phunu8_news_0.png

Khi đang dùng sextoy, tôi bị con gái phát hiện...

Đêm trước, bất ngờ con gái tôi lao vào phòng mẹ giữa đêm vì thức giấc giữa một cơn ác mộng. Nhưng nó lại gặp một cơn ác mộng khác giữa đời thực, là tôi đang tự thoả mãn chính mình bằng dụng cụ.

Lúc ấy là 2 giờ sáng. Tôi đang mày mò sử dụng dụng cụ giả vừa được người bạn mang từ Thái Lan về tặng. Con gái tôi ngủ ở trên lầu. Chúng tôi thống nhất không khoá cửa phòng từ để có thể sang phòng nhau khi cần thiết từ ngày ba và em trai nó dọn ra khỏi nhà. Tôi đinh ninh con gái tôi đã ngủ từ 10 giờ tối. Băn khoăn mãi tôi mới dám lấy dụng cụ giả ra dùng. Nhưng vừa đúng lúc đó, con gái tôi đẩy cửa phòng xuất hiện. Tôi chết trân người. Cảm giác tội lỗi và xấu hổ. Tôi không thể nào giải thích được cho con và tôi cũng sợ rằng sau này tôi không còn có thể dạy dỗ con gái tôi được nữa.

me_va_con_gai.jpg
Tôi sợ rằng sau này tôi không còn có thể dạy dỗ con gái tôi và vui vẻ như thế này được nữa. Ảnh chỉ có tính chất minh họa.
 

Tôi ly hôn đã 3 năm. Trong suốt 3 năm trời, tôi không phải không có hay không còn nhu cầu tình dục nhưng không nhiều. Thật ra nó chỉ là nhu cầu sinh lý mỗi khi tới kỳ rụng trứng. Thời gian đầu cũng không khó chịu lắm vì áp lực tâm lý. Nhưng dần dà, tâm lý ổn định, mọi việc dần quên lãng thì nhu cầu sinh lý bắt đầu trở lại. Nhiều bạn bè tôi cho rằng, thôi thì cứ kiếm đại tình 1 đêm mà xả. Nhiều anh chàng cũng mon men kiểu “anh biết em đang vã, còn anh thì cuộc sống gia đình không hạnh phúc. Chúng ta đều văn minh để có thể hỗ trợ nhau, tôn trọng nhau mà không hệ luỵ về sau”. Nói thật, tôi cảm thấy tởm lợm với kiểu quan hệ đó. Với tôi, điều đó giống như 2 con thú lao vào nhau trong mùa động dục. Tôi thà nhịn còn hơn. Đó là chưa kể tới chuyện một ngày nọ mối quan hệ đó vỡ lở, tôi mất hết uy tín, thậm chí biết đâu lại còn bị lột quần áo đánh ghen, quay clip post lên mạng. Lúc đó thì chỉ có một lối thoát duy nhất là tự vẫn.

Con bạn thân nhất của tôi bảo “để tao mua cho mày cái dụng cụ giả” vừa sạch sẽ, vừa chủ động, vừa an toàn lại cả đỡ phải hệ luỵ ai. Rồi nó và chồng nó đi tận Thái Lan mua tặng tôi thật. Khi đưa cho tôi, nó còn thật thà “tao phải chi tiền cho hải quan vì đây là văn hoá phẩm đồ truỵ, mày ráng mà xài”. Tôi cất trong tủ, ngần ngừ mãi cả tháng. Phần vì chưa biết dùng, phần vì tranh đấu tư tưởng đạo đức. Có lẽ cũng chính vì sự không cởi mở trong tư tưởng tình dục nên khiến tôi mất đi cuộc hôn nhân trước. Tôi luôn là người thụ động. Thụ động cả trong việc hưởng thụ đến đòi hỏi. Và tôi cho rằng, phụ nữ Á đông là phải nên như vậy. Tôi cảm thấy ngại ngùng khi nói ra nhu cầu của chính mình.

25435fe77155d7.img_.jpg
Tôi xấu hổ với con. Ảnh chỉ có tính chất minh họa.

Khi con gái tôi đẩy cửa bước vào, đèn vẫn mở vì tôi chưa biết cách sử dụng. Cháu đủ lớn để lờ mờ hiểu hành động của tôi. Cả hai cùng sượng trân người. Cháu bảo đi xuống uống nước sau khi tỉnh dậy và thấy phòng tôi còn mở đèn nên đẩy cửa bước vào. Không khác gì việc con gái tôi bắt gặp tôi với người đàn ông khác. Tôi giận mình ghê gớm vì đã bất cẩn nghĩ rằng con đang say giấc ngủ mà không khoá cửa. Tôi nổi giận với con và quy cho nó tội “vào phòng không gõ cửa”. Rồi tôi tự cảm thấy tội lỗi với chính mình, thương và cảm nhận sự bất công cho con gái mình khi bị tôi la mắng trong tình huống đó.

Nhưng bây giờ tôi không thể làm gì được nữa. Giữa 2 mẹ con tôi bây giờ giống như có một bức tường vô hình chắn giữa dù chúng tôi đã cố gắng nói chuyện bình thường với nhau. Tôi sợ rằng khoảng cách này ngày càng lớn khi mà cháu đã bắt đầu bước vào tuổi dậy thì nhưng nói chuyện thẳng thắn, cởi mở với con về vấn đề này thì tôi không đủ can đảm. Tôi chẳng biết phải làm sao nữa. Tôi không muốn mất đi tình cảm và tôn trọng của con…

trangthu280...@gmail.com