá xa lạ với tôi. Ảnh: pinterest.com

Đã rất nhiều năm về trước, khi nhìn thấy cảnh bố túm tóc mẹ kéo lê ngoài đường chỉ vì mẹ nghe người ta nói bố ngoại tình nên chất vấn, tôi đã muốn bố mẹ mình ly hôn. Tôi không biết bố mình có ngoại tình hay không,vì lúc ấy rất nhiều người trong xóm đồn rằng bố tôi đã ăn ngủ với người đàn bà vốn có tính lăng loàn ở xóm trên. Tất nhiên, bố tôi không phải là người đầu tiên bị đồn ngủ với bà ấy. Mẹ tôi chỉ muốn hỏi rõ ngọn ngành nhưng bố tôi chẳng những không chịu nói rõ ràng còn lôi mẹ từ trong nhà ra ngoài cổng để đánh, rồi chửi um lên rằng mẹ tôi không tin tưởng chồng. Lúc tôi ở trên trường trở về cũng là khi thấy cảnh mẹ bỏ chạy nhưng bị bố bắt lại được, kéo lê trở về nhà.

Nhìn khuôn mặt bị đánh cho sưng húp, tấm lưng gầy gò bị kéo lê đến chảy cả máu, tôi chỉ biết ôm mẹ rồi khóc.  Lúc tôi còn nhỏ, bố uống rượu rồi chửi mắng mẹ, tôi không dám nói mẹ bỏ bố vì tôi cũng sợ mình sẽ mang tiếng đứa không có bố. Nhưng khi lớn dần lên, càng chứng kiến những bất hạnh của mẹ trong chính ngôi nhà của mình tôi chỉ muốn mẹ ly hôn đi. Sống cuộc sống của mẹ, không bị ai giày vò. Tôi cũng sẽ không trách mẹ vì một gia đình không hoàn chính.

/PhuNu8 me khoc cho con ai khoc cho me anh 2.jpg
Tôi chỉ muốn mẹ mình ly hôn để có cuộc sống mới. Ảnh: pinterest.com

Tôi đã nghĩ rằng, nếu lấy sự tổn thương của mình để bắt mẹ tiếp tục sống bên bố là một sự ích kỷ không thể tha thứ. Không có bố thì đã sao. Dù sao, từ nhỏ sự quan tâm mà tôi nhận được từ người cha nghiện rượu ấy thật sự được bao nhiêu đâu. Tôi đã đủ lớn để không còn mặc cảm khi nói với mọi người rằng bố mẹ tôi ly hôn và bố tôi là một người nghiện rượu. Gia đình cũng không còn là nơi tôi muốn trở về sau những mệt mỏi, thậm chí nhiều khi tôi ước gì mình đã không được sinh ra từ một người bố như thế.

Ai cũng muốn có một gia đình để tự hào nhưng tôi không muốn một sự tự hào giả tạo được đánh đổi bằng những trận chửi mắng, đánh đập mà mẹ tôi phải chịu mỗi ngày.

Điều tôi lo lắng nhất bây giờ, làm sao để thuyết phục mẹ tôi đồng ý ly hôn với bố. Tôi sẽ đón mẹ vào sống cùng với tôi, bắt đầu một cuộc sống mới.

Hãy giúp tôi, cách hiệu quả nhất để thuyết phục mẹ tôi rời khỏi người đàn ông nát rượu ấy….

Hà Anh

Theo Sparkling.vn

Tin mới trong ngày