phunu8_news_0.png

Lương 30 triệu, không sống nổi ở Sài Gòn

Vấn đề tiền nong, chi tiêu trong gia đình nhỏ không chỉ làm phụ nữ đau đầu mà đến tôi là đàn ông cũng phải khổ sở không kém.

Tôi là một người làm công ăn lương, mức lương 30 triệu 1 tháng. Là một gia đình người Bắc vào Nam lập nghiệp, đối với tôi mà nói đây là cả một quá trình phấn đấu. Ở nhà,  tôi là lao động chính đang làm phó phòng ở một công ty xây dựng. Vợ tôi thì chỉ ở nhà nội trợ nuôi con do sức khỏe yếu, gần đây cô ấy có bán bánh ngọt tự làm trên mạng, cũng có 1 khoản nhỏ để tiêu vặt. 
Thực ra với mức lương này nhiều người nghĩ gia đình tôi cũng không đến mức phải lo nghĩ vấn đề chi tiêu. Nhưng thực tế đối với tôi và gia đình mà nói, với 30 triệu ở đất Sài Gòn này để xoay xở trong 1 tháng là một điều không hề dễ dàng. 
Phải nói là tôi không phải người tiêu hoang, tôi không hề tiêu xài vào những thứ xa xỉ hay tour du lịch đắt tiền. Cuộc sống của hai vợ chồng lúc chưa có con thì còn dễ thở nhưng từ khi có cu Beo rồi thò ra thụt vào thế nào cũng thiếu.

Nhà nào có con rồi thì sẽ hiểu hoàn cảnh của tôi bây giờ. Còn những ai chưa có hoặc đang chuẩn bị có thì nên suy tính thật kĩ. Khi gia đình tôi chưa có em bé, với chi phí tầm 10 triệu cho việc thuê nhà và ăn uống sinh hoạt 1 tháng của 2 vợ chồng vẫn dư.

Có con rồi,  rất nhiều thứ các bạn phải chi thêm cho con, nhiều khi chi phí cho con còn tốn hơn cả chi phí sinh hoạt của 2 vợ chồng nữa. Trong nhà đồ đạc của con vứt  khắp nơi, đi đâu cũng gặp.
Để tôi làm một phép tính nho nhỏ thế này nhé: Giai đoạn chuẩn bị tiền sinh con, tổng chi phí mua đồ cho em bé, sửa sang phòng ốc, khám định kì hàng tháng và viện phí sinh nở cho một bệnh viện thuộc loại bình thường ở SG vào tầm khoảng 40 - 50 triệu.

Tiền bỉm, sữa của con 1 tháng phải tốn đến hơn 6 triệu. Rồi những thứ bắt buộc phải mua như nôi, thảm chơi, xe tập đi, ghế ăn… vợ tôi kĩ và lại yêu con nên toàn mua loại đắt tiền, mỗi món cũng phải vài triệu mà dùng được một tí thì con nó lớn, phải mua cái mới tinh. Đó là chưa kể đến quần áo, giày dép cho con. Theo vợ tôi thì con nít cần phải đi giày thật tốt thì mới không ảnh hưởng đến phát triển xương bàn chân, nên cô ấy sắm 1 đôi giày cho con bằng tiền tôi mua 2 đôi giày mới, loại Crocs gần triệu đồng.

Mà vợ nói gì mang tính khoa học ra là tôi cũng đều thấy có lý (ngay lúc ấy), nên cũng chiều vợ mua cho con. Mà thằng bé đi khoảng 3 tháng là chật. Quần áo thì khỏi nói, nhiều vô kể, mà con thì cứ lớn nhanh như thổi nên quần áo  đầy các tủ. Rồi đồ chơi, xe , gấu bông… cái gì con cũng cần vì vợ bảo muốn con thông minh thì phải cho con chơi xếp hình lego, chơi xe hơi mô hình,.... Mỗi tháng tiền quần áo, đồ chơi cho Beo cũng phải mất đến 2 triệu. 
Beo nhà tôi chập chững đi nhà trẻ là lúc chúng tôi phải chuẩn bị khá nhiều thứ cho con: từ tiền học phí, tiền ăn ở lớp, tiền đồng phục, tiền bồi dưỡng các cô này kia... 1 tháng không bao giờ dưới 4 triệu. 
Chưa kể thuốc thang đau ốm, tiêm ngừa là những khoản tiền cũng không nhỏ. Cộng thêm tiền nhà, tiền điện nước và các thứ linh tinh khác thì 30 triệu chẳng là cái đinh gì. Những tháng có việc ma chay hiếu hỉ nhiều thì bảo đảm là kiểu gì cũng thiếu.
Nhưng tốn tiền đã đành, rất nhiều quần áo, đồ chơi, đồ cho của con… tuy mới chỉ dùng một vài lần nhưng cũng đành bỏ đi và chất trong góc nhà. Nhà chật, đồ thì chất đống mà vợ lại cứ mua thêm làm tôi đâm ra bực rồi cãi cọ nhau.

30 triệu như thế có nuôi đủ vợ con đâu...!

Cảnh Thiên

Tin mới trong ngày